Tất nhiên trên bản sơ đồ có hai mê cung, một cho Nhóm A và một cho Nhóm B. Cả hai đểu được xây ngầm trong lớp đá bên dưới nển móng của trụ sở VSAT. Thomas không rõ mình đang được dẫn tới cái nào, nhưng dẫu sao nó cũng đang quay lại Mê cung. Với sự khiếp đảm trong lòng, nó bắt đầu chạy tới đường hầm được viện trưởng Paige chỉ dẫn.
Nó chạy qua nhiều hành lang cho đến khi tới một cầu thang dài dẫn xuống tầng hắm. Lộ trình đưa nó qua nhiều căn phòng trống rỗng, trước khi đến một cái cửa nhỏ mở vào đường hám. Trong hầm tối thui, nhưng Thomas nhẹ người khi thấy nó không tối hoàn toàn. Có vài bóng đèn không chụp được treo trên trần. Thomas chạy theo đường hám hẹp, sau khoảng sáu chục mét; nó đến một chiếc thang như đã được đánh dấu trên sơ đổ. Nó trèo lên thang và đến một cánh cửa tròn bâng thép có tay quay giống như cửa vào phòng cát mê đổ ở trong Trảng.
Nó vặn tay quay cửa và dùng hết sức đẩy mạnh. Ánh sáng lờ mờ xuất hiện khi Thomas nâng cánh cửa lên. Khi nó lật hẳn cánh cửa ra bên ngoài, một luồng gió lạnh thổi ào qua người nó. Nó trèo ra ngoài và thấỵ mình đang ở trên mảnh đất cằn cỗi phủ tuyết nằm giữa khu rừng và trụ sở VSAT.
Nó cẩn thận đóng cửa hầm lại, rồi khom người nấp sau một tảng đá. Nó không thấy động tĩnh gì, nhưng trời đêm quá tối không cho phép nó nhìn rõ mọi thứ. Nó ngửa mặt lên trời. Khi nhìn thấy những đám mây đen u ám giống như lúc mới đến đây, nó chợt nhận ra mình hoàn toàn không có ý niệm gì vể khoảng thời gian đã trôi qua kể từ lúc đó. Nó đã ở trong trụ sở VSAT vài tiếng đồng hồ, hay là trọn một ngày?
Bức thư của viện trưởng Paige cho biết nhóm Cánh tay phải đã mở một lối vào khu phức hợp, có lẽ là nhờ những tiếng nổ mà Thomas đã nghe thấy, và đó là nơi nó cần đến trước tiên. Nó nhận ra sự khôn ngoan của việc liên kết với nhóm này: càng đông thì càng an toàn. Và nó phải cho họ biết nơi những người Miễn đang được che giấu. Căn cứ theo bản sơ đồ, lựa chọn tốt nhất của Thomas là chạy đến cụm công trình ở xa nhất so với nơi nó đang đứng và tìm kiếm trong khu đó.
Thomas vòng qua tảng đá và chạy đến tòa nhà ở gần nhất, vừa chạy vừa cúi thấp người hết mức có thể. Những tia chớp rạch qua bầu trời rọi sáng bề mặt bê tông của khu phức hợp và ánh lên màu trắng của tuyết. Tiếng sấm nhanh chóng tiếp nối, lan truyền trên mặt đất và rung chuyển trong lồng ngực Thomas.
Nó tiến đến tòa nhà đầu tiên và vạch lối qua hàng cây bụi sát tường. Nó đi dọc theo mặt ngoài của tòa nhà nhưng không thấy gì. Nó dừng lại khi đi tới góc tường và nhòm qua phía bên kia - nơi khoảng trống giữa các tòa nhà có một loạt sân nhỏ. Nhưng nó vẫn chưa thấy lối xâm nhập.
Thomas men theo bờ tường của hai tòa nhà kế cận. Khi đi tòa nhà thứ ba, nó nghe thấy nhiều tiếng nói và lập tức nằm xuống đất. Thật khẽ khàng, nó bò trên lớp đất giá lạnh đến bên I một bụi cây cao, rồi ló đầu ra tìm kiếm nguổn phát ra tiếng nói
Kia rồi. Gạch vụn nằm vương vãi thành từng đống trên khoảng sân, và phía bên kia sân là một cái lỗ khổng lồ nơi bức tường bên hông của tòa nhà. Như vậy là vụ nổ phát xuất từ bên trong. Ánh sáng yếu ớt hắt ra qua cái lỗ, chiếu những cái bóng đứt đoạn lên mặt đất. Ngồi ngay mép của một trong những cái bóng đó là hai người mặc thường phục. Người của Cánh tay phải.
Thomas vừa dợm đứng lên thì bị một bàn tay lạnh ngắt bịt miệng và lối ngược nó về phía sau. Một cánh tay khác vòng quanh ngực nó và kéo lê nó trên mặt đất. Hai bàn chân nó bị vùi vào lớp tuyết dày. Thomas đá chân cố gắng vùng ra, nhưng người kia quá khỏe.
Nó bị lôi vòng qua góc tường vào một cái sân nhỏ khác, rồi bị đè sấp xuống đất. Kẻ khống chế ngồi thụp lên lưng Thomas và bịt chặt tay vào miệng nó. Đó là một người đàn ông mà nó không nhận ra. Một bóng người khác khom xuống.
Janson.
- Thất vọng quá đi. - Chuột Chù lên tiếng. - Sau mọi chuyện, có vẻ như không phải tất cả mọi người trong tổ chức của tao đều cùng chung chí hướng.
Thomas không thể làm gì ngoài giãy giụa chống lại kẻ đang đè nó xuống đất
Janson thở dài
- Tao đoán chúng tao sẽ phải làm chuyện này theo cách thức cứng rắn.