Hai nữ bảo vệ giương vũ khí lên cao hơn. Họng súng tròn và rộng hoác chĩa thẳng vào ba thằng bé.
- Đừng buộc chúng tôi sử dụng mấy cái này. - Một trong hai người phụ nữ nói. - Các cậu không có chỗ cho sai lầm đâu. Chỉ cần di chuyển lung tung là chúng tôi bóp cò liền.
Ba nam bảo vệ quàng dây đeo súng phóng lựu lên vai, rồi tiến vể phía ba đứa trảng viên, mỗi người một đứa. Thomas vẫn cảm thấy bình tĩnh một cách lạ lùng, một phần là nhờ quyết tâm chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Nó đổng thời cả thấy một chút hài lòng khi VSAT phải cần đến năm người vũ trang để trông chừng ba đứa thiếu niên.
Người đàn ông túm vai Thomas bự gấp đôi nó và rất khỏe mạnh. Anh ta bước nhanh qua cửa tiến ra hành lang, lôi nó theo. Ngoái nhìn lại, nó thấy một bảo vệ khác đang nửa kéo nửa lôi Minho theo sau, tiếp đến là Newt, thằng bé đang chống cự một cách vô ích.
Ba thằng bé bị đưa qua nhiều đoạn hành lang. Những âm thanh phản kháng duy nhất vang lên từ Minho. Thằng bé liên tục gầm gừ, la lối và nguyền rủa. Thomas cố bảo Minho thôi đi, vì càng làm vậy thì tình hình càng tệ thêm, biết đâu còn bị bắn nữa, nhưng thằng bé phớt lờ. Nó tiếp tục chống cự bằng răng và móng tay cho đến khi nhóm người dừng lại trước một cánh cửa.
Một bảo vệ dùng một cái thẻ từ để mở khóa. Cô ta đẩy cửa, để lộ ra một phòng ngủ nhỏ với hai chiếc giường tầng và một khu bếp gọn nhẹ có trang bị bàn ghế ở phía xa. Đây không phải là điều Thomas đang chờ. Nó đã nghĩ đến cái Trang thất hồi ở trong Trảng, với mặt sàn bẩn thỉu và một cái ghế lặc lìa.
- Vào đi. - Cô ta nói. - Chúng tôi sẽ mang thức ăn cho các cậu. Hãy mừng là chúng tôi không bỏ đói các cậu vài ngày cho chừa cái thói cư xử hiện tại. Ngày mai có kiểm tra, nên tốt hơn tối nay các cậu đi ngủ sớm đi.
Các nam bảo vệ đẩy ba đứa trảng viên vào trong phòng rồi sập cửa lại. Tiếng ổ khóa kêu lách cách vang vọng khắp không gian.
Ngaý lập tức, mọi cảm giác mà Thomas từng trải qua khi bị nhốt trong căn phòng trắng ùa vê. Nó băng qua phòng tiến đến cánh cửa và xoay thử nắm đấm, dùng cả cơ thể để kéo đẩy. Nó đấm tay vào cửa, hét lớn hết cỡ để ai đó thả chúng ra.
- Cậu im đi. - Newt lên tiếng từ phía sau lưng Thomas. - Không ai đến đâu.
Thomas xoay người, nhưng ngừng lại khi nhìn thấy thằng bạn đứng trước mặt Minho nói trước khi nó kịp mở miệng:
Tôi nghĩ tụi mình đã bỏ qua cơ hội rồi. - Thằng bé buông mình xuống một trong mấy cái giường tầng. - Tụi mình sẽ chết già trước khi khoảnh khắc màu nhiệm của cậu xuất hiện, Thomas à. Làm gì có chuyện bọn hợ tuyên bố kiểu: “Giờ là lúc thích hợp để các cậu trốn thoát, vì chúng tôi sẽ bận rộn trong suốt mười phút tới." Tụi mình đáng lẽ phải tận dụng vài cơ hội.
Thomas ghét phải công nhận bạn mình nói đúng, nhưng chúng có lí. Lẽ ra chúng nên bỏ chạy trước khi các bảo vệ xuất hiện.
- Xin lỗi. Chỉ tại tôi chưa cảm thấy đúng lúc. Khi bọn họ gí súng vào mặt tụi mình thì có cố cũng chẳng còn làm được gì nữa.
- Ờ. - Minho nói. - Mà cậu và Brenda cũng kịp trùng phùng nhỉ.
Thomas hít một hơi sâu.
- Con bé có nói một điều.
Minho ngồi thẳng người lại.
- Ý cậu là sao?
- Brenda bảo tôi không được tin tưởng bọn họ. Chỉ được tin con bé và một người nào đó được gọi là Viện trưởng Paige.
- Nhưng mà này, chuyện con bé đó là thế nào đây? - Newt hỏi. - Nó làm việc cho VSAT đúng không? Vậy hổi ở Đất cháy, nó chỉ đóng kịch thôi sao?
