Thomas gần như không thở nổi. Nó ho khạc liên tục. Tim nó đậm điên cuồng mà không chịu chậm lại. Nó đã đáp xuống sàn gỗ của cái chòi, và giờ đây nó bò tới trước, tránh xa khỏi cửa Xuyên không trong trường hợp có những mảnh vụn bay qua. Trong khóe mắt, nó nhìn thấy Brenda. Con bé bấm vài cái nút trên một bảng điều khiển, và mặt phẳng màu xám rùng rùng biến mất, để lại những miếng ván bằng gỗ tuyết tùng của cái chòi. Làm thế nào con bé biết làm chuyện đó nhỉ? Thomas tự hỏi.
- Anh và Minho đã thoát rồi. - Brenda nói với giọng gấp gáp khó hiểu. Chúng đã an toàn rồi kia mà, phải vậy không? - Em còn một việc cuối cùng phải làm.
Minho đứng lên và tiến tới giúp Thomas gượng dậy.
- Bộ não phẳng của tôi không thể suy nghĩ thêm được gì nữa. Cứ để Brenda làm điều cần làm. Đi nào.
- Ổn rồi. - Thomas đáp.
Hai thằng con trai nhìn nhau một hồi trong khi lấy lại hơi thở, hồi tưởng lại toàn bộ những gi chúng đã trải qua, tất cả những cái chết, mọi nỗi đau. Và lẫn trong đó là sự nhẹ nhõm, tin tưởng rằng có thể - chỉ có thể thôi - mọi chuyện đã trôi qua.
Nhưng Thomas chủ yếu cảm thấy đau đớn vì sự mất mát. Việc chứng kiến Teresa chết để cứu sống mình gần như là quá sức chịu đựng của nó. Giờ đấy, nhìn vào người đã trở thành đứa bạn thân thật sự của mình, nó phải cố lắm mới kìm được nước mắt. Vào giây phút ấy, nó thề sẽ không bao giờ tiết lộ với Minho về việc mình đã làm cho Newt.
- Đúng là ổn rồi, mặt dẹp à. - Cuối cùng Minho đáp lại.
Nhưng nụ cười mỉa mai chính hiệu của thằng bé không xuất hiện. Thay vào đó là một nét mặt như muốn nói với Thomas là nó đã hiểu. Hai đứa sẽ cùng nhau mang nỗi buồn mất bạn cho đến hết phần đời còn lại. Rồi Minho quay lưng bỏ đi.
Sau một lúc, Thomas cũng đi theo thằng bạn.
Khi bước ra bên ngoài, nó phải đứng lại để nhìn. Chúng đã tới một nơi tưởng như không còn tồn tại nữa. Xanh tươi, trù phú và căng tràn nhựa sống. Nó đang đứng trên đỉnh một quả đồi nhìn xuống đồng cỏ mọc cao xen lẫn những bông hoa gió. Khoảng hai trăm con người mà chúng đã giải cứu đang lang thang trên cỏ, vài người còn chạy và nhảy nhót. Ở phía bên phải Thomas, ngọn đồi đổ xuổng một thung lũng đầy những loài cây cao trải dài hàng dặm, kết thúc ở chân một ngọn núi đá vươn thẳng lên bầu trời xanh không mây. Bên trái Thomas, đồng cỏ dần chuyển tiếp thành những bụi cây nhỏ và bãi cát. Xa hơn nữa là đại dương. Những con sóng lớn xanh thẫm bạc đầu nối nhau ập vào bờ.
Thiên đường. Họ đã tới thiên đường. Nó chỉ hi vọng một ngày kia tim mình có thể cảm nhận được niểm vui của nơi này.
Thomas nghe thấy tiếng căn chòi đóng lại, sau đó là tiếng lửa bùng lên phía sau lưng. Nó quay lại và trông thấy Brenda. Con bé nhẹ nhàng đẩy nó lùi ra xa hơn trong khi căn chòi bốc cháy.
