Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1035 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Thomas đành phải tin Newt. Nó phải làm chuyện này vì bạn mình, nhưng sự tò mò thiêu đốt nó như một ngọn lửa âm. Nhưng nó cũng biết mình không thể lãng phí thời gian. Chúng cần phải đưa mọi người ra khỏi trụ sở của VSAT. Nó có thể trò chuyện thêm với Newt trên chiếc Berg, nếu chúng có thể đến được nhà để máy bay và thuyết phục Jorge giúp đỡ.

Newt bước ra khỏi kho vũ khí, tay bưng thùng đạn dược, tiếp theo sau thằng bé là Minho, rồi Brenda với súng lục giắt túi và hai khẩu súng phóng lựu.

- Chúng ta đi tìm các bạn nào. - Thomas lên tiếng. Nói rồi nó quay ngược lại lối mà chúng đã đi đến, trong khi những đứa còn lại nối đuôi theo sau.

☆ ☆ ☆

Nhóm trẻ tìm kiếm suốt một giờ đồng hồ, nhưng có vẻ như các bạn của chúng đã biến mất. Chuột Chù và các nhân viên bảo vệ mà chúng bỏ lại cũng không thấy đâu nữa. Tất cả các phòng, từ căng tin, phòng ngủ tập thể, phòng vệ sinh cho đến phòng họp đều trống rỗng. Không có một bóng người hay bóng Chạch nào xuất hiện trong tầm mắt. Thomas hoảng sợ khi nghĩ đến khả năng một chuyện gì đó rất khủng khiếp đã xảy ra và chúng chưa đi đến hiện trường để lại.

Cuối cùng, sau khi đã tìm kiếm mọi ngóc ngách trong tòa nhà, nó bỗng cảm thấy một điều gì đó.

- Các cậu có được phép đi lại trong khoảng thời gian tôi bị giam ở phòng trắng không? - Thomas hỏi. - Các cậu có chắc là tụi mình không bỏ lỡ bất kỳ chỗ nào hay không?

- Theo tôi biết thì không. - Minho đáp. - Nhưng tôi sẽ ngạc nhiên nếu ở đây không có vài căn phòng bí mật.

Thomas đồng tình với thằng bé, nhưng không nghĩ chúng có thể dành thêm thời gian cho việc tìm kiếm. Lựa chọn duy nhất của chúng là đi tiếp. Nó gật đầu đáp:

- Thôi được. Chúng ta hãy đi tới nhà để máy bay, đồng thời để mắt xem có bắt gặp ai trên đường đi hay không.

☆ ☆ ☆

Bốn đứa đi được một lúc thì Minho khựng lại. Thằng bé chỉ tay vào tai mình. Thật khó nhìn ra hành động của thằng bé vì hành lang chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn đỏ khẩn cấp.

Thomas và những đứa kia ngừng lại, cố nín thở nghe ngóng. Lập tức nó nghe thấy. Một tiếng rên khẽ khiến nó rùng mình. Âm thanh phát ra từ phía trước, cách chúng vài mét, thông qua một ô cửa sổ hiếm hoi trong hành lang. Ô cửa sổ mở vào một căn phòng lớn. Từ chỗ Thomas đứng, căn phòng hình như tối om. Kính cửa sổ đã bị đập vỡ từ bên trong, các mảnh kính nằm vương vãi trên sàn hành lang.

Tiếng rên lại vang lên.

Minho đưa một ngón tay lên môi, rồi chậm rãi và cẩn thận để hai khẩu súng phóng lựu dự phòng xuống. Thomas và Brenda cũng làm theo, trong khi Newt đặt thùng đạn xuống sàn. Cả bốn đứa nắm chắc vũ khí trong tay và rón rén đi về phía có tiếng động. Minho đi đầu. Nghe như một người đàn ông đang cố tỉnh dậy khỏi một cơn ác mộng khủng khiếp. Sự e ngại của Thomas tăng lên theo từng bước di chuyển. Nó sợ cái cảnh mà mình chuẩn bị chứng kiến.

Minho dừng lại, lưng nép sát tường ngay bên dưới khung cửa sổ. Cánh cửa dẫn vào căn phòng đang đóng, và nằm ở đầu bên kia của cửa sổ.

- Chuẩn bị. - Minho thì thào. - Nào!

Thằng bé quay người chĩa súng phóng lựu vào căn phòng tối trong khi Thomas di chuyển tới bên trái và Brenda bên phải nó, súng ống sẵn sàng nhả đạn. Newt làm nhiệm vụ cảnh giới phía sau lưng cho ba đứa.

Ngón tay Thomas phân vân nơi cò súng, sẵn sàng bóp cò ngay khi có động tĩnh, nhưng chẳng có gì. Nó bối rối vì thứ nhìn thấy ở trong phòng. Ánh sáng đỏ từ những ngọn đèn khẩn cấp không cho thấy gì nhiều, tuy nhiên Thomas có thể nhận thấy sàn nhà được phủ kín bởi thứ gì đó gồ ghề. Thứ gì đó đang cử động chậm chạp. Mắt nó quen dần với bóng tối, và nó bắt đầu nhìn ra các hình thù cơ thể mặc đồ đen.

Đồng thời nó cũng trông thấy các sợi dây thừng.

- Các bảo vệ! - Brenda buột miệng. Giọng nói của con bé xé toang sự yên lặng.

Những tiếng ú ớ phát ra từ trong phòng. Rốt cuộc Thomas cũng có thể trông thấy một vài khuôn mặt. Những cái miệng bị nhét giẻ và những đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Các bảo bệ đang bị trói chặt nằm dài dưới sàn, san sát nhau trong toàn bộ căn phòng. Một số bất động, nhưng đa phần đang vật lộn trong tình trạng bị trói.

Thomas trố mắt nhìn họ, trong đầu nhanh chóng tìm kiếm một giải pháp.

- Vậy hóa ra họ ở đây. - Minho nói qua hơi thở.

Newt nghiêng người ngó vào phòng.

- Ít nhất họ không bị treo lơ lửng trên trần nhà như lần trước.

Thomas không thể đồng ý hơn. Nó vẫn còn nhớ cảnh đó như in, mặc dù không chắc đó có phải là cảnh thật hay không nữa.

- Chúng ta cần phải chất vấn họ để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. - Brenda nói. Con bé đã bắt đầu đi tới chỗ cánh cửa.

Bất giác Thomas giữ Brenda lại.

- Đừng.

- Sao lại không chứ? Họ có thể kể cho chúng ta mọi chuyện mà!

Brenda giật tay ra, nhưng chờ nghe câu trả lời của Thomas

- Đây có thể là một cái bẫy, hoặc là kẻ đã gây ra chuyện này sắp quay lại. Chúng ta chỉ cần rời khỏi nơi này.

- Phải đó. - Minho nói. - Không cần phải bàn cãi gì nữa. Không cần biết bọn Chạch hay phiến quân nổi loạn đang chạy quanh đây, đám bảo vệ mặt dẹp này không phải mối bận tâm hiện nay của chúng ta.

Brenda nhún vai.

- Tốt thôi. Tưởng các anh cần thêm thông tin. - Con bé ngừng lời, rồi đưa tay chỉ. - Nhà để máy bay ở lối này.

☆ ☆ ☆

Sau khi nhặt lại số vũ khí và đạn dược, Thomas cùng các bạn chạy qua nhiều đoạn hành lang, vừa chạy vừa ngó nghiêng tìm xem kẻ nào đã trấn áp được toàn bộ nhóm bảo vệ. Cuối cùng Brenda dừng lại tníớc một cánh cửa đôi khác. Một bên cánh đang mở hờ. Luồng gió nhẹ thổi qua làm xáo động lớp bụi trên cửa.

Không cần ra lệnh, Minho và Newt lập tức vào vị trí ở hai bên cửa, súng phóng lựu sẵn sàng trong tay. Brenda cầm lấy nắm đấm cửa và chĩa súng lục vào khe hở. Không có âm thanh nào vọng đến từ bên kia.

Thomas nắm khẩu súng phóng lựu chắc hơn, kê báng súng vào vai, chĩa nòng súng tới trước.

