Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1102 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

Chuyến đi khá êm thấm, nhưng tưởng như kéo dài vô tận. Việc có nhiều thời gian đến thế để suy nghĩ không phải là thứ Thomas cần, đặc biệt là khi không thể quan sát. Nó bắt đầu cảm thấy buồn nôn thì xe ngừng lại.

Khi cánh cửa trượt bên hông xe được mở ra, Thomas bất giác đưa tay định gỡ mũ trùm đầu.

- Đừng làm vậy. - Người cầm đầu quát nó. - Các người không được gỡ mũ trùm đầu cho đến khi chúng tôi cho phép. Giờ thì xuống xe, từ tốn thôi. Làm ơn giúp chúng tôi một việc: giữ mình sống sót.

- Huynh này coi bộ nóng tính ghê. - Thomas nghe thấy Minho đáp. - Qụá dễ khi mấy người có tới sáu tay súng. Cứ thử...

Câu nói của thằng bé bị cắt ngang bởi tiếng thịch của một cú đấm, tiếp nối bằng một tiếng rên la hết cỡ.

Những đôi bàn tay túm lấy Thomas và lôi nó ra khỏi chiếc xe du lịch, mạnh tới nỗi nó suýt ngã nhào. Khi nó vừa lấy lại thăng bằng, người kia lại lôi mạnh và bắt đầu dẫn nó đi. Thomas khó khăn lắm mới bước được trên hai chân.

Nó im lặng trong khi được dắt lên một cầu thang rôi đi xuôi, theo một hành lang. Họ dừng lại, nó nghe thấy tiếng quẹt thẻ từ tiếng ổ khóa mở tách và cánh cửa kẹt mở. Lúc đó, không gian chợt tràn ngập tiếng nói chuyện rì rầm, như thể có cả chục người đang đợi sẵn trong phòng.

Người phụ nữ xô Thomas một cải, khiến nó loạng choạng bước tới vài bước. Nó lập tức đưa tay gỡ chiếc mũ trùm đầu ngay khi cánh cửa đóng lại sau lưng.

Nó và những người đi cùng đang đứng trong một gian phòng rộng lớn đầy người, phần lớn ngồi trên sàn. Những bóng đèn mờ đục trên trần chiếu lên hàng chục khuôn mặt đang nhìn họ một số bẩn thỉu, đa số bị trầy trụa và bầm dập.

Một phụ nữ bước tới, khuôn mặt chị ta nhăn nhó lại vì sợ và lắng.

- Ngoài đó thế nào? - Chị ta hỏi. - Chúng tôi đã ở trong này được vài tiếng đồng hồ. Mọi chuyện đang trên đà sụp đổ. Tình hình hiện giờ còn tệ hơn phải không?

Thêm nhiều người khác bắt đầu tiến lại gần họ khi Thomas trả lời:

- Chúng tôi ở bên ngoài thành phố. Họ bắt chúng tôi tại cổng thành. Chị nói mọi thứ đang sụp đổ là sao? Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Người phụ nữ cúi gằm mặt.

- Chính phủ tuyên bố tình trạng khẩn cấp mà không hể báo trước. Rồi cảnh sát, thiết bị bay, máy xét nghiệm Nhật trùng, tất cả đều biến mất. Cùng một lượt, hình như thế. Chúng tôi bị bắt bởi những người này trong khi đang cố đi làm việc tại công trường xây dựng trong thành phố. Thậm chí chẳng kịp có thời gian để tìm hiếu xem chuyện gì đã xảy ra và nguyên nhân của nó .

- Chúng tôi là bảo vệ tại Chạch cung. - Một người đàn ông khác nói. - Những người làm cùng chúng tôi cứ biến mất dần, nên rốt cuộc bọn này đành bỏ của chạy lấy người và tới Denver cách đây vài ngày. Bọn tôi cũng bị bắt tại sân bay.

- Làm thế nào mọi chuyện tự dưng lại xấu đi như thế này? - Brenda hỏi. - Ba ngày trước, khi chúng cháu tới đây thì mọi chuyện vẫn ổn mà?

Người đàn ông bật cười cay đắng.

- Cả thành phố này toàn bọn ngu cho rằng họ đã nhiễm virus. Tin đồn đã ngấm ngầm lan truyền từ lâu, nhưng rốt cuộc nó đã đập thẳng vào mặt chúng ta. Thế giới này chẳng có cơ hội nào... con virus quá mạnh. Một số người trong chúng tôi đã nhìn thấy trước việc này từ lâu.

