Nằm rải rác trên khoảng đất trống là những thân cây đã đổ từ lâu. Những cây thông cao lớn mọc thành rừng xung quanh Thomas, vươn lên bầu trời như một vách tường ghép bởi những ngọn tháp oai vệ. Thomas che mắt để tránh luồng gió mạnh khi các thiết bị đẩy của chiếc Berg tăng cường hoạt động, đưa máy bay bốc lên không trung. Nó nhìn theo cho tới khi chiếc máy bay biến mất trên bầu trời tây nam.
Chìm trong bầu không khí se lạnh, cánh rừng có vẻ tươi mới như thể Thomas đang đứng ở một thế giới hoàn toàn mới mẻ, một nơi chưa từng bị căn bệnh xâm phạm. Nó tin chắc ngày nay không nhiều người được nhìn thấy những thứ như thế này và cảm thấy mình may mắn.
Nó xốc lại ba lô và đi theo hướng Lawrence đã chỉ, quyết tâm đến nơi càng sớm càng tốt. Càng ít thời gian để ngẫm lại chuyện mình đã làm với Newt càng tốt. Thomas biết việc ở một mình giữa thiên nhiên sẽ chỉ tạo cho nó thêm nhiều thời gian. Nó băng qua khoảng đất trống và tiến vào khu rừng thông âm u, để cho mùi hương dễ chịu của chúng trùm lên người mình trong khi cố gắng hết sức để không suy nghĩ gì nữa.
☆ ☆ ☆
Thomas làm tương đối tốt chuyện đó. Nó tập trung vào con đường mình đi, âm thanh và hình ảnh những chú chim, sóc, côn trùng, cùng với mùi hương tuyệt diệu. Các giác quan của nó chưa quen với những thứ như thế này, vì phần lớn khoảng thời gian trong phần đời mà nó còn nhớ đều xảy ra trong nhà. Đó là chưa kể đến Mê cung và Đất cháy. Trong khi đi qua khu rừng, Thomas cảm thấy thật khó mà tin nổi một nơi khác biệt hoàn toàn như Đất cháy có thể tồn tại trên cùng một hành tinh với chốn này. Nó thả hồn đi rong chơi, tự hỏi cuộc sống của những loài động vật kia sẽ như thế nào, nếu như con người biến mất mãi mãi.
Nó đi được hơn một tiếng đồng hồ thì ra đến bìa rừng, nơi tiếp giáp với một vạt đất cằn cỗi đầy sỏi đá. Những ụ đất màu nâu thẫm không có cây cối nằm rải rác trên dải đất hoang vu, nơi tuyết đã bị gió thổi bay. Đây đó có những tảng đá lởm chởm trên bề mặt dốc thoai thoải dần về phía một khoảng trống đột ngột - một bờ vực. Xa hơn nữa là đại dương xanh thẫm trải dài đến tận chân trời, nơi màu sắc chuyển đột ngột thành màu xanh sáng cùa bầu trời tuyệt đẹp. Nằm ngay bên mép vực, cách Thomas chừng một dặm, là trụ sở chính của VSAT.
Khu phức hợp thật đồ sộ, bao gồm những tòa nhà lớn không sơn phết được nối liền với nhau. Trên các bức tường màu xi măng trắng có những rãnh nhỏ, điểm xuyết vài cửa sổ thưa thớt. Một tòa nhà hình tròn mọc lên ở giữa nom như một ngọn tháp. Thời tiết khắc nghiệt của vùng đất này, cộng với độ ẩm của biển, đã để lại nhiều vết tích trên mặt ngoài của các tòa nhà - những vết nứt tỏa chằng chịt trên toàn bộ khu phức hợp. Tuy nhiên các công trình này có vẻ như sẽ tồn tại vĩnh cửu, mặc cho những tác động của con người và thời tiết. Nó gợi lên một ký ức lờ mờ về một thứ được kể trong các câu chuyện - một dạng nhà thương điên đầy ám ảnh. Thật lí tưởng để làm nơi đóng đô của một tổ chức đang cố ngăn không cho thế giới biến thành một trại điên khổng lồ. Một con đường dài và hẹp chạy ra từ khu phức hợp, biến mất vào trong cánh rừng.
Thomas băng qua khoảng đất khô cằn. Một sự yên tĩnh đáng ngại trùm lên toàn bộ khu vực. Thứ duy nhất mà nó nghe thấy ngoài tiếng bước chân và hơi thở của mình là tiếng sóng dội vào vách đá xa xôi, nhưng cũng rất khẽ. Nó tin chắc lúc này những người của VSAT đã nhìn thấy mình. An ninh ở đây hẳn phải rất hoàn hảo và chặt chẽ.
Những tiếng lích tích nhẹ của kim loại chạm vào đá khiến nó dừng lại và nhìn sang bên phải. Như thể được triệu hồi bằng ý nghĩ về an ninh vừa rồi, một con bọ dao bám trên một hòn đá đang hướng đôi mắt đỏ lấp lánh về phía Thomas.
Nó còn nhớ cảm giác của mình khi lần đầu tiên nhìn thấy một con như thế tại Trảng, ngay khi con vật lon ton chạy vào cánh rừng nhỏ trong đó. Tưởng như một thời gian thật dài đã trôi qua kể từ đó.
Nó vẫy tay chào con bọ dao rồi bước tiếp. Chỉ mười phút nữa thôi là nó sẽ gõ cửa VSAT để lần đầu tiên yêu cầu được vào trong. Chứ khồng phải ra ngoài.
Nó băng qua triển dốc cuối cùng và đặt chân lên một lối đi lạnh lẽo bao quanh trụ sở. Dường như đã từng có một nỗ lực biến nơi này trở nến xinh xẻo hơn miền đất khô cằn xung quanh, nhưng những bụi cây, hoa và cây cao đều đã đầu hàng mùa đông, trên những mảng đất xám, ngoài tuyết ra chỉ có cỏ dại. Thomas đi theo lối đi lát đá, tự hỏi sao vẫn chưa thấy ai ra đón mình. Chắc Chuột Chù đang ở bên trong và quan sát, suy đoán xem liệu có phải cuối cùng nó đã về cùng phe với họ.
Hai con bọ dao khác khiến Thomas chú ý. Chúng đang đà chuyển trên lớp cỏ phủ tuyết của các luống hoa., chùm ánh sáng đỏ hết quét sang phải rồi lại sang trái. Thomas nhìn lên những cửa sổ gần nhất nhưng chỉ thấy bóng tối - kính cửa sổ có màu rất thẫm. Tiếng đì đùng từ phía sau khiến Thomas ngoảnh lại. Một cơn dông đang tiến đến cùng với những đám mây đen và nặng nể, nhưng tất cả còn cách đến vài dặm. Trong lúc Thomas quan sát, ánh chớp ngoằn ngoèo xuất hiện trên nền trời xám xịt khiến nó nhớ tới Đất cháy, nhớ tới cơn mưa dông đầy sấm chớp mà bọn trẻ đã gặp phải khi đến gần thành phố. Nó chi hi vọng ở tít trên miền bắc này thời tiết sẽ không tồi tệ đến thế.
Nó tiếp tục đi và giảm dần tốc độ khi đến gần cổng chính. Một loạt cửa kính đang chờ nó, và một hồi ức đột ngột đầy đau đớn chợt dội lên trong đầu nó. Cuộc đào thoát khỏi Mê cung, cuộc chạy trốn xuyên qua các hành lang của VSAT để đi qua những cái cửa này và bước ra dưới cơn mưa tầm tã. Nó nhìn sang bên phải, nơi có một bãi đậu xe nhỏ. Một chiếc xe buýt đang đậu bên cạnh một dãy xe hơi. Cũng chính chiếc xe buýt đó đã cán qua người phụ nữ nhiễm Nhật trùng xấu số, để rồi phóng như bay đưa bọn trẻ tới mấy phòng tập thể, nơi đầu óc chúng bị thử thách và một cửa Xuyên không sau đó dẫn chúng tới Đất cháy.
Còn bây giờ, sau tất cả những gì đã trải qua, nó lại đứng trên ngưỡng cửa trụ sở VSAT, một cách tự nguyện. Nó giơ tay gõ lên lớp kính lạnh lẽo tối om trước mặt, không nhìn thấy được gì ở bên kia lớp lánh.
Gần như ngay lập tức, một loạt khóa liên tiếp được tháo, rồi một cánh cửa bật mở.
Janson, kẻ được Thomas biết đến dưới cái tên Chuột Chù, xuất hiện. Ông ta chìa một bàn tay ra.
- Chào mừng trở lại, Thomas. - Ông ta lên tiếng. - Không ai tin ở tôi nhưng tôi luôn nói cậu sẽ quay lại. Tôi mừng là cậu đã có quyết định đúng đắn.
- Ta cứ vậy mà tiếp tục thôi. - Thomas đáp. Nó nhập vai của mình, nhưng không nhất thiết phải tỏ ra vui vẻ.
- Ý hay đấy. - Janson lùi lại, hơi nghiêng người. - Mời cậu đi trước.
Với một cơn lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng chẳng kém gì thời tiết băng giá ngoài trời, Thomas lách qua Chuột Chù và bước vào trong trụ sở của VSAT.