Câu nói của người bảo vệ khiến Thomas choáng váng, nó không dám hình dung ra cảm giác của Minho.
- Chỉ cho chúng tôi chỗ của cậu ấy. - Thằng bé nói cộc lốc.
Tay bảo vệ chìa hai bàn tay ra.
- Cậu không nghe thấy tôi vừa nói gì sao?
- Công việc của các ông chưa xong. - Thomas nhấn mạnh. Nó hoàn toàn đồng tình với Minho. Không cần biết Newt nói gì, nếu chúng ở gần Newt đến vậy thì chúng sẽ nói chuyện với thằng bé.
Tay bảo vệ lùn lắc đầu quầy quậy.
- Quên đi. Các cậu yêu cầu chúng tôi tìm ra bạn mình và chúng tôi đã tìm được. Đưa tiền đây.
- Thế này mà gọi là tìm được sao? - Jorge hỏi. - Tụi này sẽ không đưa một đồng nào trước khi hai người cho chúng tôi gặp nhau.
Brenda không nói gì, nhưng con bé đứng ngay bên cạnh Jorge và gật đầu để chứng tỏ sự ủng hộ của mình. Thomas nhẹ cả người khi nhận thấy cả nhóm đều đồng lòng muốn đi gặp Newt bất chấp lời nhắn của thằng bé.
Hai tay bảo vệ tỏ ra không hài lòng chút nào. Họ tranh cãi với nhau.
- Ê! - Minho gât lên. - Nếu các anh muốn có tiền thì chúng ta đi thôi!
- Tốt thôi - Cuối cùng tay bảo vệ có ria mép lên tiếng. Gã đồng nghiệp quắc mắt giận dữ nhìn anh ta. - Đi theo chung tôi.
Bọn họ quay bước, đi về hướng vừa từ đó xuất hiện. Minho và mọi người bám theo họ sát gót.
☆ ☆ ☆
Khi mọi người đi sâu hơn vào trong trung tâm khu trại, Thomas tưởng đâu mọi thứ sẽ không thể tệ hơn, nhưng nó đả lầm. Các ngôi nhà tôi tàn hơn ; đường sá bẩn thỉu hơn. Nó trông thấy vài người nằm bên vệ đường, gối đầu lên những cái túi gớm ghiếc hoặc những mảnh vải cuộn tròn. Họ nhìn lên trời với một ánh mắt thẫn thờ, nét mặt phê thấy rõ. Kẹo lạc đúng là một cái tên thích hợp Thomas nghĩ bụng.
Hai người bảo vệ đi phía trước quơ súng phóng lựu sang hai bên, dọa bất cứ ai dám đến gần nhóm người trong phạm vi một chục bước chân. Có lúc họ đi ngang qua một người đàn ông nom rất đáng sợ. Quần áo ông ta rách bươm, tóc tai dính bết thứ gì đó đen thui, cơ thể đầy vết bầm đỏ như thể vừa bị đánh bởi một nhóm thanh niên phê thuốc.
Thomas dừng chân, tự hỏi họ có thể giúp gì được ông ta.
- Đừng có nghĩ tới chuyện đó. - Tay bảo bệ lùn lên tiếng tr ước khi Thomas kịp nói. - Di chuyển tiếp đi.
- Nhưng chẳng phải công việc của các anh là...
Người bảo vệ kia ngắt lời Thomas:
- Cậu im đi, để cho chúng tôi xử lí. Nếu can thiệp tất cả các vụ ẩu đả cãi lộn thì chúng tôi không bao giờ làm xuể. Có khi còn mất mạng. Bọn họ có thể tự giải quyết các vấn đề của họ.
- Cứ đưa chúng tôi tới gặp Newt đi đã. - Minho nói với giọng bình thản.
Họ đi tiếp, Thomas cố lờ đi những tiếng thét lạc giọng đột ngột vang lên từ phía sau lưng.
Cuối cùng, họ đến một bức tường cao có trổ một cổng vòm dẫn vào một khu vực đông người. Bằng những chữ cái sáng màu, tấm biển trên cổng chỉ rõ đây là Khu Trung tâm. Thomas không đoán được chuyện gì đang diễn ra ở bên kia cổng, nhưng mọi người có vẻ bận rộn.
Hai tay bảo vệ dừng lại, tay có ria mép nói với nhóm bạn:
- Tôi chỉ hỏi một lần thôi. Các cậu có chắc muốn vào trong đó không?
- Có. - Minho đáp nhanh.
- Được rồi, vậy thì thế này. Bạn của các cậu đang ở chỗ chơi bowling. Tôi muốn nhận tiền ngay khi chúng tôi chỉ chỗ cậu ta.
- Cứ đi tiếp đi đã. - Jorge gầm gừ.