Ánh mắt Thomas lại hướng vào nhóm người đang đi đến gần. Nó sững người khi trông thấy Aris.

- Nhìn kìa, Minho. - Nó thúc cùi chỏ vào thằng bạn và giơ tay chỉ.

Thằng bé Nhóm B đã toét miệng cười và đang chạy lại gần. Phía sau lưng Aris là hai đứa con gái cùng nhóm. Không biết người đã bắt bọn trẻ là ai, nhưng có vẻ họ đã làm tốt nhiệm vụ.

Aris đã chạy đến chỗ Thomas và đứng lại ngay trước mặt nó, như thể sắp ôm nó, nhưng thay vào đó thằng bé chỉ chìa một tay ra. Thomas bắt tay Aris.

- Mừng là các cậu vẫn ổn. - Aris nói.

- Tôi cũng vậy. - Nhìn thấy khuôn mặt thân quen của Aris, Thomas chợt nhận ra mọi nỗi cay cú mà nó cảm thấy sau chuyện xảy ra ở Đất cháy đã tiêu tan. - Mọi người đâu cả rồi?

Nét mặt Aris sa sầm.

- Đa số họ không còn đi cùng bọn tôi nữa. Họ bị bắt bởi một nhóm khác.

Trước khi Thomas kịp hiểu những điều Aris vừa nói thì Teresa xuất hiện. Nó vội vàng hắng giọng để xua đi cục nghẹn trong họng.

- Teresa? - Những cảm xức ngổn ngang khiến Thomas gần như không thốt nên lời.

- Chào cậu, Tom. - Con bé bước lại gần nó với đôi mắt đượm buồn - Tớ mừng là các cận vẫn bình an, - Mắt con bé ngân ngấn lệ.

- Ờ, tớ cũng vậy. - Một phần trong Thomas căm ghét Teresan, phần khác lại nhung nhớ con bé. Nó chỉ muốn hét vào mặt Teresa vì đã bỏ rơi nó tại VSAT.

- Các cận đã đi đâu vậy? - Con bé hỏi. - Làm thế nào mọi người đến được Denver?

Thomas bối rối:

- Cậu hỏi vậy là sao?

Teresa chăm chú nhìn Thomas trong vài giây:

- Chúng ta có nhiều chuyện cần phải nói.

Thomas nheo mắt

- Chuyện gi nữa đây?

- Tớ đâu có... - Sự thách thức khiến giọng con bé nghẹn ngào. - Rõ ràng có một sự hiểu lầm ở đây. Cậu nghe này, phần lớn nhóm chúng tớ đã bị bắt bởi những kẻ săn người khác vào ngày hôm qua ... có lẽ các bạn đó đã bị đem bán trở lại cho VSAT rồi. Chảo Chiên nằm trong số đó. Tớ xin lỗi.

Hình ảnh cửa thằng bé đầu bếp vụt hiện lên trong đầu Thomas. Nó không biết liệu mình có thể chịu đựng thêm một nỗi đau mất bạn nữa hay không.

Minho ghé người nói chen vào:

- Hai người gương vỡ lại lành rồi kia. Rất vui mừng lại được diện kiến khuôn mặt rạng rỡ của cậu, Teresa.

Con bé hoàn toàn phớt lờ Minho.

- Tom, bọn họ sẽ sớm đưa chúng ta đi. Xin cậu hãy nói chuyện với tớ. Chỉ hai chúng ta. Ngay.

Thomas giết phải thừa nhận nó muốn điều đó, nó cố che giấu sự háo hức của mình.

- Chuột Chù đã giảng bài cho tớ nghe đủ rồi. Làm ơn đừng nói là cậu đồng ý với ông ta và tớ nên quay lại VSAT.

- Tớ thậm chí không hiểu điều cậu đang nói nghĩa là gì.- Con bé ngừng lời, như thế đang cố chiến thắng sự kiêu hãnh của mình. – Xin cậu đấy.

Thomas nhìn Teresa một hồi lâu, không biết mình đang cảm thấy gì nữa. Brenda đứng cách đó có vài bước, và rõ ràng con bé không vui khi trông thấy Teresa.

- Ơ... - Teresa lên tiếng, bước đến chỗ họ. - Ở đây chẳng có chuyện gì để làm ngoài việc đứng chờ. Hai anh chị bận tới nỗi không thèm nói chuyện với tớ kia à?

Thomas phải cố ngăn mình đảo mắt. Nó chỉ tay về phía hai cái ghế trống ở góc phòng:

- Đi thôi, nhưng nói nhanh lên nhé.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »