Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1179 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56

Thomas nhắm mắt lại khi làm điều đó. Nó nghe thấy tiếng viên đạn chạm vào thịt và xương, cảm thấy cơ thể của Newt giật lên rồi ngã xuống đường. Nó lật sấp người lại rồi chống tay nhổm dậy, mắt vẫn tiếp tục nhắm cho đến khi bắt đầu chạy. Nó không thể cho phép mình nhìn thấy điều nó đã làm với thằng bạn.

Cảm giác kinh hoàng, đau đớn, tội lỗi và buồn nôn vì tất cả chuyện này đe dọa quật ngã Thomas, khiến mắt nó đẫm lệ trong khi lao tới phía chiếc xe du lịch màu trắng.

- Lên xe đi! - Lawrence hét gọi nó.

Cánh cửa xe vẫn đang mở. Thomas nhảy bổ vào trong xe và sập cửa lại. Chiếc xe bắt đầu di chuyển.

Không ai nói một lời nào. Thomas thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Nó đã bắn vào bạn mình. Bất luận việc đó là do nó được yêu cầu, do Newt muốn, do nó được van nài thực hiện. Nó đã bóp cò. Nó nhìn xuống và thấy chân tay mình đang run lẩy bầy như thể đột ngột cảm thấy lạnh.

- Mình đã làm gì vậy? - Nó lẩm bẩm. Những người kia không nói tiếng nào.

☆ ☆ ☆

Phần còn lại của chuyến đi chỉ là một vệt mờ đối với Thomas. Họ chạy ngang qua nhiều người Chạch khác, thậm chí một vài lần phải bắn vài quả lựu đạn điện. Sau đó họ băng qua một bức tường thành của một thành phố khác, qua hàng rào bao bọc một sân bay nhỏ và cánh cổng vĩ đại của một nhà chứa máy bay, nơi được canh gác cẩn mật bởi các thành viên của Cánh tay phải.

Những cuộc đối thoại diễn ra ngắn gọn, Thomas chỉ làm theo lời được bảo và đi đến chỗ cần đến. Họ lên chiếc Berg, nó đi theo trong khi mọi người kiểm tra một vòng máy bay. Nhưng nó không hé răng nói tiếng nào. Nữ phi công đã khởi động chiếc Berg, Lawrence biến đi đâu đó, còn Thomas đi kiếm một cái ghế dài trong phòng lớn, nằm xuống và trơ mắt nhìn những khung thép trên trần.

Kể từ sau biến cố với Newt, nó không buồn nghĩ tới những điều định làm nữa. Tưởng cuối cùng đã thoát được VSAT, giờ nó lại tự nguyện quay trở lại.

Nó không bận tâm nữa. Chuyện gì đã qua thì cũng đã qua rồi. Nó biết trong suốt phần đời còn lại mình sẽ bị ám ảnh bởi những gì đã thấy. Chuck thoi thóp trong khi chảy máu đến chết, Newt gào thét vào mặt nó với một sự điên cuổng thô bạo và đáng sợ. Và cái khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng với đôi mắt van xin ân huệ ấy.

Nó nhắm mắt lại. Những hình ảnh ấy vẫn hiện rõ. Phải mất một lúc lâu sau nó mới ngủ thiếp đi.

☆ ☆ ☆

Lawrence đánh thức nó dậy:

- Ê, thức dậy tươi tỉnh nào, cậu bé. Vài phút nữa là chúng ta sẽ hạ cánh. Chúng tôi sẽ thả cậu xuống, rồi biến. Không có ý gì đâu nhé.

- Tôi hiểu mà. - Thomas rên lên rồi thò chân xuống sàn. - Tôi sẽ phải đi bộ bao xa để tới được đó?

- Một vài dặm. Đừng lo, tôi không nghĩ cậu sẽ phải xoay sở với quá nhiều Chạch đâu. Ngoài trời khá lạnh. Tuy nhiên cậu có thể chạm trán vài con nai sừng tấm hung hăng. Lũ sói cũng có thể cố ngoạm chân cậu. Chỉ có vậy thôi.

Thomas nhìn anh ta, chờ đợi một nụ cười toe toét, nhưng anh ta đang bận sắp xếp đồ đạc trong một góc.

- Áo khoác và ba lô của cậu đã sẵn sàng ở cửa máy bay. - Lawrence nói trong khi đưa một mảnh thiết bị nhỏ lên giá. - Cậu có thức ăn, nước uống đầy đủ. chúng tôi muốn cậu có một chuyến dã ngoại êm đẹp và thú vị. Tận hưởng niềm hân hoan của thiên nhiên, tất cả những cái đó. - Vẫn không có một nụ cười nào.

- Cám ơn anh. - Thomas lí nhí.

Thomas đang cố hết sức để không rơi trở lại hố sâu buồn bã và tăm tối của giấc ngủ vừa trải qua. Nó vẫn chưa thể gạt bỏ hình ảnh của Chuck và Newt ra khỏi tâm trí.

Lawrence ngừng tay và quay lại đối diện với Thomas:

- Tôi chỉ hỏi cậu một câu này thôi.

- Chuyện gì vậy?

- Cậu có chắc về chuyện này không? Mọi điều tôi biết về những người này thật kinh tởm. Họ bắt cóc, tra tấn, ám sát... làm mọi thứ để có được điều họ muốn. Thật điên khi để cho cậu lang thang một mình trong đó.

Tự dưng Thomas không tháy sợ hãi nữa.

- Tôi sẽ ổn thôi. Anh quay về bình an nhé.

Lawrence lắc đầu đáp :

- Hoặc cậu là thằng bé can đảm nhất tôi từng gặp, hoặc cậu điên nặng. Dẫu sao thì, cậu tắm rửa thay quần áo đi. Lấy quần áo mới ở trong mấy cái tủ đồ ấy.

Thomas không biết hiện nay bộ dạng của mình như thế nào, nhưng nó hình dung ra một cái xác sống tái mét và vô hôn với đôi mắt chết chóc.

- Vâng ạ. - Nó nói, rồi bắt đầu đi gột rửa hình ảnh gớm ghiếc đó.

☆ ☆ ☆

Chiếc Berg nghiêng đi, khiến Thomas phải bám vào một thanh ngang gắn trên vách trong khi chiếc máy bay hạ cánh. Dốc lên xuống đã bắt đầu mở ra cùng tiếng bản lề ken két trong khi họ vẫn còn cách mặt đất mấy mét, để cho không khí lạnh tràn vào bên trong. Âm thanh gầm rú của các động cơ phản lực trở nên lớn hơn. Thomas có thể thấy họ đang ở trên một khoảng đất trống nhỏ trong một cánh rừng thông phủ tuyết trắng xóa. Cây cối dày đặc khiến máy bay không thể tiếp đất.

Thomas sẽ phải nhảy xuống.

Máy bay hạ thấp dần trong khi Thomas chuẩn bị tư thế.

- Chúc may mắn, chàng trai. - Lawrence lên tiếng và hất đầu về phía mặt đất đang xích gần lại. - Đáng lẽ tôi nên nhắc cậu cẩn trọng, nhưng cậu không phải thằng ngu, nên tôi không cần phải nói.

Thomas mỉm cười với anh ta, hi vọng một nụ cười đáp lại. Nó cảm thấy mình cần điều đó, nhưng vẫn không nhận được gì.

- Thôi được rồi. Tôi sẽ lắp đặt thiết bị ngay sau khi vào được bên trong. Tôi bảo đảm mọi thứ sẽ bị bất hoạt một cách trơn tru. Được chưa?

- Thằn lằn sẽ chui ra qua lỗ mũi của tôi nếu chúng ta không gặp rắc rối. - Lawrence đáp lại với một giọng thân mật. - Giờ thì nhảy đi. Khi cậu đã ở ngoài đ ó, hãy đi theo hướng này. - Anh ta chỉ tay về phía bên trái, hướng đến rìa của cánh rừng.

Thomas khoác áo, xỏ tay qua hai quai đeo của chiếc ba lô, rồi cẩn thận đi xuống con dốc cửa máy bay và khom người. Nó chỉ còn cách mặt đất phủ tuyết khoảng hơn một mét, nhưng nó vẫn phải thận trọng. Nó nhảy và đáp xuống một chỗ mềm mềm một mảng tuyết mới. Suốt trong lúc đó, nó cảm thấy buồn tê tái.

Nó đã giết Newt.

Nó đã bắn vào thằng bạn của mình.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »