Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1095 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

Chạch cung là một nơi bẩn thỉu và đáng sợ. Tay bảo vệ lùn hóa ra rất nhiều chuyện, và trong khi nhóm người băng qua sự hỗn độn của khu trại đáng sợ, anh ta cung cấp nhiều thông tin hơn cả những gì Thomas muốn.

Theo lời mô tả của tay bảo vệ, khu làng dành cho người nhiễm bệnh là một tổng thể cực lớn, cấu trúc nhiều vòng, với mọi khu sinh hoạt chung - quán ăn, bệnh xá, nhà văn hóa - nằm ở giữa và các căn nhà xây dựng tạm bợ quây thành từng vòng xung quanh. Chạch cung được thiết lập như một lựa chọn nhân đạo, nó là chốn nương thân của người nhiễm bệnh cho đến khi họ bị cơn điên kiểm soát hoàn toàn. Lúc đó, họ sẽ được đưa tới những khu vực xa xôi đã bị bỏ hoang sau những đợt tấn công tồi tệ nhất của quầng lửa mặt trời. Những người xây dựng Chạch cung muốn cung cấp cho người bệnh cơ hội có một cuộc sống tử tế trước khi mọi sự kết thúc. Những dự án như thế đã xuất hiện ở bên cạnh gần như tất cả các thành phố còn tồn tại trên thế giới.

Nhưng ý định tốt đẹp đã trở thành một thực tế tồi tệ. Việc nhồi nhét những con người tuyệt vọng vào chung một chỗ dù biết họ đang rơi xuống một vòng xoáy kinh hoàng của sự điên loạn đã tạo ra những khu vực hỗn loạn tột cùng mà con người từng biết đến. Với những cư dân thừa hiểu họ không có hình phạt hoặc hậu quả nào tôi tệ hơn thứ họ đang chờ đợi, tỉ lệ tội phạm gia tăng chóng mặt. Các khu làng trở thành nơi hang ổ của sự đồi bại.

Khi nhóm người đi qua các ngôi nhà trông chẳng khác nào những căn lán trong tình trạng không thể sửa chữa được, Thomas hình dung việc sống ở một nơi như thế này sẽ kinh khủng như thế nào. Hầu hết cửa sổ của các ngôi nhà đều đã bị vỡ, theo lời tay bảo vệ thì việc cho phép sử dụng kính trong xây dựng ở đây là một sai lầm trầm trọng. Kính đã trở thành nguồn cung cấp vũ khí số một. Đường sá tràn ngập rác rưởi, và mặc dù chưa nhìn thấy bất cứ ai, Thomas vẫn có cảm giác nó cùng các bạn đang bị quan sát từ trong bóng tối. Nó nghe thấy từ xa vọng tới một tràng chửi rủa của ai đó, tiếp nối bằng một tiếng thét ở hướng khác vẳng lại. Thomas càng cảm thấy căng thẳng hơn.

- Tại sao họ không đóng cửa nơi này? - Thomas hỏi, nó là người đầu tiên trong nhóm lên tiếng. - Ý tôi là, nếu nó đã trở nên quá tệ hại.

- Quá tệ hại á? - Tay bảo vệ hỏi lại. - Nè nhóc, tệ hại là một cách nói tương đối. Chuyện như thế thì phải như thế thôi, chứ cậu định làm gì khác với họ đây? Cậu không thể để họ lảng vảng quanh những người bình thường trong các thành phố được bảo vệ. Cậu không thể đẩy người ta tới một nơi đầy bọn Chạch đã Hỏng hoàn toàn và để họ bị ăn tươi nuốt sống. Ngoài ra, không chính phủ nào tuyệt vọng tới nỗi kết liễu người bệnh ngay khi họ bị nhiễm Nhật trùng. Thế đấy. Đó cũng là một cách để cho những người chúng tôi kiếm tiền, vì chẳng ai muốn làm việc ở đây cả.

Lời tay bảo vệ khiến lòng Thomas nặng trĩu. Thế giới đang lâm vào một tình trạng thật chua xót. Có lẽ nó đang ích kỉ khi không chịu giúp VSAT hoàn thành các thử nghiệm.

Brenda là người lên tiếng tiếp theo. Khuôn mặt con bé biểu lộ sự kinh tởm kể từ khi họ bước vào bên trong khu trại.

- Sao anh không nói thẳng là anh để mặc người bệnh chạy quanh nơi tồi tàn này, cho đến khi họ trở nên tệ hại tới mức lương tâm anh sẽ không hề cắn rứt khi tống khứ họ?

- Câu này gần như đã tóm tắt toàn bộ sự thật. - Tay bảo bệ đáp một cách tỉnh rụi.

Thomas cảm thấy khó mà ghét anh ta được. Nó thấy buồn cho anh ta thì đúng hơn.

Họ tiếp tục đi qua hết dãy nhà này tới dãy nhà khác, tất cả đều hư hỏng, ọp ẹp và bẩn thỉu.

- Mọi người đâu hết cả rồi? - Thomas hỏi. - Tôi tưởng chỗ này phải chật cứng người chứ. Lúc nãy anh có nhắc tới một chuyện gì đó vừa xảy ra, nó là chuyện gì vậy?

Lần này tới lượt tay bảo vệ có ria mép trả lời. Cũng tốt khi được nghe thấy một giọng điệu khác.

