Tim Thomas đập điên cuồng trong lồng ngực. Nó biết không phải ông ta đang thử mình. Họ đã đi xa hết mức có thể trong việc phân tích các đáp ứng và mẫu thức não. Bây giờ họ đã chọn ra được người thích hợp nhất để... tháo tung ra trong nỗ lực chế tạo thuốc chữa bệnh.
Tự dưng Thomas nhận ra Cánh tay phải sẽ không thể có mặt đủ nhanh.
- Não của tôi á? - Nó cố ép mình lên tiếng.
- Đúng vậy. - Bác sĩ Christensen trả lời. - ứng viên cuối cùng là mảnh ghép còn thiếu trong toàn bộ dữ liệu của bản sơ đồ. Nhưng chúng tôi không có cách nào khẳng định được điều đó cho đến khi theo dõi xong những mẫu thức tương ứng với từng Biến số. Cuộc phẫu thuật sẽ cho chúng tôi dữ liệu cuối cùng, cơ thể cậu sẽ vận hành một cách thích hợp trong khi chúng tôi tiến hành việc đó. Cậu sẽ không cảm thấy đau đớn... chúng tôi sẽ gây mê cậu thật mạnh cho đến khi...
Ông ta không cần phải nói hết. Lời nói của ông ta tan vào im lặng trong khi ba nhà khoa học của VSAT chờ đợi câu trả lời của Thomas. Nhưng nó không thể nói nổi. Nó đã đối diện với cái chết vô số lần trong đời, theo những gì còn nhớ được, nhưng nó luôn làm điều đó với hi vọng rằng mình sẽ sống sót, nó đã làm mọi thứ trong khả năng để được tồn tại thêm một ngày nữa. Còn lần này thì khác. Nó sẽ không chỉ phải trải qua một thử nghiệm cho đến khi những người giải cứu xuất hiện. Đây là thứ mà nó sẽ không còn đường sống sót quay về. Nếu họ không đến thì đây sẽ là sự kết thúc.
Một suy nghĩ khủng khiếp bỗng hiện lên trong đầu Thomas: liệu Teresa có biết chuyện này?
Suy nghĩ đó khiến nó đau điếng một cách bất ngờ.
- Thomas? - Janson lên tiếng hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thomas. - Tôi biết việc này là một cú sốc đối với cậu. Tôi cần cậu hiểu đây không phải là một cuộc thử nghiệm. Đây không phải là một Biến số, và tôi không nói dối cậu. Chúng tôi nghĩ có thể hoàn tất bản sơ đồ của giải pháp điều trị nhờ phân tích mô não của cậu, cũng như làm thế nào cấu tạo của nó, kết hợp với các mẫu thức đã thu thập được, cho phép nó kháng lại độc lực của virus Nhật trùng. Cuộc Thử nghiệm đã được thiết kế sao cho chúng tôi không phải mổ xẻ mọi người. Mục đích của chúng tôi là cứu người, chứ không phải phung phí mạng sống.
- Chúng tôi đã thu thập và phân tích các mẫu thức trong nhiều năm, và cậu là người mạnh mẽ nhất trong những đáp ứng đối với các Biến số. - Bác sĩ Wright tiếp lời. - Đã từ lâu chúng tôi biết rốt cuộc sẽ phải chọn ứng viên tốt nhất cho nghiên cứu sau cuối này, và việc giữ bí mật điều đó với các đối tượng là ưu tiên cao nhất
Bác sĩ Christensen tiếp tục trình bày tiến trình thực hiện trong khi Thomas câm lặng ngồi nghe.
Cậu sẽ phải còn sống, nhưng không tỉnh thức. Chúng tôi sẽ gây mê cậu và gây tê vùng phẫu thuật, tuy nhiên trong não không có dây thần kinh, nên đó sẽ là một tiến trình tương đối ít đau đớn. Điều không may là cậu sẽ không thể hồi tỉnh lại sau cuộc nghiên cứu của chúng tôi, đây là một quá trình chết người. Nhưng các kết quả thu được sẽ là vô giá.
- Thế nếu nó thất bại? - Thomas hỏi lại. Tất cả những gì nó thấy lúc này là những khoảnh khắc cuối cùng của Newt. Nếu như nó có thể ngăn ngừa cái chết khủng khiếp đó cho những người khác thì sao?
