Hóa ra Thomas không cần phải giải thích gì. Brenda và Jorge đểu bắt đầu làm việc cho VSAT đủ lâu để biết Gally là ai, thằng nhóc bị tẩy chay ở Mê cung ra sao, nó và Thomas trở thành kẻ thù của nhau như thế nào sau khi Gally trải qua quá trình Biến đổi và nhớ lại quá khứ. Nhưng tất cả những gì Thomas còn nhớ chỉ là một thằng nhóc hung hãn phóng dao khiến Chuck chảy máu đến chết trong vòng tay nó.
Sau đó nó đã mất bình tĩnh và đánh Gally tới nỗi nó cứ tưởng thằng nhóc đã toi mạng. Nó thấy nhẹ cả người khi nhận ra có lẽ mình đã không làm Gally chết - nếu như tin nhắn này quả thực là từ Gally. Mặc dù rất căm thù thằng nhóc đó, Thomas không muốn mình trở thành một kẻ giết người.
- Không thể nào là anh ta được. - Brenda nói.
- Tại sao không? - Thomas hỏi lại, sự nhẹ nhõm bắt đầu biến đi. - Chuyện gì xảy ra cho Gally sau khi bọn anh được đưa đi? Nó có...
- Chết không chứ gì? Không. Gally nằm viện mất một tuần lễ hay sao đó, để chữa lành cái xương gò má bị dập. Nhưng chuyện đó không là gì nếu so sánh với tổn thương tinh thần. Họ đã sử dụng anh ta để giết Chuck, vì các chuyên gia Tâm lí nghĩ rằng các mẫu thức mà hành động đó gây ra sẽ rất giá trị. Chuyện đó đã được lên kế hoạch cả rồi. Bọn họ buộc Chuck di chuyển tới phía trước anh.
Mọi giận dữ Thomas dành cho Gally giờ chuyển hết sang VSAT và càng nuôi thêm mối căm hờn của nó đối với tổ chức này Gally là một thằng đầu bã, nhưng nếu những gì Brenda nói là sư thật, thì cậu ta chỉ là một công cụ trong tay VSAT. Thomas càng tức giận hơn khi biết việc Chuck bị giết thay cho nó không phải là một sự nhầm lẫn.
Brenda nói tiếp:
- Em nghe nói một trong số những chuyên gia tâm lí đã thiết kế Biến số đó cho không chỉ anh và các trảng viên đã chứng kiến sự việc, mà... cho cả Chuck, trong những giây phút cuối cùng của thằng bé.
Trong một thoáng, Thomas tưởng sự điên cuồng sắp chế ngự nó, khiến nó tóm lấy một người lạ mặt trong đám đông và đánh cho anh ta nhừ tử, như nó đã từng làm với Gaily.
Nó hít một hơi thật sâu và run rẩy luôn tay vào trong tóc
- Không còn gì có thể khiến tôi ngạc nhiên được nữa. - Nó rít qua kẽ răng.
- Hình như đầu óc Gally không thể chịu đựng nổi việc anh ta đã làm. - Brenda nói. - Gally đã trở nên lẩn thẩn, và họ phải đưa anh ta đi. Em tin chắc họ nghĩ sẽ không ai tin vào câu chuyện anh ta kể.
- Vậy ra đó là nguyên nhân khiến em nghĩ đây không thể là cậu ta? - Thomas hỏi. – Biết đâu cậu ta đã khỏe lại và tìm được con đường cho mình tại đây.
Brenda lắc đầu.
- Không có gì là không thể. Nhưng em đã nhìn thấy anh ta, Cứ như anh ta đã bị dính Nhật trùng ấy. Anh ta cứ cố ăn mấy cái ghế, khạc nhổ, gào thét và rứt tóc
- Tôi cũng nhìn thấy. - Jorge bổ sung. - Một hôm nó trốn được các bảo vệ và tồng ngồng chạy trong hành lang, miệng kêu gào về những con bọ trong mạch máu.
Thomas cố gắng giải tỏa đầu óc.
- Không biết nó muốn nói gì khi nhắc tới Cánh tay phải, Jorge đáp:
- Tin đồn về bọn họ hiện diện khắp nơi. Hình như đó là một nhóm hoạt động ngầm có mục đích tiêu diệt VSAT.
- Càng có thêm lí do để làm theo tin nhắn này. - Thomas nói. Khuôn mặt Brenda tỏ ra hoài nghi
- Em nghĩ chúng ta nên đi tìm bác Hans trước.
Thomas giơ mảnh giáy lên phe phấy.
- Chúng ta sẽ đi gặp Gally. Chúng ta cần một ai đó biết rõ thành phố này.
Hơn thế, bụng dạ nó mách bảo mọi người nên bắt đầu từ nơi đó.
- Nếu đây là một cái bẫy thì sao?