- Mở cửa đi. - Nó nói, tim đập loạn xạ.

Brenda mở toang cửa và Thomas lao qua, lia súng sang hai bên, rồi quay một vòng.

Nhà chứa máy bay khổng lồ nhìn như được xây để chứa ba chiếc Berg, nhưng chỉ có hai chiếc tại các vị trí đậu. Giống như những con ếch khổng lồ đang ngồi xổm, cả hai chiếc đều có lớp kim loại cháy xém và các gờ cạnh bị mòn. Có lẽ chúng đã chở quân lính đến những chiến trường đầy cam go. Ngoài một vài thùng hàng và các máy móc cố định, khu vực còn lại hoàn toàn trống trải.

Thomas lùng sục nhà chứa máy bay, trong khi những đứa còn lại tản ra xung quanh. Không thấy có gì bất thường.

- Ê ! - Minho la lên. - Ở đâỵ. Có ai đó đang... - Thằng bé đứng lại bên cạnh một thùng hàng lớn, chĩa vũ khí vào một thứ gi đó ở phía sau nó.

Thomas là đứa đầu tiên đến bên cạnh Minho. Nó ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đàn ông đang nằm khuất sau thùng hàng. Anh ta vừa rên rỉ vừa đưa tay xoa đầu. Tóc anh ta không dính máu, nhưng căn cứ vào sự khó nhọc khi anh ta ngôi lên, Thomas dám cá người này đã bị đánh khá mạnh.

- Này anh, cẩn thận đó. - Minho cảnh báo. - Nhẹ nhàng thôi, cử động đột ngột là anh sẽ thành miếng thịt khét trước khi kịp nhận ra đó.

Người đàn ông tì vào một bên khuỷu tay, và khi anh ta bỏ tay xuống khỏi mặt, Brenda buột miệng kêu lên một tiếng. Con bé chạy ào tới, ôm chầm lấy anh ta.

Đó là Jorge. Thomas cảm thấy nhẹ người. Chúng đã tìm ra viên phi công và anh ta ổn, chỉ hơi bầm dập một chút.

Brenda dường như không nhìn nhận sự việc theo cách đó. Con bé đưa mắt tìm kiếm xem Jorge có thương tích nào khác hay không, trong khi miệng liến thoắng đặt câu hỏi:

- Có chuyện gì vậy? chú bị thương thế nào? Ai đã lấy chiếc Berg? Mọi người đâu?

Jorge lại rên lên, anh nhẹ nhàng đấỵ con bé ra.

- Bình tĩnh lại đi cưng. Đầu chú đau như bị tụi Chạch đạp lên. Cho chú vài giây định thần lại nào.

Brenda buông Jorge ra và ngồi xuống, khuôn mặt đỏ bừng đầy lo lắng. Thomas cũng đang có hàng triệu thắc mắc của riêng mình, nhưng nó hiểu cái cảm giác khi bị đập vào đầu. Nó nhìn Jorge lấy lại đầu óc, thầm nhớ mình đã từng sợ người đàn ông này tới mức nào. Nó sẽ không bao giờ quên cảnh Jorge trừng trị Minho trong căn nhà hoang ở Đất cháy. Nhưng sau đó, cũng giống như Brenda, Jorge đã nhận ra anh ta và các trảng viên ở cùng một phe.

Jorge nhắm và mở mắt vài lần, rồi bắt đầu kể:

- Chú không biết tụi nó đã làm thế nào, nhưng tụi nó đã chiếm tòa nhà, xử đẹp đám bảo vệ, cướp một chiếc Berg và bay khỏi đây cùng một phi công khác. Chú đúng là ngu khi cố cầm chần chúng để tìm hiểu xem chuyên gì đã xảy ra. Giờ thì đầu chú đang phải trả giá đây.

- Chúng là ai? - Brenda hỏi - Ai đã đi khỏi đây?

Không hiểu sao Jorge nhìn lên Thomas khi trả lời con bé:

- Thì, cái con nhỏ Teresa đó. Nó và những đối tượng còn lại. À, tất cả chúng, ngoại trừ mấy chú em.

☆ ☆ ☆

« Lùi
Tiến »