Thomas cố không tiết lộ với những người khác về thông điệp của Newt. Nó không thấy được mục đích khả dĩ của chuyện đó. Đã đến lúc phải tiếp tục, và nó làm điều đó với một sự lạnh lùng mà nó không nghĩ mình có được.
Cả nhóm ngủ hai tối trong chiếc Berg để nghỉ ngơi và bàn kế hoạch. Không ai trong bọn họ biết rành về thành phố, hoặc có những mối liên hệ chắc chắn. Cuộc nói chuyện của họ luôn quay vé với Gally và nhóm Cánh tay phải. Những người muốn ngăn chặn VSAT. Nếu quả thực VSAT có thể bắt đầu lại các cuộc thử nghiệm với những người Miễn mới thì Thomas và các bạn cũng có cùng mục tiêu như Cánh tay phải.
Gally. Họ phải quay lại tìm Gally.
Vào sáng ngày thứ ba sau cuộc cãi cọ với Newt, Thomas tắm rửa rồi cùng với những người khác ăn nhanh bữa sáng, Rõ ràng mọi người đang rất nóng lòng muốn hành động sau hai ngày ngồi không. Kế hoạch của họ là đi tới căn hộ của Gally, rồi tính tiếp. Họ có hơi lo ngại vì điều Newt đã nói – rằng một số người đang âm mưu trốn ra khỏi Chạch cung để tới Denver - nhưng không có dấu hiệu của nhóm đào tẩu.
Khi tất cả đã sẵn sàng, Thomas và nhóm bạn tập hợp lại cạnh cửa máy bay.
- Lần này tiếp tục để tôi đối đáp nhé. - Jorge nói.
Brenda gật đầu.
- Sau khi vào đến bên trong, chúng ta sẽ kiếm một chiếc taxi.
- Tốt thôi. - Minho lẩm bẩm. - Rời khỏi cái máy bay chết bằm này và đi thôi.
Thomas không thể nói hay hơn. Hành động là thứ duy nhất giúp giảm bớt sự tuyệt vọng mà nó cảm thấy sau chuyện của Newts và bức thư chết chóc.
Jorge ấn một cái nút, con dốc của cửa máy bay bắt đầu hạ xuống. Cửa chỉ mới mở được nửa đường thì họ nhìn thấy ba ngườỉ đang đứng ngay phía ngoài chiếc Berg. Khi gờ dốc chạm mặt đất Thomas nhận ra bọn họ không ở đó để chào mừng.
Hai người đàn ông. Một phụ nữ. Họ đeo cùng thứ mặt nạ bảo hộ giống như anh chàng bảo vệ áo đỏ ở tiệm cà phê. Hai người nam cầm súng, còn người nữ cầm súng phóng lựu. Khuôn,mặt họ lấm lem mồ hôi và đất bẩn, quần áo rách nhiều chỗ, như thể họ đã phải vượt qua cả một đạo quân để tới được đây. Thomas chỉ hết hi vọng đó là do an ninh được thắt chặt.
- Chuyện này là sao? - Jorge hỏi
- Im mồm đi, Miễn. - Một trong hai người đàn ông lên tiếng! Chất giọng kim của anh ta khiến cho câu nói càng đáng sợ hơn. - Giờ thi bước xuống đây, từ tốn thôi, nếu không chuyện xảy ra sẽ không làm các người thích thú đâu. Đừng-có-giở-trò.
Thomas nhìn vượt qua chỗ họ và sững sờ khi nhìn thấy hai cánh cổng dẫn vào thành phố đều đang mở toang, hai người nằm bất động trên lối đi hẹp trong cổng.
Jorge là người đầu tiên đáp:
- Chú mày mà bắn một phát thôi là bọn anh sẽ lao bổ vào huyết chiến, chú có thể hạ được một, nhưng bọn anh sẽ hạ được cả ba.
Thomas biết đó chỉ là một lời dọa suông.
- Tụi này không còn gì để mất. - Người đàn ông đáp lại. - Giỏi thì cứ thử đi Tôi tin chắc sẽ bắn gục hai người trong nhóm các anh trước khi bất kỳ ai kịp nhúc nhích. - Anh ta nhích khẩu súng lên cao hơn và nhắm vào mặt Jorge.
- Thôi được. - Jorge lẩm bẩm rồi đưa hai tay lên trời. - Tạm thời các người thắng.
Minho rên lên:
- Anh đúng là cái đồ đầu bã nhát hít - Nhưng thẳng bé cũng giơ tay đầu hàng. - Mấy người tốt nhất không nên lơ là cảnh giác. Tôi nói vậy là đủ hiểu rồi há.
Thomas biết chúng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đầu hàng. Nó giơ hai tay lên đầu và là người đầu tiên bước xuống đường dốc. Những người còn lại cũng làm theo. Họ được áp giải vòng ra phía sau chiếc Berg, nơi một chiếc xe du lịch tả tơi cũ mèm đang nổ máy chờ sẵn. Một người phụ nữ đeo mặt nạ ngồi sau tay lái, trong khi hai người khác ôm súng phóng lựu ngồi trên băng ghế sau lưng cô ta.
Một trong hai người đàn ông áp giải mở cửa rồi hất đầu ra hiệu cho nhóm bạn.
- Lên xe đi. Giở trò là ăn đạn đó. Như tôi đã nói, chúng tôi không còn gì để mất. Cái thế giới này mất đi vài đứa Miễn cũng khống nhằm nhò gì.
Thomas trèo vào ngồi phía sau chiếc xe du lịch, trong đầu liên tục tính toán các lợi thế của nhóm. Bốn chọi sáu, nó nghĩ bụng. Nhưng phe kia có vũ khí.
- Ai trả tiền để các anh bắt cóc người Miễn? - Nó hỏi trong các bạn trèo lên ngồi bên cạnh mình. Nó muốn ai đó khẳng định điều Teresa đã nói với Gally, rằng người Miễn đang bị vây bắt và đem bán.
Nhưng không ai trả lời.
Ba người đã áp giải họ trèo vào trong xe rồi đóng cửa lại. Họ chĩa súng về phía sau xe.
- Có một đống mũ trùm đầu ở trong góc đó. - Người cầm đầu lên tiếng. -Trùm mặt lại. Nếu nhìn lén là không yên được với tôi đâu. Tụi tôi muốn giữ kín các bí mật của mình.
Thomas thở đài. Có cãi cũng vô ích. Nó cầm lấy một chiếc mũ trùm và chụp xuống đầu.
Tất cả những gì nó nhìn thấy là bóng tối khi chiếc xe lắc lư chuyển bánh cùng với một tiếng gầm của động cơ.