- Đúng rồi. - Minho nói. - Có lẽ tụi mình nên cân nhắc chuyện này.
- Không. - Thomas lắc đầu. - Chúng ta không thể đoán già đoán non mãi. Đôi khi bọn họ làm những chuyện khiến tôi làm điều ngược lại với những gì mà họ nghĩ tôi cho rằng họ muốn tôi ỉàm.
- Cái gì? - Cả ba người kia cùng lên tiếng một lượt, bối rối ra mặt.
- Kể từ bây giờ, tôi sẽ làm những gì tôi cảm thấy là đúng. - Thomas giải thích. - Và có gì đó mách bảo tôi chúng ta nên đi đến địa điểm này để gặp Gally, ít nhất là để tìm hiểu xem đó có thực sự là cậu ta hay không. Cậu ta là mối dây liên hệ với Trảng, và cậu ta có đầy đủ lí do để đứng về phía chúng ta.
Những người còn lại thán mặt nhìn Thomas, như thể đang cố gắng tìm ra những lập luận sâu hơn.
- Tốt rồi. - Thomas nói. - Nhìn mặt mọi người là tôi biết tất cả đều đồng ý rôi. Tôi mừng là chúng ta đều nhất trí chuyện này. Còn bây giờ, chúng ta tới đó như thế nào đây?
Brenda thở dài một tiếng rõ to.
- Anh có nghe nói tới xe taxi bao giờ chưa?
☆ ☆ ☆
Sau khi ăn nhanh trong khu trung tâm mua sắm, cả bọn đón một chiếc taxi đé đi vào thành phố. Khi Jorge đưa cho tài xế một cái thẻ dùng để trả tiển, Thomas lại cảm thấy lo lắng vể việc bị VSAT theo dõi. Ngay khi mọi người yên vị trên ghế, nó thì thào hỏi Jorge về vấn đề đó.
Jorge chỉ nhìn nó một cách lo lắng.
- Anh lo ngại vi Gally biết chúng ta sẽ đến, đúng không? - Thomas hỏi.
Jorge gật đầu.
- Cũng có một chút. Nhưng theo cái cách mà người đàn ông kia tự giới thiệu, tôi chỉ hi vọng tin tức về cuộc đào thoát đã lan ra, và nhóm Cánh tay phải này đã tìm kiếm chúng ta từ lúc đó. Tôi nghe nói nhóm này đặt trụ sở tại đây.
- Cũng có thế chuyện này có liên quan gì đó với việc nhóm của Teresa tới đây trước. - Brenda nêu ý kiến.
Thomas cảm thấy không thoải mái lắm.
- Anh có chắc anh biết mình đang làm gì không? - Nó hỏi Jorge.
- Chúng ta sẽ ổn thôi mà, chiến hữu. Bây giờ ta đã ở đây, VSAT sẽ mất kha khá thời gian để tìm bắt chúng ta. Việc trà trộn vào mé thành phổ dễ hơn là cậu tưởng đấy. Cứ thoải mái đi.
T homas không rõ liệu có nhiều cơ may làm điều đó hay không, nhưng nó vẫn ngả người trên ghế và quan sát ngoài cửa sổ.
Chuyến đi xuyên qua Denver khiến Thomas hoàn toàn kinh ngạc. Nó vẫn còn nhớ những thiết bị bay từng thấy hồi còn nhỏ - những thiết bị bay không người lái của cảnh sát có trang bị vũ khí mà mọi người gọi là cảnh sát máy. Nhưng có quá nhiếu thứ không hề giống với những gì nó từng thấy trước đây: những tòa nhà chọc trời vĩ đại, những quảng cáo hiển thị ba chiều rực rỡ, lượng người đông đúc Nó cảm thấy khó mà tin nổi đây là sự thật. Trong thâm tâm nó tự hỏi liệu thần kinh thị giác của mình có bị điều khiển bởi VSAT bằng cách nào đó hay không, liệu đây có phải là một kích thích khác hay không. Nó băn khoăn không biết mình có từng sống ở một thành phố như thế này trước kia hay chưa, và nếu đã từng thì làm sao nó có thể quên được mức độ hoành tráng như thế này.
Khi chiếc xe chạy trên những con phố đông đúc, Thomas chợt cảm thấy có lẽ thế giới không tệ đến thế. Đây là cả một cộng đồng dân cư với hàng ngàn người đang sống cuộc sống thường nhật. Nhưng khi chuyến đi tiếp tục, dần dần những chi tiết mà nó không để ý bát đầu hiện lên rõ nét. Càng đi, Thomas càng thấy hoang mang. Gần như tấát cả mọi người nó nhìn thấy đều có vẻ khó chịu. Dường như bọn họ né tránh nhau, và không chỉ vì lịch sự. Hình như họ có những biện pháp rõ ràng để tự cô lập mình với những người khác.
