Minho chĩa súng lên trần bắn một phát, khiến Thomas giật nảy người. Tiếng huyên náo lập tức im phắc.
Minho không cần lên tiếng, nó ra hiệu cho người phụ nữ nói tiếp:
- Ở ngoài đó khủng khiếp lắm. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Như thể bọn chúng đã rình sẵn và chi chờ tín hiệu tấn công hay sao đó. Sáng hôm nay, cảnh sát đã bị khuất phục và cổng thành đã bị mở. Một số Chạch tới từ Chạch cung cũng tham gia. Bây giờ thì bọn chúng đang ờ khắp mọi nơi. - Chị ta ngừng lời để nhìn vào mắt một vài người. - Tôi bảo đảm các bạn sẽ không muốn ra ngoài đó đâu. Tôi xin hứa chúng tôi là người tốt. Tôi không biết Cánh tay phải định làm gì, nhưng tôi biết một phần của kế hoạch là đưa tất cả chúng ta rời khỏi Denver.
- Vậy tại sao lại đối xử với chúng tôi như tù nhân? - Ai đó la lên.
- Tôi chỉ làm công việc được thuê làm. - Nói rồi chị ta quay sang phía Thomas và tiếp lời. - Tôi nghĩ rời khỏi đây là một ý tưởng ngu ngốc, nhưng như tôi đã nói, nếu cậu muốn đi, thì không thể dẫn theo nhiều người được. Bọn Chạch phát hiện ra là xong xuôi. Có vũ khí hay không cũngvậy thôi. Hơn nữa, thủ lĩnh của Cánh tay phải có lẽ cũng không thích thú gì khi tự dưng cả đám đông kéo tới. Nếu thấy một chiếc xe toàn người lạ, họ sẽ bắn ngay không ngần ngại
- Brenda và tôi sẽ đi. - Thomas lên tiếng. Nó thậm chí còn không kịp đế ý khi mấy chữ đó bay ra khỏi miệng mình.
- Không đời nào. - Minho lắc đầu. - Tôi và cậu.
Minho là một rủi ro, vì thằng bé có tính khí quá nóng vội. Brenda luôn suy nghĩ trước khi hành động. Đó là điều họ cần để toàn mạng rời khỏi chỗ này. Thomas cũng không muốn đặt con bé ngoài tầm kiểm soát của mình, rõ ràng là thế.
- Tôi và Brenda. Chúng tôi đã tự mình xoay sở không đến nỗi nào tại Đất cháy. Chúng tôi sẽ làm được.
- Không đời nào! - Thomas dám thề là Minho có vẻ mặt như bị xúc phạm. - Chúng ta không thể rời nhau được. Cả bốn chúng ta cùng đi, như vậy sẽ an toàn hơn.
- Minho, chúng ta cần một ai đó ở đây để kiếm soát tình hình. - Thomas nói một cách thật lòng. Đấy là cả một gian phòng đầy những người có thể giúp chúng lật đổ VSAT. - Hơn nữa, tôi ghét phải nói điều này, nhưng sẽ thế nào nếu có chuyện không hay xảy ra cho chúng ta? Cậu hãy ở lại, để đảm bảo kế hoạch của chúng ta phông bị phá sản. Bọn họ đã bắt được Chảo Chiên rồi, Minho. Ai biết họ còn những bạn nào nữa. Có lần cậu đã từng nói tôi nên làm Trang chủ của nhóm Tầm đạo sinh. Vậy hôm nay hãy để tôi đảm nhận vai trò đó. Tin tôi đi. Như chị này đã nói, càng đi ít người, chúng ta sẽ càng ít nguy cơ bị phát hiện. - Thomas nhìn thẳng vào mặt thằng bạn, chờ nghe câu trả lời.
Minho im lặng một lúc lâu không đáp. Cuối cùng thằng bé lên tiếng:
- Thôi được. Nhưng nếu cậu chết, tôi sẽ không mừng đâu đó.
Thomas gật đầu.
- Tốt rồi.
Nó đã không nhận ra việc Minho vẫn còn tin tưởng ở mình quan trọng như thế nào. Chỉ nội chuyện đó thôi cũng đủ mang lại cho nó một nửa sự can đảm cần thiết để làm chuyện sắp phải làm.
