Lạc trong màn sương âm u của thuốc mê, Thomas rơi vào một giấc mơ.
☆ ☆ ☆
Nó mười lăm tuổi và đang ngồi trên một chiếc giường. Căn phòng khá tối, chỉ có nguồn ánh sáng vàng vọt tỏa ra từ một ngọn đèn bàn.
Teresa đang ở đó. Con bé kéo ghế ngồi xuống gần Thomas. Khuôn mặt con bé hằn lên nỗi khổ sở.
- Chúng ta buộc phải làm chuyện này. - Teresa khẽ nói. Thomas ở đó nhưng không hẳn thế. Nó không nhớ chi tiết của những gì đã xảy ra, nhưng nó biết trong lòng mình đang cảm thấy kinh tởm và tồi tệ. Nó và Teresa đã làm một chuyện gì đó khủng khiếp, nhưng thằng bé trong giấc mơ không thể nắm bắt được chuyện đó là chuyện gì. Tính chất ghê rợn không hề giảm bớt mặc dù chúng thực hiện chuyện đó theo yêu cầu của chính các nạn nhân.
- Chúng ta đã buộc phải làm nó. - Teresa lặp lại.
- Tớ biết. - Thomas trả lời bằng một giọng vô hồn.
Hai chữ Thanh lọc bỗng xuất hiện trong đầu Thomas. Bức tường ngăn cách giữa nó và quá khứ mỏng đi trong một khoảnh khắc, để lộ một thực tế đáng sợ lờ mờ ẩn hiện ở phía bên kia.
Teresa lại lên tiếng:
- Họ muốn chuyện này kết thúc như thế, Tom à. Thà chết còn hơn phải trải qua nhiểu năm tháng điên dại. Giờ thì họ đã đi rồi. Chúng ta không có lựa chọn, cũng không có cách thức tiến hành tốt hơn. Chuyện gì phải xảy ra, đã xảy ra. Chúng ta cần đào tạo những người mới và duy trì các cuộc thử nghiệm. Chúng ta đã đi xa đến mức không thể để cho mọi chuyện đổ bể được.
Trong một thoáng Thomas cảm thấy ghét Teresa, nhưng cảm xúc đó trôi qua rất nhanh. Nó biết con bé đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
- Như vậy không có nghĩa là tớ phải thích chuyện đó.
Thực sự là nó không thích. Trước kia nó chưa bao giờ căm ghét bản thân ghê gớm đến thế.
Teresa gật đầu, nhưng không nói gì.
Thằng bé Thomas trong mơ cố gắng thâm nhập vào trong đầu của chính nó, khám phá những hồi ức trong khoảng không gian tự do không bị ngăn trở đó. Những Hóa công đầu tiên bị nhiễm Nhật trùng đã bị thanh lọc và qua đời. Vô số người tình nguyện muốn thay thế vị trí của họ. Hai thử nghiệm Mê cung diễn ra đã được một năm, với thêm nhiều kết quả mỗi ngày. Bản sơ đố đang được xây dựng, chậm chạp nhưng chắc chắn. Cả việc đào tạo những người thay thế nữa.
Tất cả nằm đó, chờ được nắm bắt. Để nhớ lại. Nhưng Thomas đổi ý, nó quay lưng lại với tất cả.
Quá khứ là quá khứ. Giờ chỉ có tương lai thôi.
Nó chìm vào một sự quên lãng mịt mùng.
☆ ☆ ☆
Thomas tỉnh lại với cảm giác váng vất và một cơn đau âm ỉ sau mắt. Giấc mơ vẫn đập dồn trong đầu Thomas như một xung điện, mặc dù các chi tiết đã mờ đi. Nó đã biết đủ về sự Thanh lọc, về sự chuyển đổi từ nhóm Hóa công ban đầu sang những người thay thế. Nó và Teresa đã phải xóa sổ toàn bộ các nhân viên sau một đợt bùng phát dịch bệnh - hai đứa không có lựa chọn nào khác, chúng là những người duy nhất còn lại nhờ được miễn dịch. Nó đã thề sẽ không bao giờ nghĩ tới chuyện đó nữa.
Minho đang ngồi trên một chiếc ghế ở gần đó, đầu ngật ngưỡng theo từng tiếng ngáy trong giấc ngủ chập chờn.
- Minho. - Thomas gọi khẽ. - Này, Minho. Dậy đi.
- Hả? - Minho chậm rãi mở mắt và ho mấy tiếng. - Cái gì? Có chuyện gì vậy?
- Không có gì. Tôi chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Hans đã tắt cái thứ đó chưa? Tụi mình được sửa chưa?
Minho ngáp dài, gật đầu.
- Rồi... cả hai đứa tụi mình. Ít nhất là ông ta nói như thế. Nè, cậu quậy tưng bừng luôn đó. Cậu còn nhớ không?
