Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1168 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

Chiếc xe du lịch vụt tới trước dưới bàn tay cầm chặt vô lăng của Lawrence. Thomas quay lại nhìn về phía cửa hậu của xe, nhưng không thấy gì. Tuy nhiên người đang ở trên nóc xe vẫn đang bám trụ bằng cách nào đó.

Ngay khi Thomas quay lại, một khuôn mặt từ từ trượt xuống nơi kính chắn gió phía trước, trừng mắt nhìn mọi người trong xe ở tư thế lộn ngược. Đó là một người phụ nữ. Mái tóc cô ta bay phất phơ theo gió trong khi Lawrence phóng xe trong hẻm với tốc độ chóng mặt. Đôi mắt người phụ nữ nhìn vào mắt Thomas, rồi cô ta cười, phô ra hàm răng hoàn hảo một cách đáng ngạc nhiên.

- Cô ta bám vào cái gì vậy? - Thomas la lên.

Lawrence trả lời với giọng căng thẳng:

- Ai mà biết được Nhưng cô ta sẽ không bám trụ được lâu đâu.

Đôi mắt người phụ nữ vẫn tiếp tục nhìn dán vào mắt Thomas, nhưng cô ta đã buông một tay ra và bắt đầu đấm vào kính chắn gió. Thình thình thình. Nụ cười của cô ta mở rộng. Răng cô ta gần như lấp lánh dưới ánh đèn đường.

- Anh có thể tống khứ cô ta được không vậy? - Brenda hét lên.

- Được thôi. - Lawrence đạp phanh.

Người phụ nữ bay vèo ra phía trước như một trái lựu đạn điện rời súng phóng lựu. Tay chân cô ta khua loạn xạ trong không khí cho tới khi cơ thể cô ta giáng mạnh xuống mặt đất. Thomas co rúm người và nhắm tịt mắt lại, trước khi căng mắt ra nhìn. Thật khủng khiếp, cô ta đã bắt đầu nhúc nhích và run rẩy đứng lên, lấy lại thăng bằng, rồi chầm chậm quay về phía họ. Ánh đèn pha của chiếc xe du lịch soi sáng toàn bộ thân hình của cô ta.

Cô ta không còn cười nữa, mà cong môi lên, một bên mặt đỏ lòm với một vết thương lớn. Đôi mắt cô ta một lần nữa lại chiếu vào Thomas khiến nó rùng mình.

Lawrence phóng xe tới trước. Mụ Chạch nom như thể sắp sửa lao vào quyết chặn xe lại, nhưng ở giây cuối cùng, cô ta rụt lại và đứng nhìn họ chạy qua.

Thomas không thể nào rời mắt khỏi người phụ nữ. Trong hình ảnh cuối cùng mà nó ghi nhận được, khuôn mặt cô ta bỗng nhăn nhó, ánh mắt tỉnh lại, như thể đã nhận ra việc mình vừa làm. Như thể trong ta vẫn còn một phần nào đó của con người truớc đây.

Nhìn thấy điều đó chỉ khiến Thomas cảm thấy tệ hơn.

- Cô ta là vẫn còn nửa tỉnh nửa điên.

- Cậu nên mừng vì chỉ gặp mỗi cô ta. - Lawrence lẩm bẩm.

Brenda quắp chặt cánh tay Thomas.

- Thật kinh khủng. Em hiểu anh và Minho cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy điều đó sẽ xảy ra với Newt.

- Thomas không đáp. Nó áp bàn tay mình lên bàn tay của con bé.

Họ đã đi tới cuối hẻm. Lawrence quẹo phải, đi vào một con phố lớn hơn. Những nhóm người lác đác xuất hiện ở phía trước. Một vài người đang vật lộn giống như đánh nhau, nhưng phần lớn họ đang bới rác hoặc ăn những thứ gì đó mà Thomas không nhìn ra được. Vài khuôn mặt hắc ám đứng bất động nhìn chằm chằm vào chiếc xe khi nó lao qua chỗ họ.

Ba người trên xe không nói gì. Dường như họ sợ chỉ một lời nói ra cũng có thể làm náo động đám người Chạch ở bên ngoài.

- Em không thể tin nói mọi chuyện diễn ra nhanh đến thế. - Cuối cùng Brenda lên tiếng. - Anh có nghĩ bằng cách nào đó bọn họ đã lên kế hoạch đánh úp Denver không? Liệu họ có thể tổ chức được như vậy không?

