Nét mặt của Brenda là một sự pha trộn kỳ lạ giữa giận dữ và kích động. Thomas chuẩn bị sẵn sàng bên cạnh con bé, khẩu súng phóng lựu nắm chắc trong tay. Nó biết mình đang liều lĩnh khi tin tưởng Brenda. Nó đã bị lừa bởi gần như tất cả mọi người trong tổ chức này nên không thể đánh giá thấp VSAT được. Nhưng con bé là lí do duy nhất khiến chúng đi được đến tận đây. Và nếu nó muốn đi tiếp với Brenda, nó không thể tiếp tục nghi ngờ con bé thêm nữa.
Tay bảo vệ đầu tiên xuất hiện. Đó là một người đàn ông trong bộ đồ đen giống như các bảo vệ khác, nhưng anh ta sử dụng một loại vũ khí khác, nhỏ và đẹp mắt hơn. Thomas khai hỏa và nhìn thấy trái lựu đạn đập vào ngực tay bảo vệ, khiến anh ta bật ngửa ra sau, co giật và vặn vẹo trong một mạng lưới tia lửa điện.
Hai bảo vệ khác - một nam, một nữ - hiện ra ngay phía sau tay bảo vệ đầu tiên, với súng phóng lựu giương sẵn trong tay.
Minho hành động trước cả Thomas. Thẳng bé nắm áo người phụ nữ, lôi cô ta lại gần, rồi hất cô ta qua người mình. Bị đập người vào tường, cô ta bắn một phát nhưng trúng vào sàn nhà, làm bùng lên một chùm chớp sáng trên lớp gạch.
Brenda bắn vào chân người đàn ông. Những tia lửa điện loằng ngoằng chạy dọc theo cơ thể anh ta trong khi anh ta ngả ngoài hành lang. Vũ khí của anh ta rơi xuống sàn.
Minho đã tước vũ khí của nữ nhân viên bảo vệ và chĩa súng bắt cô ta quỳ gối.
Một bảo vệ thứ tư bước vào qua cửa, nhưng lập tức bị Newt đá văng vũ khí và đấm vào mặt. Tay bảo vệ sụm xuống, đưa tay lên bịt cái miệng ứa máu. Anh ta ngước mặt lên định nói gì đó, nhưng Newt đã lui lại và bắn cho anh ta một phát. Ở cự li gần như vậy, trái lựu đạn điện gây một âm thanh khủng khiếp khi nó chạm vào ngực tay bảo vệ. Anh ta rú lên thất thanh và ngã xuống sàn, co giật trong chùm tia lửa điện.
- Con bọ dao đó đang quan sát mọi hành động của chúng ta. - Newt hất hàm vể phía cuối phòng. - Chúng ta phải ra khỏi đây thôi. Bọn họ sẽ kéo đến đông hơn đó.
Thomas quay lại và nhìn thấy con thằn lằn máy đang cong người tại chỗ, phát ra ánh sáng đỏ lập lòe. Rồi nó nhìn ra cửa, lúc này chẳng còn ai. Nó ngó sang người nữ nhân viên bảo vệ. Nòng súng của Minho đang cách đầu cô ta có vài phân.
- Quân số của các người là bao nhiêu? - Thomas hỏi cô ta. - Có phải những người khác đang trên đường tới không?
Lúc đầu người phụ nữ không trả lời, nhưng Minho đã chồm người tới cho đến khi nòng súng chạm hẳn vào má cô ta.
- Có ít nhất năm mươi người làm nhiệm vụ. – Cô ta đáp nhanh.
- Vậy họ đâu rồi? - Minho hỏi.
- Tôi không biết.
- Đừng có xạo! - Minho la lên.
- Chúng tôi... Có chuyện gì đó đang xảy ra. Tôi không biết chuyện gì. Tôi thề đó.
Thomas nhìn người phụ nữ gần hơn và trông thấy nét mặt cô ta ngoài sự sợ hãi còn có gì đó. Thất vọng chăng? Có vẻ như cô ta nói thật.
- Chuyện gì đó? Là chuyện gì? - Nó chất vấn.
- Tôi chỉ biết một nhóm bảo vệ được phái đến một khu vực khác, thế thôi.
- Và cô không biết lí do? - Thomas cố gắng đưa vào giọng nói mình thật nhiều sự hoài nghi. - Khó tin quá đi.
- Tôi thề đó.
Minho nắm lưng áo người phụ nữ, lôi cô ta đứng dậy.