- Để cho chắc ăn à? - Nó hỏi.
- Để cho chắc ăn. - Brenda đáp, rồi tặng cho nó một nụ cười chân thành, khiến nó nhẹ lòng và cảm thấy một chút thư giãn. - Em... rất tiếc về chị Teresa.
- Cám ơn em. - Thomas chỉ nói được có thế.
Brenda không nói thêm. Mà Thomas cũng đoán con bé không cần phải nói nhiều. Hai đứa bước đến nhập bọn với nhóm trẻ vừa chiến đấu với Janson. Cả đám đều trây trụa và bầm dập từ đầu tới chân. Thomas bắt gặp ánh mắt của Chảo Chiên và Minho. Tất cả bọn trẻ đều quay mặt về phía căn chòi và quan sát nó cháy rụi.
☆ ☆ ☆
Vài giờ sau, Thomas ngồi trên một gờ đá trông ra phía đại dương, hai chân đu đưa trong không khí. Mặt trời đả gần như khuất dạng sau đường chân trời nhuộm màu lửa. Đó là một trong những cảnh tượng ấn tượng nhất mà nó từng thấy.
Minho đã lại bắt đầu chỉ đạo ở cánh rừng bên dưới, nơi chúng đã quyết định chọn để sinh sống - tổ chức các nhóm đi tìm kiếm đô ăn, một ủy ban xây dựng, một đội an ninh. Thomas thấy mừng vì điều đó. Nó không muốn gánh khối trách nhiệm đã từng đè nặng vai mình một lần nữa. Nó đã kiệt sức, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Nó hi vọng dù chúng có đang ở nơi nào thì chỗ này cũng phải hoàn toàn cách biệt và an toàn, trong khi phần còn lại của thế giới đang tìm cách xử lí Nhật trùng. Nó biết quá trình đó sẽ rất dài và tồi tệ. Nó hoàn toàn không muốn dính dáng tới quá trình đó.
Nó đã xong việc.
- Chào anh.
Thomas quay lại và nhìn thấy Brenda.
- Chào em. Muốn ngồi chứ?
- Sao lại không. Cám ơn anh. - Con bé ngồi xuống bên cạnh Thomas. - Nhìn giống y như những buổi hoàng hôn ở VSAT, mặc dù ở đó chưa bao giờ sáng sủa như thế.
- ừ, ở đó có nhiều thứ không sáng sủa lắm.
Thomas lại cảm thấy cảm xúc dâng lên khi hình ảnh của Chuck, Newt và Teresa xuất hiện trong đầu mình.
Vài phút trôi qua trong yên lặng, khi hai đứa nhìn ánh sáng ban ngày tắt dần, bầu trời và mặt nước chuyển từ màu cam sang hồng, rồi tím, và xanh thẳm.
- Anh đang nghĩ gì trong đầu thế? - Brenda lên tiếng hỏi.
- Hoàn toàn không. Anh đã thôi nghĩ được một lúc.
Nó nói thật. Lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy tự do và an toàn, cho dù đã phải trả cái giá quá đắt để đạt được điều đó.
Rồi Thomas làm điều duy nhất nó có thể nghĩ đến. Nó vươn tay ra nắm lấy bàn tay Brenda.
Con bé siết tay nó đáp lại.
- Chúng ta có hơn hai trăm người, tất cả đều miễn dịch. Đó là một khởi đầu tốt đẹp.
Thomas nhìn sang Brenda, cảm thấy ngờ vực trước sự chắc chắn trong giọng nói của con bé. Như thể con bé biết gì đó mà nó không biết.
- Em nói vậy là sao?
Brenda chồm người tới và hôn lên má, rồi lên môi Thomas.
- Chẳng có gì. Chẳng có gì đâu.
Thomas vứt bỏ tất cả ý nghĩ đó ra khỏi đầu và kéo con bé lại gần mình hơn, trong khi tía sáng cuối cùng của mặt trời lụi tắt nơi đường chân trời.