- Chẳng biết được. - Lawrence đáp. - Trước đó đã có những dấu hiệu. Người dân địa phương mất tích, đại diện chính quyền biến mất, ngày càng nhiều người nhiễm bệnh được phát hiện. Nhưng có vẻ như một số lượng lớn bọn chúng đã ẩn nấp sẵn, chờ đúng thời điểm đế tấn công.

- Phải đó. - Brenda đáp. - Có vẻ như chuyện này là do số lượng người Chạch đã vượt quá số người bình thường. Một khi thế cân bằng bị phá vỡ thì mọi thứ đều lật nhào.

- Ai cần quan tâm chuyện đó đã xảy ra như thế nào chứ. - Lawrence đáp. - Điều duy nhất quan trọng lúc này là nó đã xảy ra. Nhìn mà xem. Nơi này bây giờ đã là một cơn ác mộng. - Lawrence giảm tốc độ để chạy vào một con hẻm dài. – Gần tới rồi. Bây giờ chúng ta cần phải cẩn thận hơn. - Anh ta tắt đèn pha và tăng tốc.

Họ càng đi thì mọi thứ càng trở nên tối hơn, cho đến khi Thomas không thể nhìn thấy gì ngoài những cái bóng to lớn không hình dạng mà nó liên tục tưởng tượng ra đang nhào ra phía trước họ.

- Có lẽ anh không nên phóng nhanh như thế.

- Ta sẽ ổn thôi. - Lawrence đáp. - Tôi đã chạy xe trốn lộ trình này hàng ngàn lần. Tôi thuộc nó như lòng b...

Cơ thể Thomas bay về phía trước và bị sợi dây an toàn giật ngược trở lại. Họ đã cán qua thứ gì đó và nó vẫn đang bị mắc kẹt bên dưới gầm xe. Thứ gì đó bằng kim loại, căn cứ theo âm thanh mà nó phát ra. Chiếc xe du lịch nảy lên thêm hai cú nữa, rồi dừng hẳn.

- chuyện gì vậy?! Brenda thì thào.

-Tôi không biết, s Lawrence đáp với giọng còn khẽ hơn. Ị lchấc là một cái thùng rác hay thứ gì đó. Làm sợ muốn chết.

- Anh ta nhích chiếc xe tới một chút và một tiếng rít chói tai vang lên. Sau đó là một tiếng thình, một tiếng xoảng, và mọi thứ im lặng trở lại.

- Gỡ được rồi. - Lawrence thì thầm, không buồn che giấu vẻ mặt nhẹ nhõm. Anh ta cho xe chạy tiếp, nhưng với tốc độ chậm hơn nhiều.

- Hay là anh bật đèn lên đi? - Thomas đề nghị. Nó không ngờ tim mình có thể đập nhanh đến thế. - Tôi chẳng nhìn thấy gì cả.

- Phải đấy. - Brenda đế thêm. - Dù sao thì những kẻ ở ngoài kia cũng nghe thấy tiếng máy kêu thôi.

- Có khi thế thật. - Lawrence đáp, rồi bật đèn pha lên.

- Ánh đèn xe chiếu lên con hẻm một thứ ánh sáng trắng xanh. Nương như còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời nếu so với bóng tối vừa ngự trị ở đó. Thomas nhắm mắt lại vì chói. Khi nó mở mắt ra trở một nỗi kinh hoàng cuộn lên trong lòng nó. Phía trước họ, ở phoảng cách chừng sáu mét, ít nhất ba chục con người đã xuất hiện và đang đứng sát nhau, hoàn toàn bịt kín con hẻm.

Khuôn mặt họ tái mét và hốc hác, tơi tả với những vết trầy xước. Trên người họ khoác những bộ trang phục rách rưới bẩn thỉu.

Bọn họ đứng đó, nhìn thẳng vào nguồn ánh sáng chói chang như thể không hề bị nó làm khó chịu. Nom họ như những thây ma đội mồ sống dậy.

Thomas rùng minh.

Đám đông bắt đầu tách ra. Họ di chuyển đồng thời chừa một khoảng trống ở chính giữa khi lùi về hai bên hẻm. Rồi một người trong số họ vẫy tay, ra hiệu cho chiếc xe đi qua.

- Cái đám Chạch này lịch sự gớm. - Lawrence khẽ nói.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »