Chuột Chù quay trở lại trước khi Newt và Minho kịp trả lời. Nhưng xét theo nét mặt hai đứa, Thomas chắc chắn chúng ủng hộ mình. Trăm phần trăm.
Thêm nhiều người khác tiến vào trong phòng. Thomas hướng sự chú ý vào những gì đang diễn ra. Tất cả những người mới đến đều mặc áo liền quần rộng lùng thùng màu xanh lá cây, với hàng chữ VSAT trên ngực áo. Thomas cảm thấy rất ấn tượng vì mọi chi tiết trong trò chơi, hay đúng hơn là trò thử nghiệm, đều đã được tính đến. Liệu có khi nào chính cái tên của tổ chức cũng là một trong những Biến số từ đầu? Một cái tên chất chứa sự đe dọa rõ rệt, mặc dù được khẳng định là tốt đẹp? Có lẽ đó chỉ là một cú hích khác, để xem não bộ bọn trẻ phản ứng như thế nào, xem cảm giác của chúng như thế nào.
Đây hoàn toàn là một trò suy đoán. Ngay từ khi bắt đầu.
Mỗi bác sĩ đến đứng cạnh một chiếc giường. Nó đoán họ là bác sĩ, căn cứ theo lời Chuột Chù. Họ loay hoay với mấy cái mặt nạ treo thòng xuống từ trên trần nhà, điều chỉnh các ống dẫn, mày mò chỗ nút bấm và công tắc mà nó không nhìn thấy được.
- Chúng tôi đã chỉ định sẵn giường cho từng người trong các bạn. - Chuột Chù nói, mắt nhìn vào mớ giấy tờ kẹp trên bìa tài liệu mà ông ta cầm theo. - Những người ở lại trong phòng này là... - Chuột Chù đọc nhanh vài cái tên, trong đó có Sonya và Aris, nhưng không có Thomas và đám trảng viên. - Những người không được gọi tên vui lòng theo tôi.
Toàn bộ quang cảnh nhuốm một màu sắc kỳ dị, quá cẩu thả và tầm thường so với sự nghiêm trọng của chuyện đang diễn ra. Nó giống như một băng đảng tội phạm điểm danh trước khi hành quyết một nhóm phản bội đang khóc lóc. Thomas không biết phải làm gì, nhưng tiếp tục xuôi theo diễn biến sự việc cho đến khi gặp thời điểm thích hợp.
Nó và những đứa còn lại lặng lẽ theo sau Chuột Chù rời phòng và đi theo một hành lang không cửa sổ khác cho đến khi dừng lại trước một cánh cửa. Chuột Chù đọc vài cái tên nữa trong danh sách, lần này có Chảo Chiên và Newt.
- Tôi sẽ không làm chuyện này. - Newt tuyên bố. - Ông đã nói chúng tôi có thể lựa chọn, và đó là quyết định của tôi. - Thằng bé trao đổi với Thomas một cái nhìn nảy lửa, cho thấy tốt nhất mấy người kia nên làm gì đó ngay nếu không nó sẽ nổi khùng.
- Được thôi, - Chuột Chù đáp. - Rồi cậu sẽ đổi ý sớm thôi. Cậu đi theo tôi cho đến khi chúng ta chia phòng xong cho những người khác.
- Vậy còn cậu, Chảo Chiên? - Thomas hỏi, cố gắng che giấu sự ngạc nhiên trước cách cư xử dễ chịu của Chuột Chù với Newt.
Thằng bé đầu bếp bỗng tỏ ra rụt rè.
- Tôi... chắc tôi sẽ để cho họ làm.
Thomas hoàn toàn bất ngờ.
- Khùng hả? - Minho hỏi Chảo Chiên.
Thằng bé lắc đầu, chống đỡ mạnh mẽ hơn một chút.
- Tôi muốn nhớ lại. Các cậu có lựa chọn của mình, hãy để tôi tự quyết định.