Đôi mắt nữ bác sĩ thoáng chút bối rối.
- Thi chúng tôi sẽ... tiếp tục nghiên cứu. Nhưng chúng tôi hoàn toàn tự tin...
Thomas ngắt lời cô ta vì không thể kiềm chế được nữa:
- Các người có tự tin thật không? Các người đang trả tiền cho người ta để có thêm nhiều... đối tượng nghiên cứu. - Nó nói ra chữ đó với một sự phẫn nộ. - Như vậy các người có thể bắt đầu lại.
Thoạt đầu không ai nói gi. Sau đó Janson lên tiếng:
- Chúng tôi sẽ làm mọi việc cần làm để tìm ra một giải pháp chữa bệnh. Với ít thương vong nhất có thể. Không cần phải nói thêm về điều đó nữa.
- Vậy chúng ta đang nói chuyện để làm gì? - Thomas hỏi. - Sao không tóm lấy tôi rồi trói lại và lôi óc tôi ra ngoài luôn đi?
Bác sĩ Christensen đáp:
- Vì cậu là ứng viên cuối cùng của chúng tôi. Cậu là cây cầu nối giữa những người sáng lập và đội ngũ nghiên cứu hiện tại. Chúng tôi đang cố cho cậu thấy sự tôn trọng mà cậu đáng được hưởng. Chúng tôi hi vọng cậu sẽ tự lựa chọn.
- Thomas, cậu có cần một chút thời gian không? - Bác sĩ bright hỏi. - Tôi biết chuyện này rất khó khăn, và tôi cam đoan với cậu chúng tôi rất coi trọng nó. Điều chúng tôi đang yêu cầu là mọt sự hi sinh lớn lao. Cậu có hiến tặng bộ não của mình cho khoa học không? Cậu có cho phép chúng tôi đặt miếng ghép cuối cùng vào chỗ không? Để chúng ta tiến thêm một bước đến gần giải pháp điều trị, vì sự an nguy của nhân loại?
Thomas không biết phải nói thế nào. Nó không thể tin nổi sự xoay chuyển của tình hình. Sau mọi chuyện, liệu có thật bọn họ chỉ cần thêm một mạng sống nữa?
Nhóm Cánh tay phải đang đến. Hình ảnh của Newt hiện lên trong đầu nó.
- Tôi cần được ở một mình. - Cuối cùng nó thốt lên. - Làm ơn.
Đây là lần đầu tiên một phần trong nó muốn buông xuôi, để cho bọn họ làm chuyện họ muốn. Cho dù chỉ có một cơ hội thành công nhỏ nhoi.
- Cậu đang làm điều đúng đắn. - Bác sĩ Christensen nói. - Đừng lo, cậu sẽ không cảm thấy đau đớn chút nào đâu.
Thomas không muốn nghe thêm một lời nào nữa.
- Tôi chỉ cần một chút thời gian cho riêng mình trước khi tất cả chuyện này bắt đầu.
- Đồng ý. - Janson nói và đứng lên. - Chúng tôi sẽ đưa cậu đến khu y tế và dành cho cậu một phòng riêng để nghỉ một thời gian. Mặc dù chúng tôi cần sớm bắt đầu mọi chuyện.
Thomas chồm người tới trước và vùi mặt vào hai bàn tay, mắt nhìn xuống sàn nhà. Kế hoạch mà nó đã nghĩ ra với Cánh tay phải thật ngớ ngẩn hết chỗ nói. Cho dù nó có thể trốn được nhóm người này - cho dù nó muốn làm điều đó ngay - làm thế nào nó sống sót được cho tới khi các bạn của nó xuất hiện?
- Thomas? - Bác sĩ Wright hỏi và đặt một tay lên lưng nó. - Cậu có ổn không? Cậu có câu hỏi nào nữa không?
Thomas ngồi thẳng lại, bỏ hai tay ra.
- Ta hãy đi tới chỗ các người vừa nói.
Đột nhiên không khí trong phòng dường như đã thoát hết ra ngoài, khiến ngực Thomas thắt lại. Nó đúng dậy đi về phía cánh cửa, mở ra, rồi bước vào hành lang. Chuyện này thật quá sức chịu đựng.