Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1169 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

Chắc là họ chưa Hỏng hoàn toàn? - Thomas hỏi, mặc dù bản thân nó cũng cảm thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn. - Hay là họ không muốn bị cán bẹp dí bởi một chiếc xe du lịch?

- Thôi cứ chạy đi đã. - Brenda nói. - Trước khi bọn họ thay đổi ý định.

Thomas nhẹ cả người khi Lawrence làm theo lời Brenda.

Chiếc xe lao tới trước mà không hể giảm tốc độ. Đám người Chạch đứng hai bên hẻm nhìn chăm chú khi họ lướt qua. Nhìn những người đó ở cự ly gần - những chỗ trầy xước, máu me, những đôi mắt thất thần - khiến Thomas lại rùng mình một lần nữa.

Khi họ vừa đi đến những người đứng ở cuối thi vài tiếng lụp bụp lớn vang lên. Chiếc xe du lịch nảy lên và chệch sang bên phải. Phần đầu xe giáng mạnh vào vách tường của con hẻm, đè trúng hai người Chạch đứng ở đó. Thomas kinh hoàng chứng kiến qua kính chắn gió cảnh bọn họ la hét đau đớn và đập tay vào đầu xe, động cơ xe, tiếng nghiến ken két của các bánh xe và tiếng thình thinh của những cú đập.

- Tôi nghĩ chúng ta gần như đi tong rồi! - Lawrence la lên. - Tôi không biết bọn chúng đã làm cái quái quỷ gì nữa!

Thomas quay lại và trông thấy anh ta đang đầm đìa mồ hôi. Một cái lỗ đã xuất hiện ở trung tâm của vết rạn mạng nhện nơi kính chắn gió. Đám Chạch đã vây kín mọi cửa sổ. Họ gần như không thể nhìn thấy gì khác được nữa. Brenda giương súng phóng lựu lên, sẵn sàng nhả đạn nếu sự việc lâm vào tình thế tuyệt vọng.

Chiếc xe lại lùi, tiến, rồi lùi. Có vẻ như nó đã chịu nghe theo sự điều khiển của Lawrence nhiều hơn một chút và rung lắc ít hơn. Hai cánh tay lại thò qua cái lỗ lớn ở lánh cửa sổ cuối xe, khiến Thomas phải bắn thêm hai phát súng. Những tiếng rú vang lên, và một khuôn mặt phụ nữ rúm ró vì đau đớn xuất hiện ngoài cửa sổ. Những cái răng của mụ bấn khủng khiếp.

- Để bọn tao vào, thằng nhãi. - Câu nói của mụ gần như không nghe được. - Bọn tao chỉ cần đồ ăn thôi. Cho bọn tao đồ ăn. Cho tao vào!

Mụ Chạch hét mấy chữ cuối và án đầu qua cái lỗ trên kính cửa sổ, nghĩ rằng nó vừa với đầu mình. Thomas không muốn bắn mụ mà chỉ chĩa súng, sẵn sàng nhả đạn nếu như mụ ta chui được lên xe bằng cách nào đó. Nhưng chiếc xe đã lại nhào tới trước làm mụ Chạch ngã xuống, đế lại những vết máu trên tấm kính vỡ.

Thomas bám chặt, chuẩn bị đón nhận cú giật lùi cùa chiếc xe du lịch. Nhưng sau một cú nảy lên, chiếc xe tiến tới trước thêm được một mét theo đúng hướng. Lại một mét nữa.

- Tôi nghĩ mình đã làm được! - Lawrence la lên.

Họ lại tiến lên, lần này có lẽ được chừng ba mét Đám Chạch cố gắng bám theo chiếc xe bằng mọi giá. Khoảnh khắc im lặng khi bọn chúng bị tụt lại phía sau thật ngắn ngủi. Chẳng bao lâu sau tiếng la hét và những cú đấm thình thịch lại vang lên. Một người đàn ông chọc một con dao dài qua cái lỗ trên lớp kính hậu, khua con dao qua trái rồi qua phải mà chẳng trúng thứ gì. Thomas giương súng bắn một phát. Nó đã kết liễu bao nhiêu tên rồi? Ba, hay bốn? Nó có thực sự bắn chết họ không?

Với một tiếng miết dài khủng khiếp, chiếc xe du lịch phóng trước và không ngừng lại nữa. Nó nảy lên vài lần như thể cán qua vài tên Chạch cản đường, rồi lăn bánh trơn tru và tăng dần tốc độ. Thomas ngoái nhìn phía sau. Nó trông thấy những thân người rơi xuống từ trên nóc xe. Những gã Chạch còn lại chạy đuổi theo họ, nhưng chẳng mấy chốc cả bọn đã bị bỏ rơi.

Thomas buông mình nằm xuống ghế, mắt nhìn lên trán xe đầy vết lõm. Nó hít thật sâu, có gắng kiểm soát cảm xúc của mình. Nó chỉ lờ mờ nhận thấy Lawrence tắt cái đèn pha còn sót lại sau cuộc tấn công, đổi hướng hai lần nữa, và lách qua một cánh cửa nhà để xe. Cánh cửa đóng lại ngay lập tức sau khi họ đã đi vào.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »