Thomas không tìm được lời giải thích nào cho câu nói của Newt
- Cậu nói gì lạ vậy? - Nó hỏi.
Newt không đáp mà chỉ nhìn Thomas với đôi mắt cứng rắn, tay run run cầm súng phóng lựu chĩa vào ngực nó. Nhưng rồi thằng bé đứng im và dịu lại, hạ súng, mắt nhìn sàn nhà.
- Newt, tôi không hiểu. - Thomas khẽ nói. - Tại sao cậu lại nói như vậy?
Newt ngước nhìn lên, sự cay đắng vừa tồn tại vài giây trước đó đã biến mất - Tôi xin lỗi. Xin lỗi mọi người. Nhưng tôi cần các cậu lắng nghe tôi. Tình hình của tôi đang tồi tệ theo từng giờ từng phút, tôi chẳng còn bao nhiêu minh mẫn nữa đâu. Làm ơn đi đi.
Thomas vừa mở miệng định nói thì Newt giơ tay lên ngăn lại:
- Đừng! Cậu đừng nói nữa. Làm ơn... đừng nói. Tôi xin cậu. Tôi xin mọi người hãy làm chuyện này vì tôi. Tôi chưa bao giờ thành tâm yêu cầu điều gì trong đời. Tôi muốn mọi người làm chuyện này vì tôi. Tôi đã gặp một nhóm người có tình cảnh giống mình, họ dự định sẽ trốn ra và đi tới Denver tối nay. Tôi sẽ đi cùng họ.
Newt ngừng lời. Thomas phải cố gắng lắm mới giữ im lặng được. Tại sao nhóm người đó muốn trốn thoát và đi tới Denver?
- Tôi không mong các cậu hiểu, nhưng tôi không thể đi với các cậu nữa. Lúc này hoàn cảnh tôi đã khó khăn lắm rồi, nó càng tồi tệ hơn nếu tôi biết các cậu phải chứng kiến mọi chuyện. Hoặc tệ hơn là tôi có thể làm hại các cậu. Vậy nên chúng ta hãy nói lời từ biệt chết bằm đó, và các cậu có thể hứa sẽ nhớ đến thằng Newt của những ngày tốt đẹp trước kia.
- Tôi không thể làm chuyện đó. - Minho nói.
- Chết tiệt! - Newt la lên. - Cậu có biết bây giờ tôi khó giữ bình tĩnh tới mức nào không? Tôi đã nói hết rồi. Giờ thì biến đi! Các người có hiểu không? Biến đi!
Ai đó chọc vào vai Thomas một cái khiến nó quay phắt lại và nhìn thấy một đám Chạch đã tập hợp lại sau lưng cả nhóm. Người đã chọc vào Thomas là một người đàn ông tóc dài, bết nhờn, ngực rộng, cao lớn. Ông ta lại vươn tới chọc đầu ngón tay vào ngực Thomas.
- Tôi nghĩ cậu bạn mới của chúng tôi muốn mọi người để cho cậu ta yên. - Ông ta lên tiếng và thè lưỡi ra liếm môi sau khi nói.
- Đây không phải là chuyện của ông. - Thomas đáp. Nó có thể cảm nhận sự nguy hiểm, nhưng không hiểu sao nó không bận tâm. Trong đầu nó chỉ có đủ chỗ cho sự lo lắng về Newt - Cậu ấy là bạn chúng tôi trước khi đến đây.
Người dàn ông luôn tay vào mái tóc nhờn.
- Thằng bé đó giờ là Chạch rồi, chúng tôi cũng vậy. Thế nên nó đã trở thành của chúng tôi. Giờ thì để nó... yên.
Minho lên tiếng trước khi Thomas kịp đáp lại:
- Nè, ông khùng, tai ông bị Nhật trùng làm cho lùng bùng rồi hả? Chuyện này là giữa tụi tôi và Newt. Ô ng đi đi.
Người đàn ông cau có, rồi giơ một bàn tay lên, cho thấy mảnh kính dài nắm chắc trong tay. Máu nhỏ giọt từ nơi ông ta cầm nó.
- Tao đã hi vọng mày chống đối. - Ông ta gầm gừ. - Đang chán vi không có chuyện gì chơi đây.
Cánh tay ông ta vung lên, mảnh kính chém thẳng về phía mặt Thomas. Nó vội thụp người xuống và giơ tay đỡ. Nhưng trước khi Thomas dính đòn thì Brenda đã xen vào và gạt tay người đàn ông, khiến mảnh kính văng ra xa. Minho lập tức lao vào quật ông ta xuống sàn, Hai người rơi xuống người phụ nữ mà thằng bé đã bước qua lúc nãy, làm chị ta hét toáng lên, tay chân đám đá loạn xạ. Ba người nhanh chóng bị cuốn vào cuộc vật lộn.
- Dừng lại! - Newt la lớn. - Dừng lại ngay!
Thomas đang đứng yên tại chỗ, chờ dịp để xông vào hỗ trợ Minho. Nó quay lại và nhìn thấy Newt đã giương súng phóng lựu lên, mắt long sòng sọc.
- Dừng lại ngay, nếu không tôi sẽ bắn. Trúng ai thì người đó ráng chịu.
Người đàn ông tóc nhờn tách mình ra khỏi cuộc vật lộn và đứng lên, chần tranh thủ đá cho chị phụ nữ một cái. Chị ta ré lên trong lúc Minho đứng dậy, mặt trầy trụa nhiều chỗ.
Tiếng nạp đạn vang lên cùng lúc với mùi khét, trước khi Newt bóp cò. Một trái lựu đạn trúng thẳng vào ngực Tóc nhờn, đám tia lửa điện loằng ngoằng trùm kín người đàn ông trong lúc ông ta hét lên và ngã xuống đất, chân cứng đờ, thân mình quằn quại, nước dãi trào ra khỏi miệng.
Thomas không tin nổi sự thể lại thành ra thế này. Nó trố mắt ra nhìn Newt, mừng là thằng bé đả không nhắm bắn vào Minho hoặc nó.
- Tôi đả bảo ngừng lại mà - Newt khẽ nói, trước khi chĩa súng vào Minho. Nòng súng rung rung vì thằng bé đang run rẩy. - Giờ các người đi đi. Không nói chuyện gì nữa, Tôi xin lỗi.
Minho giơ hai tay lên.
- Tính bắn tôi sao? Bắn bạn cậu sao?
- Đi đi. - Newt đáp. - Tôi đã yêu cầu nhẹ nhàng, giờ tôi ra lệnh, Chuyện đã khó khăn lắm rồi. Đi đi.
- Newt, ta hãy ra ngoài...
- Đi! - Newt bước lại gần và chĩa súng chắc hơn. - Đi khỏi đây!
Thomas ghét phải thấy điều mình đang chứng kiến. Sự điên dại đang chế ngự Newt. Toàn thân thằng bé run bắn, mắt nó không còn chút tỉnh táo nào nữa. Newt đang mất trí thật rồi.
- Chúng ta đi thôi. - Thomas lên tiếng. Đó là một trong những câu buồn bã nhất nó từng nói. -Đi nào.
Minho quắc mắt nhìn Thomas, trông thằng bé giống như thể tim nó đang tan nát.
- Lẽ nào cậu nói nghiêm túc...
Thomas chỉ còn biết gật đầu.
Hai vai Minho thõng xuống. Thằng bé cụp mắt nhìn sàn nhà.
- Sao cái thế giới này có thể trở nên tệ hại như vậy? - Nó nói gần như không ra tiếng, giọng đầy đau đớn.
- Tôi xin lỗi. - Newt lên tiếng, nước mât lăn dài trên gương mặt thằng bé. - Tôi... tôi sẽ bắn nếu các cậu không đi. Mau lên!
Thomas không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Nó tóm lấy bàn tay Brenda và cánh tay Minho, rồi bắt đầu lôi cả hai đứa về phía lối ra, chân bước vòng qua những tấm mền nằm dưới đất. Minho không chống đối. Thomas không dám ngoái nhìn Newt, nó chỉ còn biết hi vọng Jorge cũng đi theo ba đứa. Nó tiếp tục bước qua hành lang, băng qua cửa ra Khu Trung tâm, nơi có đám đông hỗn loạn người Chạch.
Và xa khỏi Newt, khỏi thằng bạn với bộ óc bị bệnh tật hủy hoại.