Suốt một lúc lâu, Thomas chỉ thấy bóng tối. Kẽ nứt trong khoảng trống suy nghĩ của nó nhỏ như sợi tóc, chỉ vừa đủ rộng để nó ý thức được sự tồn tại của khoảng trống ấy. Ở đâu đó nơi rìa ý thức, Thomas biết mình đang ngủ và chỉ được duy trì sự sống để cho người ta có thể xem xét bộ óc. Phân tích tỉ mỉ từng lát, từng lát một.
Vậy là nó chưa chết
Trong khi đang trôi nổi trong bóng tối mông lung, nó nghe thấy một giọng nói. Người ta gọi tên nó.
Sau khi nghe thấy chữ Thomas vài lần, rốt cuộc nó quyết định đi theo tiếng gọi. Nó di chuyển về phía giọng nói.
Về phía cái tên của nó.