Mắt Thomas mở trừng trừng, nhưng nó không thể nhìn thấy gì. Không, nó không mù. Những quầng lửa điện sáng rực chắn ngang tầm nhìn khiến nó không quan sát được gì hết. Nó không thể chớp mắt hay nhắm mắt để che bớt sáng. Toàn thân nó đau đớn. Da nó như thể đã bị chảy ra, tách khỏi lớp cơ và xương. Nó cố hét lên, nhưng dường như nó đã mất toàn bộ sự kiểm soát đối với cơ thể mình. Tay chân và thân mình nó co giật bất chấp nỗ lực kìm giữ của nó.
Tiếng lẹt xẹt tràn ngập trong tai Thomas, nhưng rất mau chóng, một âm thanh khác đã át đi tất cả. Tiếng ầm ầm dội vào tai nó và làm đầu nó rung rinh. Nó đang nằm bấp bênh trên rìa nhận thức và cảm thấy như trượt dần xuống một vực thẳm chực chờ nuốt chửng mình. Nhưng nó biết âm thanh đó là tiếng động cơ của chiếc Berg đã được khởi động. Các thiết bị đẩy đã phụt lửa xanh.
Nó nghĩ ngay mọi người đang bỏ rơi mình. Đầu tiên là Teresa và những người khác, giờ là đám bạn thân và Jorge. Nó không thể chịu nổi một sự phản bội khác. Điều đó quá đau đớn. Nó muốn hét lên trong khi những cơn đau nhức nhối xuyên thấu từng phân diện tích cơ thể và mùi khét bao trùm lên nó. Không, bọn họ sẽ không bỏ nó lại. Nó biết như thế.
Tầm nhìn của nó bắt đầu rõ ràng trở lại, các luồng nhiệt sáng trắng giảm đi cả về cường độ lẫn số lượng.
Nó chớp mắt. Hai, rồi ba bóng đen đứng phía trên nó, vũ khí chĩa vào mặt nó. Đám bảo vệ.
Liệu họ có giết nó không? Hay là lôi nó về cho chuột chù tiến hành các thử nghiệm khác? Một người nói gi đó mà Thomas không nghe rõ. Tai nó đầy tiếng lẹt xẹt.
Bỗng nhiên các bảo vệ biến mất, họ bị tấn công bởi hai bóng người tưởng như đang bay trong không khí. Hai bạn của nó, chắc hẳn là hai thằng bạn của nó rồi. Xuyên qua màn khói, Thomas có thể nhìn thấy trần nhà chứa máy bay phía trên cao. Cơn đau đã gần như biến mất, thay thế bằng một sự tê dại khiến nó không chắc mình có thể cử động được. Nó cựa mình sang phải, rồi lăn sang trái, chống một khuỷu tay nhổm dậy, yếu ớt và choáng váng. Vài luồng điện phóng từ cơ thể của nó xuống mặt sàn xi măng. Điều tồi tệ nhất đã qua. Nó hi vọng thế.
Nó lại cựa mình, nhìn ngược qua vai. Minho và Newt đang mỗi đứa cưỡi lên người một bảo vệ, ra đòn cật lực. Đứng giữa hai đứa Jorge đang bắn lựu đạn lửa đi các hướng. Phần lớn các bảo vệ đã buông xuôi hoặc bị thương, nếu không nhóm của Thomas sẽ không thể đến được đây. Hoặc có thể các bảo vệ chỉ giả vờ tấn công, giống như mọi trò lừa đảo khác trong cuộc Thử nghiệm, Thomas thầm nghĩ.
Nó không quan tâm. Nó chỉ muốn ra khỏi chỗ này. Và lối thoát đang ở ngay trước mắt nó.
Rên lên một tiếng, nó lật úp người lại, rồi bắt đầu và dùng đầu gối nâng người lên. Tiếng kính vỡ, điện xẹt, súng nổ và đạn nổ đùng chéo tràn ngập xung quanh nó. Nếu có ai bắn nó lúc này thì nó chỉ có chịu chết. Nó lết dần vể phía chiếc Berg.
Tiếng động cơ phản lực của chiếc máy bay rền vang. Cả con tàu chấn động, làm mặt đất bên dưới cũng rung rinh theo. Cánh cửa máy bay chi còn cách nó hơn một mét. Mọi người cần phải lên máy bay.
Nó cố gắng thét gọi Minho và những người khác, nhưng chỉ phát ra được những tiếng rên ư ử. Bò lổm ngổm như một con chó bị thương, nó tiến nhanh hết mức độ mà cơ thể mình cho phép. Nó phải huy động từng gram sức mạnh trong mình. Nó đã đến được mép đường dốc, rồi từ từ trèo lên. Cơ bắp nó đau nhức, bụng quặn lại như muốn nôn. Âm thanh ổn ào của cuộc đối đầu đập vào tai nó, làm nó vô cùng căng thẳng. Nó có thể bị trúng đạn vào bất cứ lúc nào.
Khi leo được nửa con dốc, nó quay lại nhìn các bạn. Mọi người đang lùi dần về phía máy bay, vừa đi vừa bắn.
Minho buộc phải ngừng bắn để nạp đạn. Thomas chỉ sợ thằng bạn sẽ bị trúng đạn. Nhưng Minho đã nạp đạn xong và tiếp tục bắn. Cả ba người đã tiến đến chân dốc lên máy bay, rất gắn với nó.
Thomas lại cố lên tiếng, âm thanh nghe như của một con chó bị thương.
- Thế thôi! - Jorge hét lớn. - Túm lấy thằng bé lôi lên luôn!
Jorge chạy lên con dốc, vượt qua Thomas và biến mất vào bên trong máy bay. Có tiếng gì đó kêu rầm rầm, và con dốc bắt đầu nâng lên, các bản lề thép nghiến ken két. Thomas nhận ra nó đã nằm gục tại chỗ, mặt áp vào tấm kim loại. Nó cảm thấy mình được nâng lên trong không khí. Rồi nó ngã vào bên trong cánh sập khi cửa được đóng và khóa lại.
- Xin lỗi cậu, Tommy. - Newt thì thầm vào tai nó. - Đáng lẽ phải nhẹ nhàng hơn một chút.
Mặc dù nó đang ở rất gần sự mất ý thức, một niềm vui vô bờ vẫn dâng lên trong lòng Thomas, chúng đã thoát khỏi VSAT. Nó buột kêu lên một tiếng yếu ớt trong nỗ lực chia vui với bạn mình. Rồi nó nhắm mắt và ngất đi.
☆ ☆ ☆