Ngay như lúc nãy ở trong trung tâm thương mại, rất nhiều người đeo khẩu trang hoặc quấn vải che mũi và miệng trong khi di chuyển.
Áp phích và biển hiệu nằm lộn xộn trên tường của các tòa nhà, đa phần đã bị rách hoặc bị bôi bần bằng sơn xịt. Một só cảnh báo về Nhật trùng và đưa ra các biện pháp phòng vệ, số khác nói về các mối nguy hiểm của việc rời khỏi thành phổ, hoặc những gì cần phải làm nếu đi ngang qua một người nhiễm bệnh. Vài tấm vẽ những hình ảnh kinh dị của những người Chạch đã hỏng quá mức. Thomas trông thấy một tấm áp phích in hình chụp gần của mộ người phụ nữ có khuôn mặt căng thẳng có mái tóc chải lật ra sau đầu, bên dưới là dòng khấu hiệu VIỆN TRƯỞNG PAIGE YÊU CÁC BẠN.
Viện trưởng Paige. Thomas lập tức nhận ra cái tên này. Bà ta là người Brenda đã bảo chúng có thể tin tưởng. Người duy nhất. Nó quay sang định hỏi con bé, nhưng lại thôi. Có gì đó nhắc nó nên chờ cho đến khi chỉ có hai đứa. Trong khi xe chạy, nó nhận tháy nhiều áp phích in hình bà ta, nhưng phần lớn đều bị bôi bẩn. Thật khó để hình dung ra bà ta đằng sau những cái sừng quỷ và hàm râu ngớ ngẩn.
Trên các tuyến phố có một lực lượng an ninh đi tuần. Họ đông đến hàng trăm người, tất cả đều mặc áo đỏ và đeo mặt nạ chống hơi độc. Trên tay mỗi người là một món vũ khí và phiên bản nhỏ hơn của thiết bị thử virus mà Thomas và các bạn đã ghé mắt vào lúc nãy. Càng đi ra xa khỏi tường thành, các con phố càng bẩn thỉu hơn. Rác rưởi khắp nơi, cửa sổ vỡ kính và gần như mọi bức tường đều bị vẽ lên. Mặc dù có ánh nắng phản chiếu từ những ô cửa sổ trên cao, nơi này vẫn khá u tối.
Chiếc taxi quẹo vào một con hẻm. Thomas ngạc nhiên khi thấy trong hẻm không có người. Xe dừng lại trước một toà nhà bằng bê tông cao ít nhất hai mươi tầng. Người tài xế lấy thẻ của Jorge ra khỏi khe đọc thẻ rồi đưa trả nó cho anh ta. Thomas coi như đó là dấu hiệu để cả nhóm xuống xe.
Sau khi mọi người đã ra khỏi xe và chiếc taxi phóng đi mất dạng, Jorge chỉ vào cái cầu thang gần nhất và nói:
- Số 2792 ở đằng kia, trên tầng hai.
Minho huýt sáo rồi buông một câu:
- Nhà đẹp dữ.
Thomas đồng tình với thằng bé. Tòa nhà trông không hề mời gọi, lớp gạch xám xịt chằng chịt hình vẽ khiến nó căng thẳng. Nó không muốn bước lên những bậc thang kia và khám phá ra thứ đang đợi mình bên trong.
Brenda đẩy nó từ phía sau.
- Ý của anh mà. Anh đi trước đi.
Thomas nuốt khan nhưng không nói gì, mà chỉ bước tới cầu thang và chậm rãi leo lên. Ba người còn lại theo sau nó. Cánh cửa gỗ cong queo và nứt nẻ của căn hộ 2792 trông như đã nằm ở đây từ cả ngàn năm trước. Lớp sơn màu xanh lục trên cửa chỉ còn lại vài vệt mờ.
- Chuyện này điên thật. - Jorge thì thầm. - Điên nặng.
Minho khịt mũi.
- Thomas từng đập cho Gally mềm xương, cậu ta có thể lặp lại chuyện đó một lần nữa.
- Trừ phi thằng đó xuất hiện với khẩu súng trong tay. - Jorge vặc lại.
- Hai người yên lặng được chưa? - Thomas nói. Nó đang rất căng thẳng.
Không nhiêu lời nữa, nó gỏ cửa. Sau vài giây đằng dẵng thi cánh cửa cũng mở ra.
Thomas có thể khẳng định ngay thằng nhóc tóc đen ra mở cửa chính là Gally. Không nghi ngờ gì nữa. Nhưng khuôn mặt của nó chằng chịt sẹo. Mắt phải của Gally trông như sưng to thường trực, còn cái mũi vốn đã to và hơi biến dạng trước vụ sát hại Chuck giờ bị vẹo đi thấy rõ.
- Mừng là cậu đã tới. - Gally lên tiếng bằng giọng khàn khàn. - Vì ngày tàn của thế giới đang tùy thuộc vào chúng ta.