- Ta đi tiếp nào. - chuột chù lên tiếng.
Chảo Chiên vội biến vào trong phòng, chắc thằng bé không muốn tranh cãi thêm. Thomas hiểu nó phải chấp nhận sự việc. Lúc này, nó chỉ còn biết lo cho bản thân và tìm đường thoát ra. Hy vọng nó có thể giải cứu những người khác khi đào thoát.
Chuột Chù không gọi tên Minho, Teresa và Thomas cho đến khi chúng đứng trước cánh cửa cuối cùng. Ngoài ba đứa, danh sách cuối còn có Harriet và hai con nhỏ Nhóm B. Cho đến hiện tại chỉ duy nhất Newt từ chối thực hiện phẫu thuật.
- Thôi khỏi, cám ơn. - Minho nói khi Chuột Chù khoát taỵ mời mọi người vào phòng. - Nhưng tôi rất cảm kích trước lời mời của ông. Có vẻ các ông đang có một khoảng thời gian vui vẻ trong đó. - Nó phẩy tay chế nhạo.
- Tôi cũng không làm vụ này. - Thomas tuyên bó. Nó bắt đầu cảm thấy bổn chổn. Chúng phải sớm liều mạng thôi, phải thử làm chuyện gì đó.
Chuột Chù nhìn Thomas hồi lâu, khuôn mặt không để lộ cảm xúc.
- Ông ổn chứ, thưa ngài Chuột Chù? - Minho hỏi.
- Tôi là Trợ lí Janson. - Ồng ta đáp bằng giọng trầm và căng thẳng, như thế khó khăn lắm mới giữ được bình tĩnh. Mắt ông ta vẫn găm vào Thomas. - Học cách tôn trọng người lớn tuổi đi nhé.
- Chừng nào ông ngừng đối xử với con người ta như súc vật thì tôi sẽ cân nhắc chuyện đó. - Minho đáp. - Ông mắc chứng gì mà trợn mắt ngó Thomas hoài vậy?
Chuột Chù Janson rốt cuộc cũng hướng ánh mát qua phía Minho.
- Bởi vi có rất nhiểu thứ phải xem xét. - Ông ta ngừng lời, đứng thẳng người hơn. - Nhưng tốt thôi, chúng tôi đã nói các bạn có quyền lựa chọn, và chúng tôi sẽ giữ lời. Mọi người vào phòng đi, chúng tôi sẽ bắt đầu với những ai muốn tham gia.
Một lần nữa, Thomas cảm thấy rùng mình. Thời cơ sắp đến. Nó biết điều đó. Và căn cứ theo vẻ mặt Minho, thằng bé cũng đã biết. Hai đứa khẽ gật đầu với nhau, rồi theo Chuột Chù vào trong phòng.
Căn phòng này giống y căn phòng đầu tiên, với sáu chiếc giường, mặt nạ treo lủng lẳng, tất cả. Cỗ máy vận hành mọi thứ đang chạy ro ro. Bên cạnh mỗi chiếc giường là một người bận đồ xanh, giống như các y bác sĩ ở trong căn phòng đầu tiên.
Thomas nhìn quanh và khựng lại. Đứng bên cạnh chiếc giường ở xa nhất, trong bộ đồ xanh lá cây, là Brenda. Con bé trông bé hơn hẳn so với những người còn lại. Mái tóc nâu và gương mặt của nó sạch sẽ hơn hồi còn ở Đất cháy. Brenda khẽ lắc đầu với Thomas và đánh mắt về phía Chuột Chù. Thế rồi, trước khi Thomas kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, con bé chạy ào qua phòng, lao tới ôm chầm lấy nó. Hoàn toàn bất ngờ, Thomas cũng ôm đáp lại, nhưng nó không muốn buông con bé ra.
- Brenda, cô làm gì vậy! - Janson quát con bé. - Quay về chỗ đi!
Brenda kề môi vào tai Thomas và thì thầm, khẽ tới mức nó gần như không nghe được:
- Đừng tin bọn họ. Đừng tin họ. Chỉ tin em và Viện trưởng Paige thôi. Thomas. Nhớ đấy. Không ai khác.
- Brenda! - Chuột Chù gần như hét lên.
Con bé buông tay, lùi lại.
- Xin lỗi. - Brenda lí nhí. - Tại cháu quá mừng khi thấy anh ấy đã vượt qua Giai đoạn Ba. Mừng đến quên cả kiềm chế.
Con bé quay về vị trí của mình và quay lại đối diện với mọi người, khuôn mặt trơ ra.
Janson la rầy con bé:
- Chúng ta không có thời gian cho những chuyện như vậy
Thomas không thể rời mắt khỏi Brenda. Nó không biết phải nghĩ gì nữa. Nó đã không tin VSAT từ trước, nên lời nói của Brenda đưa con bé về cùng phe với nó. Nhưng nếu vậy, tại sao con bé lại làm việc cho bọn họ ? Brenda vẫn khỏe mạnh chứ? Còn Viện trưởng Paige là ai? Liệu đây có phải là một bài kiểm tra khác? Một Biến số khác chăng?
Có gì đó rất mạnh mẽ đã trùm qua người nó khi hai đứa ôm nhau. Nó nhớ lại việc Brenda đã trao đổi bằng ý nghĩ với mình lúc còn ở trong căn phòng trắng. Con bé đã cảnh báo nó mọi thứ sẽ tồi tệ đi. Nó vẫn còn chưa hiểu được Brenda đã làm việc đó như thế nào. Con bé có thực sự ở cùng phe với nó hay không đây?
Teresa bước lại gần Thomas, cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Con bé không nói gì kể từ lúc mọi người rời căn phòng đầu tiên.
- Con bé đó làm gì ở đây vậy? - Teresa thì thầm, giọng hậm hực thấy rõ. Mọi thứ Teresa nói hoặc làm giờ đây đều khiến Thomas bực mình. - Tớ tưởng nó là Chạch chứ.
- Không biết nữa. - Thomas lẩm bẩm. Những hình ảnh thoáng qua về quãng thời gian nó ở cùng với Brenda trong thành phố đổ nát tràn ngập trong đầu Thomas. Lạ một điều là, nó thấy nhớ nơi đó. Nhớ việc được đi một mình với Brenda. - Có lẽ con bé chỉ... ném cho tớ một Biến số khác.
- Cậu nghĩ con nhỏ đó là một phần của trò chơi và được phái tới Đất cháy để giúp mọi thứ trôi chảy à?
- Có thể lắm.
Thomas thấy nhói trong lòng. Rõ ràng là Brenda có thể thuộc về VSAT ngay từ đầu. Nhưng điều đó đồng nghĩa con bé đã lừa dối nó, hết lần này tới lần khác. Nó muốn mọi thứ về Brenda khác đi biết chừng nào.
- Tớ không thích con nhỏ đó. - Teresa nói. - Nó có vẻ... không ngay thẳng.
Thomas phải cố kìm mình để không hét vào mặt Teresa. Hoặc cười vào mặt con bé. Nhưng nó chỉ nói với con bé một cách bình thản:
- Cậu đi đi kìa, để họ còn chọc phá bộ óc của cậu.
Có lẽ sự hoài nghi của Terẹsa dành cho Brenda lại chính là chỉ dẫn tốt nhất để Thomas tin ở Brenda,
Teresa lườm nó.
- Cậu muốn phán xét tớ thế nào kệ cậu. Tớ chỉ làm những gì mình cảm thấy đúng đắn. - Nói rồi con bé bước ra xa, chờ đợi chỉ thị của Chuột Chù.
Janson chỉ định giường cho những đứa khác trong khi Thomas, Newt và Minho lui lại quan sát. Thomas liếc nhìn cửa phòng, tự hỏi liệu chúng có nên bỏ chạy. Nó sắp huých cùi chỏ vào Minho thì Chuột chù lên tiếng như thể đọc được suy nghĩ trong đầu nó.