Nhóm bạn theo hai tay bảo vệ đi xuyên qua cổng vòm và tiến vào Khu Trung tâm. Họ đứng lại để quan sát mọi thứ.
Từ đầu tiên bật lên trong đầu Thomas là trại điên. Và thực tế quả đúng như vậy.
Người Chạch hiện diện ở khắp nơi.
Họ lang thang trong một khu vực hình tròn có đường kính hàng chục mét, vây quanh bởi những thứ từng là cửa hiệu, nhà hàng và các tụ điểm giải trí. Phần lớn chúng đã hư hỏng và bị đóng cửa. Số đông những người nhiễm bệnh tỏ ra chưa mất trí nhiều như người đàn ông tiều tụy mà Thomas đã gặp trên đường đi, nhưng họ có gì đó.., điên điên. Thomas nhận thấy các hành động và điệu bộ của họ đều có vẻ quá trớn. Một số người cười như điên ánh mắt hoang dại, tay vỗ lưng nhau đôm đốp. Những người khác la hét không tự chủ, ngồi khóc hu hu dưới đất, hoặc đi lòng vòng, tay bưng mặt. Các vụ gây gổ xảy ra ở khắp nơi, thỉnh thoảng còn thấy một người đàn ông hoặc một phụ nữ đứng yên la hét đến lạc giọng, mặt họ đỏ bừng, cổ nổi đầy gân.
Cũng có những người túm tụm thành từng nhóm, hai tay khoanh lại, mặt dáo dác nhìn quanh như thể sợ bị tấn công bất cứ lúc nào. Cũng như Thomas từng thấy ở vòng ngoài, một số người Chạch đang phê Kẹo lạc, họ nằm hoặc ngồi dưới đất, mỉm cười và mặc kệ đám đông hỗn loạn. Một vài bảo vệ đi tuần, vũ khí giương lên sẵn sàng, nhưng hoàn toàn bị áp đảo về mặt số lượng bởi đám đông người nhiễm bệnh.
- Nhớ cản tôi mua nhà ở khu này nha. - Minho mỉa mai.
Thomas không thể cười nổi. Trong lòng nó tràn đầy lo lắng, và nó chỉ muốn chuyện này kết thúc cho nhanh.
- Sàn bowling ở đâu vậy? - Nó hỏi.
- Lối này. - Tay bảo vệ lùn đáp.
Anh ta bước qua trái, men theo một bức tường, Thomas và những người còn lại bám sát gót. Brenda đi bên cạnh Thomas, tay hai đứa chạm vào nhau khi chúng bước đi. Nó muốn nắm tay Brenda, nhưng không muốn làm bất kỳ hành động có thể thu hút sự chú ý vào mình. Mọi thứ quanh nơi này thật khó lường, nó không muốn làm những việc không cần thiết.
Phần đông đám người Chạch đã tạm dừng các hoạt động của mình để nhìn chòng chọc vào nhóm người mới đến khi họ đi qua. Thomas tiếp tục cụp mắt xuống, nó sợ nếu nhìn vào mắt người khác thì đối phương có thể trở nên hung dữ hoặc cố nói chuyện với nó. Tiếng huýt sáo vang lên, hàng loạt lời trêu chọc và chửi rủa được ném vào nhóm bạn trong lúc họ di chuyển. Họ băng qua một cửa hàng tạp hóa bỏ không, Thomas có thể nhìn qua khung cửa đã vỡ kính và thấy hầu hết các quầy kệ đều trống trơn. Có một phòng mạch và tiệm bánh mì, nhưng cả hai đều tắt đèn.
Ai đó túm lấy vai áo của Thomas. Nó gạt tay người đó ra và quay lại nhìn. Một phụ nữ đang đứng đó với mái tóc đen rối bù và cằm xây xước, nhưng bà ta có vẻ bình thường. Khuôn mặt bà ta cau lại. Bà ta nhìn nó một lúc, rồi há miệng thật to để lộ hàm răng còn trong tình trạng tốt dù đã lâu không được vệ sinh và cái lưỡi trắng bệch sưng phồng. Rồi bà ta ngậm miệng lại.
- Cho hôn một cái nha. - Bà ta nói. - Được không, Miễn?
Bà ta bật cười, phát ra âm thanh khùng khục điên dại, trong khi đưa tay vuốt dọc theo ngực Thomas.
Nó lùi lại và đi tiếp, nhận ra hai tay bảo vệ thậm chí không buồn dừng lại để bảo đảm không có sự cố xảy ra.
Brenda nghiêng người lại gắn Thomas và thì thầm vào tai nó:
- Sợ quá anh à.
Thomas chỉ gật đầu và tiếp tục bước đi.