- Vậy thì tụi mình bắt cô ta làm con tin. Đi thôi
Thomas tiến đến trước mặt Minho.
- Brenda sẽ đi trước. Con bé biết đường lối trong khu này. Tiếp đến là tôi, rồi cậu và cô bạn mới này. Newt đi khóa đuôi.
Brenda nhanh chóng bước đến bên cạnh Thomas.
- Em vẫn chưa nghe thấy ai đến, nhưng sẽ không còn lâu nữa đâu. Đi thôi.
Con bé thò đầu ra hành lang ngó nghiêng quan sát, rồi bước ra khỏi phòng.
Thomas chùi hai bàn tay đẫm mồ hôi vào quần, rồi cầm lấy khẩu súng phóng lựu và bám theo Brenda. Con bé rẽ phải. Thomas nghe thấy tiếng những người còn lại phía sau lưng. Một cú liếc nhanh cho nó biết tù binh của Minho cũng đang đi theo, khuôn mặt tỏ ra không hề vui vẻ khi bị khống chế bằng khẩu súng gí sát vào lưng.
Nhóm người đi đến cuối hành lang và rẽ phải không do dự. Đoạn hành lang mới trông y hệt như cái vừa đi qua, cũng một màu be trải dài trước mắt họ ít nhất mười lăm mét, trước khi bị chặn lại bởi một cánh cửa đôi. Không hiểu sao cảnh tượng này khiến Thomas nhớ đến đoạn đường cuối cùng trước khi ra đến mép Vực, khi mà nó, Teresa và Chuck chạy tới lối ra của Mê cung trong lúc các trảng viên khác chiến đấu với bầy Nhím sầu để bảo vệ chúng.
Khi đến gần cánh cửa, Thomas rút chiếc thẻ từ của Chuột Chù ra khỏi túi.
Tù binh của nhóm trẻ hét lên:
- Tôi sẽ không làm vậy đâu! Tôi bảo đảm bên kia cửa đã có cả hai chục tay súng đang chờ sẵn để nướng chín các người.
Tuy nhiên, trong giọng điệu của cô ta có gì đó giống như nói liều. Có thể nào VSAT đã trở nên quá tự tin và lơ là trong khâu an ninh? Với chỉ khoảng hai mươi, ba mươi đứa trẻ còn sót lại, chắc chắn bọn họ không cần phải bố trí nhiều hơn một bảo vệ cho mỗi đối tượng nghiên cứu nếu họ có nhiều người đến thế.
Thomas và các bạn phải tìm Jorge và chiếc Berg, nhưng cũng phải đi kiếm những người khác nữa. Nó nghĩ tới Chảo Chiên và Teresa. Nó sẽ không bỏ rơi chúng chỉ vì chúng đã lựa chọn khôi phục ký ức.
Nó dừng bước trước cánh cửa và quay lại, đối diện với Minho và Newt.
- Chúng ta chỉ có bốn khẩu súng phóng lựu. Tốt hơn chúng ta nên hy vọng rằng bên kia cửa không có bảo vệ phục sẵn. Có nên làm chuyện này không?
Minho bước tới máy đọc thẻ, lôi theo nữ tù binh.
- Cô sẽ mở cái cửa này cho tụi tôi, để tụi tôi có thể tập trung vào đám bạn bè của cô. Đứng yên đó, không được làm gì hết cho đến khi nghe lệnh. Đừng có giở trò với tôi. – Thằng bé quay qua phía Thomas. – Bắt đầu khai hỏa ngay khi cửa tách ra nhé.
Thomas gật đầu:
- Tôi sẽ quỳ mai phục tại đây. Minho, cậu sẽ bắn qua vai tôi Brenda đứng bên trái, Newt bên phải.
Nói rồi Thomas quỳ xuống và chĩa nòng súng vào chỗ hai cánh cửa gặp nhau, ở giữa khuôn cửa. Minho khom người ngay bên trên nó, súng cũng chĩa vào khe cửa. Newt và Brenda cũng vào vị trí.
- Đếm tới ba nhé. - Minho nói. - Này cô, nếu cô định giở trò hoặc bỏ chạy, tôi đảm bảo một người trong đám tụi tôi sẽ bắn gục cô đó. Thomas, cậu đếm đi.
Người phụ nữ rút thẻ từ ra, nhưng không nói gì.
- Một. - Thomas bắt đầu đếm. - Hai.
Nó ngừng lại để hít một hơi. Nhưng trước khi nó kịp đếm số ba thì chuông báo động réo vang và ánh đèn tắt phụt.