- Ba cậu đều đang bị giám sát đó. Đừng nghĩ tới việc giở trò. Bảo vệ có vũ trang đang tới.
Thomas có một suy nghĩ rất đáng lo ngại rằng biết đâu ai đó đọc được tâm trí của mình. Có thể nào họ diễn giải được các suy nghĩ hiện tại của nó từ các mẫu thức não bộ đã thu thập kỹ lưỡng?
- Tởm thiệt - Minho thì thào khi Janson hướng sự chú ý vào việc sắp xếp giường cho mọi người. - Tôi nghĩ chúng ta nên chơi liều, để coi chuyện gì xảy ra.
Thomas không đáp mà chỉ nhìn về phía Brenda. Con bé đang cúi mặt xuống đất, có vẻ trầm tư. Nó nhận ra minh nhớ Brenda khủng khiếp, cảm thấy một mối liên hệ mà nó không hiểu được. Tất cả những gì nó muốn là nói chuyện một mình với con bé. Không chỉ vì những lời con bé đả nói.
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ ngoài hành lang. Ba người đàn ông và hai phụ nữ bước vào phòng. Cả nhóm đều mặc đồ đen, trên lưng đem theo đủ thứ - dây thừng, dụng cụ, thuốc nổ. Bọn họ cầm trong tay một loại vũ khí cồng kềnh. Thomas không thể ngăn mình nhìn vào mấy món vũ khí. Chúng gợi lên vài ký ức mà nó không thể nắm bắt được, nhưng đồng thời nó cũng có cảm giác như lần đầu tiên trông thấy chúng. Mấy món vũ khí phát ra ánh sáng xanh dương từ một cái ống trong suốt ở giữa, nơi chứa đầy những trái lựu đạn kim loại sáng bóng, kêu lách tách và xẹt tia lửa điện.
- Chết bằm, tụi mình chần chờ lâu quá. - Newt rủa thầm.
Thomas biết thời cơ sẽ sớm đến.
- Dù sao thì bọn họ cũng sẽ tóm được tụi mình ở ngoài kia thôi. - Nó đáp nhanh, môi gần như không mấp máy. - Cứ kiên nhẫn đi.
Janson tiến đến đứng bên cạnh các nhân viên bảo vệ. Ông ta chỉ tay vào mấy món vũ khí.
- Mấy cái này được gọi là súng phóng lựu. Các bảo vệ sẽ không ngần ngại khai hỏa nếu có bất cứ ai trong các cậu gây rắc rối. Nó sẽ không giết các cậu, nhưng tin tôi đi, nó sẽ cho các cậu năm phút khó chịu nhất trong đời.
- Chuyện gì thế này? - Thomas hỏi, nó cảm thấy bất ngờ vì bản thân gần như không sợ hãi. - Ông vừa mới nói là chúng tôi có thể lựa chọn mà. Sao tự dưng dùng đến vũ lực?
- Vì tôi không tin các cậu. - Janson ngừng một chút, dường như để lựa lời một cách cẩn thận. - Chúng tôi hi vọng các cậu sẽ tự nguyện làm mọi thứ một khi có được ký ức trở lại. Như vậy sẽ dễ dàng hơn. Nhưng tôi chưa hề nói chúng tôi không cần các cậu nữa.
- Ngạc nhiên chưa. - Minho lên tiếng. - Ông lại lừa dối nữa rối.
- Tôi không hề lừa dối. Các cậu đã quyết định, bây giờ hãy nhận hậu quả - Janson chỉ tay ra cửa. - Bảo vệ đâu, hãy áp giải Thomas và hai đứa này về phòng, nơi chúng có thể nghiền ngẫm lỗi lầm của mình cho tới bài kiểm tra sáng mai. Cứ dùng vũ lực nếu cần.