- Ờ, có vẻ nó cũng chẳng tốt đẹp gì hơn bọn họ. - Minho đế thêm.
Thomas không đồng tình. Nó không biết tự giải thích với bản thân thế nào, càng không thể thuyết phục hai thằng bạn.
- Nghe này, tôi cũng từng làm việc cho bọn họ, nhưng các cậu tin tôi, đúng không? chuyện đó chẳng có nghĩa lí gì. Biết đâu Brenda không có lựa chọn nào khác. Biết đâu con bé đã thay đổi. Tôi không rõ.
Minho nheo mắt, ra chiều ngẫm nghĩ, nhưng không đáp. Newt chỉ ngồi xuống sàn và khoanh tay lại, bĩu môi như một đứa trẻ con.
Thomas lắc đầu. Nó đã chán việc đoán mò mọi chuyện. Nó tiến đến mở cửá chiếc tủ lạnh nhỏ - bao tử nó đang sôi réo vì đói. Nó tìm thấy vài que phô mai và nho tươi. Chia phần cho hai thẳng bạn xong, nó gần như tọng chỗ thức ăn của mình vào họng, rồi nốc cạn một chai nước trái cây. Hai thằng kia cũng ăn ngốn ngấu, không nói không rằng.
Không bao lâu sau, một phụ nữ xuất hiện, bưng theo vài đĩa sườn heo và khoai tây. Bọn trẻ cũng ăn sạch sẽ. Theo đồng hồ của Thomas thì trời đã tối, nhưng nó không nghĩ mình ngủ nổi. Nó ngồi xuống ghế, đối diện với hai thằng bạn, tự hỏi chúng nên làm gì. Nó vẫn còn cảm thấy một chút ân hận, như thể do lỗi của nó mà chúng đã không thử hành động. Nhưng nó không nói gi hết.
Minho là đứa đầu tiên lên tiếng kể từ lúc được nhận đồ ăn
- Có lẽ tụi mình nên nhượng bộ cái đám mặt dẹp đó. Làm những gì họ muốn. Một ngày nào đó tất cả tụi mình sẽ lại ngồi với nhau, sung sướng và lành lặn.
Thomas thừa biết thằng bé chỉ nói giỡn.
- ừ, biết đâu cậu sẽ tìm được một cô gái xinh tươi làm việc ở đây, ổn định tư tưởng rổi lập gia đình và có con. Trong khi thế giới bị nhấn chìm trong một biển người mất trí.
Minho tiếp tục khăng khăng:
- VSAT sẽ vẽ xong cái sơ đồ não và chúng ta sẽ được sống hạnh phúc mãi mãi vể sau.
- Vui ghê há! - Newt gắt lên. - Ngay cả nếu như bọn họ tìm ra được giải pháp điểu trị, thì cậu cũng đã nhìn thấy thế giới bên ngoài rồi đó. Sẽ mất rất nhiều thời gian trước khi mọi thứ bình thường trở lại. Ngay cả nếu chuyện đó là có thể thì chúng ta cũng sẽ chẳng bao giờ được chứng kiến đâu.
Thomas nhận ra nó vẫn đang ngồi nhìn trân trối một điểm trên sàn nhà.
- Sau những gì bọn họ đã làm cho chúng ta, tôi không tin vào chuyện đó một chút nào.
Nó vẫn còn chưa tiêu hóa nổi tin xấu của Newt, thằng bạn luôn làm mọi thứ vì người khác. Bọn họ đã truyền cho thẳng bé một căn bệnh không thể chữa khỏi, chỉ để xem chuyện gì sẽ xảy ra.
- Cái ông Janson đó cho rằng mình đã hình dung được hết mọi chuyện. - Thomas nói tiếp. - Ông ta nghĩ toàn bộ chuyện này là vì một lợi ích chung lớn lao. Để mặc cho con người tự giết mình, hoặc làm những chuyện tệ hại để cứu họ. Ngay cả một vài người được miễn dịch cũng sẽ không thể tồn tại lâu trong một thế giới có chín mươi chín phần trăm người bị biến thành quỷ sứ điên loạn.
- Ý cậu là sao? - Minho lẩm bẩm.
- Ý tôi là trước khi bị bọn họ xóa ký ức, có lẽ tôi đã từng tin vào toàn bộ cái trò đó. Nhưng giờ thì hết rồi
Nó thấy sợ với suy nghĩ rằng các hồi ức được khôi phục có thể sẽ khiến nó đổi ý.
- Vậy thì, chúng ta không được bỏ lỡ cơ hội sắp tới, Tommy à. - Newt nói.
- Ngày mai. - Minho thêm vào. - Bằng cách nào đó.
Thomas lần lượt nhìn hai đứa bạn.
- ừ. Bằng cách nào đó.
Newt ngáp dài, khiến hai thằng bạn bắt chước theo.
- Vậy tốt hơn chúng ta hãy ngừng tán dóc và ngủ nghê chút đỉnh đi.