Người đàn ông đã nói sẽ đưa nhóm Thomas đi gặp thủ lĩnh sẽ là người dẫn đường cho họ. Tên anh ta là Lawrence. Bất luận chuyện đang diễn ra ở ngoài kia, có vẻ như anh ta chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi căn phòng đầy những người thiếu kiên nhẫn này. Anh ta mở cửa và ra hiệu cho hai đứa đi theo mình... Thomas cầm súng lục, còn Brenda ôm súng phóng lựu.
Ba người đi xuôi theo hành lang dài cho đến khi Lawrence dừng lại trước cánh cửa mở ra bên ngoài. Anh sáng mờ trên trần chiếu lên khuôn mặt của người đàn ông, và Thomas có thể khẳng định anh ta đang lo lắng.
- Được rồi, chúng ta sẽ phải quyết định. Nếu chúng ta đi bộ thì sẽ mất vài tiếng đồng hồ, nhưng sẽ có nhiều cơ may không bị phát hiện trên đường. Đi bộ sẽ dễ ẩn nấp hơn đi xe. Đi xe nhanh hơn, nhưng chắc chắn ta sẽ bị phát hiện.
- Tốc độ hoặc kín đáo. - Thomas nói. Nó nhìn sang Brenda.
- Em nghĩ sao?
- Đi xe. - Con bé đáp.
- Được. - Thomas đồng tình. Hình ảnh khuôn mặt đầy máu của gã Chạch ngày hôm trước vẫn còn ám ảnh nó. - Ý tưởng đi bộ ngoài đó khiến chúng tôi phát sợ. Đi xe, chắc chắn rồi.
Lawrence gật đầu đáp:
- Được, vậy thì đi xe. Giờ thì im lặng và chuẩn bị súng ống sẵn sàng. Việc đầu tiên chúng ta sẽ làm là đến được xe an toàn và khóa cửa lại. Xe đậu ngay ở bên ngoài cửa thôi. Sẵn sàng chưa?
Thomas nhướng mày dò hỏi Brenda, và hai đứa cùng gật đầu. Chúng sẵn sàng hơn bao giờ hết.
Lawrence rút một xâu thẻ từ ra khỏi túi và bắt đầu mở một dãy khóa trên cửa. Sau đó anh ta nắm chặt chỗ thẻ trong tay và tì người vào cánh cửa, chầm chậm đẩy nó mở ra.
Bên ngoài trời đã tối, một ngọn đèn đường lẻ loi cung cấp nguồn sáng duy nhất. Thomas tự hỏi nguồn điện sẽ cầm cự được bao lâu trước khi tắt hẳn, như mọi thứ khác. Denver sẻ biến thành một nơi chết chóc chỉ trong một vài ngày.
Nó có thế nhìn thấy chiếc xe du lịch đang đậu trong một con hẻm nhỏ cách đó chừng sáu mét. Lawrence thò đầu ra ngoài, nhìn tớị nhìn lui, rồi rụt đầu vào trong trở lại.
- Có vẻ đường thông. Đi thôi.
Ba người lẻn ra ngoài Thomas và Brenda lao tới chỗ chiếc xe trong khi Lawrence khóa cửa lại Thomas cảm thấy mình căng như dây đàn. Sự lo lắng khiến nó dáo dác nhìn dọc theo con phố, tưởng như sắp thấy một gã Chạch lao ra vào bất cứ lúc nào. Nhưng cho dù Thomas có thể nghe thấy những tràng cười điên loạn ở xa xăm đâu đó, khu vực này hình như không có người.
Trên chiếc xe du lịch không có ai. Brenda mở cửa và bước lên xe cùng với Lawrence. Thomas ngồi vào băng ghế trước rồi sập cửa lại. Lawrence lập tức khởi động xe. Anh ta sắp cho xe lăn bánh thì một tiếng thình vang lên ngay trên đầu họ. Chiếc xe du lịch rung chuyển với một loạt tiếng rầm rầm. Sau đó mọi thứ yên tĩnh trở lại, trước khi một tiếng ho bụm miệng vang lên.
Ai đó đã nhảy lên nóc xe.