Newt trông thật khủng khiếp. Tóc thằng bé đã bị sói nhiều chỗ, để lại những mảng đỏ. Mặt nó đầy vết trầy xước và bầm dập, áo rách te tua gần như không che nổi cơ thể gầy nhom, còn chiếc quần thì bết đầy máu và bụi bẩn. Tựa như Newt cuối cùng đã hoàn toàn gia nhập thế giới người Chạch.
Nhưng thằng bé nhìn Thomas chăm chú, như thể nhận ra đứa bạn cũ.
Lawrence đã lên tiếng một lúc, nhưng đến giờ Thomas mới ghi nhận những chữ đó vào đấu.
- Chúng ta ổn rồi. Chiếc xe bị hỏng nặng, nhưng hi vọng nó sẽ đưa ta đi thêm được một vài dặm nữa để tới nhà chứa máy bay.
Anh ta cài số lùi và chiếc xe lập cập rời xa vách tường. Tiếng kim loại răng rắc và lốp xe nghiến kin kít vang lên trong yên lặng. Rồi Lawrence bắt đầu lái xe đi. Chuyện đó như một công tắc được bật lên trong đầu Thomas.
Dừng lại! - Nó hét lên. - Dừng xe lại ngay!
- Gì chứ? - Lawrence hỏi lại. - Cậu nói cái gì?
- Dừng cái xe quái quỷ này lại!
Lawrence đạp thắng trong khi Thomas lồm cồm đứng dậy và lao ra cửa. Nó vừa mới định mở cửa thì bị Lawrence nắm áo lôi lại.
- Cậu định làm cái quái gì vậy? - Anh ta hét lên.
Thomas không thể để cho bất cứ thứ gì ngăn trở minh vào lúc này. Nó rút súng ra và chĩa vào Lawrence.
- Buông tôi ra. Buông tôi ra mau!
Anh ta làm theo và giơ hai tay lên.
- Ê, nhóc, bình tĩnh lại nào! Cậu bị sao vậy?
Thomas lùi ra xa.
- Tôi trông thấy một người bạn ở đằng kia. Tôi muốn xem cậu ấy có ổn không. Nếu có rắc rối, tôi sẽ chạy về phía chiếc xe. chỉ cần anh sẵn sàng cho xe chạy ngay khi tôi làm thế.
- Cậu nghĩ cái thứ ngoài đó vẫn còn là bạn cậu sao? - Người nữ phi công hỏi một cách lạnh lùng. - Những gã Chạch đó Hỏng nặng lắm rồi, cậu không thấy à? Bây giờ bạn cậu cũng chẳng khác gì một con thú đâu. Còn tệ hơn ấy chứ.
- Vậy thì tôi chào từ biệt càng dễ, đúng không? - Thomas đáp. Nó mở cửa và bước lùi xuống đường. - Hãy hỗ trợ tôi trong trường hợp cần thiết. Tôi phải làm chuyện này.
- Tôi phải đá đít cậu trước khi chúng ta leo lên chiếc Berg. Tôi hứa đó. - Lawrence gầm gừ. - Nhanh lên. Nếu bọn Chạch ở đống rác tiến lại gần, chúng tôi sẽ bắt đầu bắn. Cho dù đó có là mẹ cậu hay chú cậu tôi cũng mặc kệ.
- Tốt thôi.
Thomas quay đi, giắt súng vào cạp quần. Nó từ tốn tiến vể phía thằng bạn đang đứng một mình, cách biệt với đám Chạch đang bới rác. Lúc này dường như bọn họ hài lòng vì điều đó. Có vẻ họ không quan tâm tới thằng bé.
Thomas đi được nửa đoạn đường đến chỗ Newt thì dừng lại. Điều tồi tệ nhất nơi Newt là ánh hoang dại trong đôi mắt thằng bé. Sự điên loạn lẩn khuất đằng sau chúng, sau hai ổ dịch bệnh hoạn đó. Làm sao chuyện này lại xảy ra nhanh đến thế?
- Này, Newt, là tôi đây, Thomas đây. Cậu vẫn còn nhớ tôi, đúng không?
Đôi mắt Newt bỗng tỉnh hẳn ra, khiến Thomas lùi lại vì bẫt ngờ.
- Tôi còn nhớ chứ, Tommy chết bằm. Cậu đã đến gặp tôi ở Chạch cung, nhắc cho tôi nhớ cậu đã bỏ qua lời nhắn của tôi. Tôi đâu thể điên hoàn toàn chỉ sau vài ngày được.
Câu nói ấy khiến Thomas đau lòng hơn cả vẻ ngoài tiều tụy của thằng bạn.
- Vậy tại sao cậu lại ở đây. Sao cậu lại ở cùng với... họ?
Newt nhìn nhóm người Chạch, rồi nhìn Thomas.
- Nó đến rồi đi. Tôi không thể lí giải được chuyện đó. Thỉnh thoảng tôi không thể kiểm soát nổi mình và gần như không biết tôi đang làm gì. Nhưng thường thì nó chỉ như một sự ngứa ngáy trong lòng, gây xáo trộn mọi thứ ở mức đủ để khiến tôi bực bội. Khiến tôi tức giận.
- Bây giờ trông cậu có vẻ ổn.
- Ờ, phải. Lí do duy nhất tôi rời khỏi Chạch cung cùng với đám điên khùng đó là vì tôi không có chuyện gì khác để làm. Dù có gây lộn với nhau, họ cũng vẫn là một nhóm. Nếu đi một mình, cậu sẽ chẳng có cơ may nào.
- Newt, đi với tôi đi. Chúng tôi có thể đưa cậu đến một nơi an toàn hơn, một nơi tốt hơn so với...
Newt bật cười, đầu ngoẹo tới lui một cách kỳ cục.
- Biến đi, Tommy. Cút đi.
- Đi với tôi đi. - Thomas van nài - Tôi sẽ trói cậu lại, nếu điều đó khiến cậu cảm thấy khá hơn.
Khuôn mặt của Newt bỗng đanh lại. Nó điên cuồng nói một lèo:
- Im đi, đồ phản bội! Cậu không đọc lời nhắn của tôi hả? Cậu không thể làm một việc cỏn con cuối cùng đó cho tôi được hả? Cậu vẫn muốn làm anh hùng, như mọi lần sao? Tôi ghét cậu! Lúc nào cũng ghét cậu!
Nó không có ý đó, Thomas tự nhắc mình một cách kiên quyết. Chỉ là lời nói thôi.
- Newt à...
- Tất cả là lỗi của cậu! Cậu đã có thể chấm dứt tất cả khi nhóm Hóa công ban đầu chết đi. Cậu đã có thể tìm ra một cách khác. Nhưng không! Cậu đã cố gắng tiếp tục mọi chuyện, cố gắng cứu thế giới, cố làm người hùng. Rồi cậu vào Mê cung và không bao giờ ngừng lại nữa. Tất cả những gì cậu quan tâm là chính bản thân cậu! Thú nhận đi! Cậu phải là người được người ta nhớ đến, được người ta trân trọng! Đáng lẽ bọn tôi đã phải quăng cậu trở xuống cái Hộp!
Khuôn mặt Newt đã chuyển sang màu đỏ sậm. Nước bọt văng ra trong khi nó la hét. Nó bắt đầu lảo đảo bước tới, hai bàn tay co lại thành nắm đấm.
- Tôi bắn hắn nha! - Lawrence hét lên từ trong chiếc xe du lịch. - Tránh ra đi!
Thomas quay lại.
- Đừng! Để hai chúng tôi tự giải quyết! Đừng làm gì hết!
Nó lại đối mặt với Newt.
- Dừng lại, Newt. Hãy nghe tôi nói đây. Tôi biết cậu vẫn còn tỉnh táo. Đủ để hiểu tôi.
- Tôi căm thù cậu, Tommy! - Thằng bé chỉ còn cách đó một vài mét
Thomas lùi lại một bước. Sự đau xót trong lòng nó đã biến thành nỗi sợ hãi.
- Tôi thù cậu, tôi thù, thù cậu! Sau tất cả những gì tôi làm cho cậu, sau tất cả những thứ tởm lợm mà tôi phải trải qua trong cái Mê cung chết bằm đó, cậu lại không thể làm một điều duy nhất mà tôi từng yêu cầu cậu! Tôi không thể nào nhìn cái bản mặt dẹp lép xấu xa của cậu được nữa!
Thomas lùi lại thêm hai bước nữa.
- Newt, cậu dừng lại đi. Họ sẽ bắn đấy. Dừng lại và nghe tối nói đây! Hãy lên xe, và để tôi trói cậu lại. Cho tôi một cơ hội đi!
Nó không thể giết thằng bạn của mình, không thể giết Newt.
Newt hét lên rồi lao tới. Một trái lựu đạn điện bay vọt ra theo đường vòng cung từ chiếc xe du lịch, nhưng trượt mục tiêu và đập xuống vệ đường. Thomas đứng chôn chân tại chỗ. Newt quật nó xuống đường, làm không khí trong phổi nó bị tống ra ngoài. Nó cố gắng hít vào, trong khi bị thằng bạn trèo lên người và đè xuống đất
- Tôi nên móc mắt cậu ra. - Newt nói, nước bọt phun như mưa xuống mặt Thomas. - Dạy cho cậu một bài học vể sự ngu ngốc. Cậu tới đây làm gì? Định ôm hôn thắm thiết hả? Hả? Định ngồi lại tâm sự về thời gian đẹp đẽ trong Trảng chắc?
Thomas lắc đầu quầy quậy trong sự kinh hoàng. Thật chậm rãi, tay nó mò đến khấu súng.
- Cậu có muốn biết tại sao chân tôi bị thọt không, Tommy? Tôi có kể cậu nghe chưa? Không, tôi không nghĩ là rồi.
- Chuyện gì đã xảy ra? - Thomas hỏi để câu giờ. Ngón tay nó bắt đầu siết lại quanh khẩu súng.
- Tôi đã cố tự sát trong Mê cung. Trèo lên phân nửa vách tường rồi nhảy xuống. Alby đã tìm thấy tôi và lôi vào Trảng ngay trước khi các cổng thành đóng lại. Tôi căm thù nơi đó, Tommy à. Căm thù từng giây từng phút Và tất cả là do... cậu!
Newt bất ngờ quay lại và túm lấy bàn tay cầm súng của Thomas. Thằng bé dùng sức đưa khẩu súng lên trán mình.
- Giờ cậu đền bù cho tôi đi! Hãy giết tôi trước khi tôi trở thành một trong những con quái vật ăn thịt người đó! Giết đi! Tôi đã tin tưởng gửi gắm cho cậu lời nhắn đó! Chứ không phải ai khác. Giờ thì làm chuyện đó đi!
Thomas cố giằng tay ra, nhưng Newt khỏe hơn.
- Tôi không thể, Newt, tôi không thể.
- Đền bù đi! Chuộc lại những gì cậu đã làm đi! - Lời lẽ tuôn trào ra từ miệng Newt trong khi toàn thân thằng bé run lên lẩy bẩy. Rồi nó hạ giọng xuống, thốt ra một lời thì thào gấp rút, khản đặc - Giết tao đi, đồ hèn. Hãy chứng minh mày có thể làm điều đúng đắn. Hãy chấm dứt sự khốn cùng của tao.
Những chữ đó khiến Thomas phát hoảng.
- Newt, có lẽ chúng ta nên...
- Im đi! Im ngay đi! Tao đã tin mày! Giờ thì làm đi!
- Tôi không thể.
- Làm đi!
- Tôi không thể! - Làm sao Newt có thể yêu cầu nó một việc như thế? Làm sao nó có thể giết một trong những đứa bạn thân nhất của mình?
- Giết đi, nếu không tao sẽ giết mày. Giết đi! Làm đi!
- Newt...
- Hãy làm điều đó trước khi tao trở nên giống như tụi nó! - Tôi...
- GIẾT TAO ĐI! - Đôi mắt Newt chợt sáng lên, như thể thằng bé đã gượng lại được một chút tỉnh táo cuối cùng và dịu giọng lại. - Làm ơn đi, Tommy. Làm ơn đi mà.
Thomas cảm thấy tim mình rơi tõm xuống một vực thẳm tối đen khi nó bóp cò.