- Tất nhiên là còn. - Sự xấu hổ khiến Thomas đỏ mặt. - Nhưng nó giống như tôi bị làm tê liệt hay sao đó. Tôi đã cố, nhưng không thể ngăn được cái thứ kiểm soát mình.
- Nè bồ, cậu đã cố cắt phăng cái đó của tôi đấy!
Thomas bật cười, một việc mà đã lâu nó không làm. Nó sung sướng đón nhận lại chuyện đó.
- Tiếc là tôi không cắt được. Nếu không tôi đã cứu cái thế giới này khỏi các chú Minho nhí tương lai rồi.
- Nên nhớ tôi đã cứu mạng cậu đấy.
- Tốt thồi. - Nó nợ tất cả mọi người.
Brenda, Jorge, và Hans bước vào, cả ba người đều tỏ ra nghiêm trọng, khiến nụ cười biến mất khỏi gương mặt Thomas,!
- Gaily vừa ghé qua giảng cho mọi người một bài à? - Thomas hỏi, nó cố gắng dùng giọng bông đùa. - Trông mọi người chán thế.
- Cậu trở nên vui vẻ như thế từ hồi nào vậy, chú em? - Jorge lên tiếng. – Chỉ mới vài giờ trước cậu đã cố thọc dao vào chúng tôi kia mà.
Thomas mở miệng định xin lỗi, đúng hơn là giải thích, nhưng Hans đã ngăn nó lại. Ông ta cúi xuống giường và dùng một chiếc đèn pin nhỏ soi vào cả hai mắt Thomas.
- Có vẻ như đầu óc cậu hồi phục khá tốt. Cơn đau sẽ biến mất sớm thôi. Cuộc phẫu thuật của cậu hơi khó khăn vì cái thứ chống sự cố đó.
Thomas quay sự chú ý sang phía Brenda.
- Nó được giải quyết chưa?
- Cuộc phẫu thuật đã thành công. - Brenda nói. - Căn cứ theo việc anh không cố gắng giết tụi em nữa, thì nó đã được vô hiệu hóa. Và...
- Và gì cơ?
- Ơ, anh sẽ không thể nói chuyện hoặc nghe thấy Teresa và Aris trong đầu nữa.
Mới một ngàỵ hôm trước Thomas đã cảm thấy nhói buồn về chuyện đó, nhưng bây giờ nó chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.
- Anh rất hài lòng với chuyện đó. Có dấu hiệu bất ổn nào chưa?
Brenda lắc đầu.
- Chưa, nhưng họ không thể liều mạng được. Hai vợ chồng bác Hans sắp đi, tuy nhiên trước hết bác ấy muốn nói với anh một chuyện.
Hans đã lùi lại đứng cạnh bức tường, có lẽ để cho hai đứa một chút không gian. Bây giờ ông ta bước tới, mắt cụp xuống.
- Tôi ước gì có thể đi với các bạn và giúp đỡ, nhưng tôi còn vợ, cô ấy là gia đình của tôi. Cô ấy là mối quan tâm đầu tiên của tôi. Tôi muốn chúc mọi người may mắn. Tôi hi vọng các bạn có thể làm điều mà tôi không có đủ dũng khí để thử.
Thomas gật đầu. Sự thay đổi trong thái độ của người đàn ông rất rõ rệt. Có lẽ biến cố vừa rồi đã nhắc ông ta nhớ VSAT có thể làm được những gì.
- Cám ơn bác. Nếu bọn cháu không ngăn chặn được VSAT, bọn cháu sẽ lại tìm bác.
- Chuyện đó ta sẽ xem xét sau. - Hans nói khẽ. - Chúng ta sẽ xem xét nhiều thứ. - Ông ta quay trở về vị trí đứng cạnh bức tường. Thomas tin chắc ông ta có nhiều kỷ ức đen tối trong đầu.
- Tiếp theo mình làm gì đây? - Brenda hỏi.
Thomas biết cả nhóm không có thời gian để nghỉ ngơi. Và nó đã quyết định về việc họ cần làm.
- Chúng ta sẽ tìm nhóm kia, thuỵết phục các bạn đó tham gia, rồi quay lại chỗ Gallỵ. Điều duy nhất tôi từng hoàn thành trong đời là giúp xây dựng nên một cuộc thử nghiệm thất bại và đày đọa một nhóm trẻ con. Đã đến lúc thêm một việc khác vào danh sách đó. Chúng ta cần phải chặn đứng toàn bộ chuyện này, trước khi bọn họ lặp lại nó với những người Miễn mới.
Jorge lên tiếng sau khi im lặng hồi lâu:
- Chúng ta á? Cậu nói gì vậy, chú em?
Thomas hướng mắt về phía anh ta và nói với một sự quyết tâm mạnh mẽ:
- Chúng ta sẽ giúp nhóm Cánh tay phải.
Không ai nói tiếng nào.
- Thôi được rồi. - Minho lên tiếng. - Nhưng trước hết hãy đi kiếm cái gì bỏ bụng đã.