- Một số người, những kẻ may mắn, đang nằm nhà phê Kẹo lạc. Đa số họ ở trong khu vực trung tâm, ăn uống, chơi bời hoặc làm điều xằng bậy. Người ta đưa quá nhiều người tới đây, nhiều hơn số chúng tôi tống khứ đi. Thêm vào đó, chúng tôi đang mất dần người Miễn. Tỉ lệ của chúng tôi giảm dần qua từng ngày, và mọi việc sớm muộn cũng sẽ đi tới đỉnh điểm. Có thể nói hiện tại nước đã lên đến tận ngực rồi.

- Mất dần người Miễn? - Thomas hỏi lại. Có vẻ như VSAT đang khai thác triệt để mọi nguồn cung để phục vụ cho các cuộc thử nghiệm. Ngay cả khi điều đó gây ra những hậu quả nghiêm trọng.

- Phải, gần như một nửa số nhân công đã biến mất trong hai tháng vừa qua. Không để lại dấu hiệu hay lời giải thích nào. Chuyện đó chỉ khiến cho công việc của tôi khó nhọc hơn gấp ngàn lần.

Thomas rên rỉ:

- Thôi, các anh chi cần giữ chúng tôi ở xa đám đông và đưa chúng tôi tới chỗ nào đó an toàn cho tới khi các anh tìm ra Newt.

- Đúng đó. - Minho đế thêm.

Tay bảo vệ chỉ nhún vai đáp:

- Được thôi. Miễn là tôi có tiền.

☆ ☆ ☆

Rốt cuộc anh ta cũng dừng lại khi còn cách khu trung tâm hai vòng nhà và bảo mọi người chờ đợi. Thomas và các bạn nép vào sau trong các căn lán. Trong mấy phút vừa qua tiếng ồn ào đã tăng lên, và hiện tại khi họ đả ở rất gần với nơi tập trung hầu hết các cư dân của Chạch cung, âm thanh đó nghe như một vụ cãi lộn ầm ĩ đang! Diễn ra ở ngay phía bên kia góc đường. Thomas không thích khi phải ngồi đây chờ đợi, lắng nghe những tiếng ồn kinh khủng kia và tự nhủ tay bảo vệ không biết có quay lại hay không chứ đừng nói tới việc dắt theo Newt.

Khoảng mười phút sau khi hai tay bảo vệ bỏ đi, có hai người bước ra từ một căn nhà nhỏ xập xệ nằm ở phía bên kia lối đi hẹp. Tim Thomas đập dồn, xém nữa nó đã bỏ chạy, nhưng nó kịp nhận ra họ không có vẻ đe dọa. Đó là một cặp đôi bước đi tay trong tay ngoài tình trạng không được sạch sẽ và mặc quần áo cũ thì có vẻ bọn họ còn tỉnh táo.

Hai người tiến đến chỗ nhóm bạn và dừng lại trước mặt họ.

- Mọi người đến đây hồi nào vậy? - Người phụ nữ hỏi.

Trong lúc Thomas luống cuống tìm từ thì Brenda đã lên tiếng đáp:

- Bọn em tới cùng với nhóm vừa rồi. Bọn em đang đi tìm một người bạn. Tên anh ấy là Newt. Tóc vàng, chân tập tễnh. Anh chị có trông thấy anh ấy không?

Người đàn ông trả lời như thế vừa mới nghe câu hỏi ngô nghê nhất trên đời:

- Ở đây có rất nhiều người tóc vàng, làm sao chúng tôi biết được ai là ai? Newt á, tên tuổi gì lạ vậy?

Minho mở miệng định trả lời, nhưng tiếng ồn ào từ khu trung tâm bỗng lớn hẳn lên, khiến cho mọi người quay nhìn về phía đó. Cặp đôi trao nhau một cái nhìn lo ngại, rồi không nói không rằng, họ nhanh chóng quay về nhà. Sau khi họ đóng cửa, Thomas nghe thấy tiếng khóa cửa vang lên rõ to. Vài giây sau, một tấm ván gỗ dược đưa lên bịt kín cửa sổ nhà họ, làm vài mảnh kính vỡ rơi xuống nền đất bên ngoài.

- Nhìn họ sung sướng chẳng kém gì chúng ta khi tới đây. - Thomas bình phẩm.

Jorge làu bàu:

- Thân thiện ghê. Chắc sau này tôi phải quay lại thăm họ mới được.

- Rõ ràng họ chưa ở đây lâu. - Brenda nói. - Không thể hình dung được họ cảm thấy như thế nào khi bị phát hiện nhiễm Nhật trùng, bị đưa tới đây và trông thấy viễn cảnh của mình ngay trước mắt.

Thomas chậm rãi lắc đầu. Đó sẽ là sự khốn cùng tuyệt đối.

- Hai thằng cha bảo vệ đâu rồi ta? - Minho hỏi với giọng sốt ruột thấy rõ. - Đi kiếm một người để báo tin có bạn tới thăm mà cũng mất nhiều thời gian dữ vậy sao?

Mười phút sau, hai người bảo vệ xuất hiện sau một ngả rẽ. Thomas và các bạn đứng bật dậy.

- Các anh tìm được gì rồi? - Minho vội hỏi.

Tay bảo vệ lùn có vẻ bồn chồn, hai mắt nhớn nhác như thể đã đánh mất sự bạo dạn trước đó. Thomas tự hỏi liệu chuyến đi tới khu vực trung tâm có luôn làm cho người ta sợ sệt như thế hay không.

Tay bảo vệ còn lại lên tiếng:

- Cũng phải hỏi han một lúc, nhưng tôi nghĩ mình đã tìm ra người bạn của các cậu. Trông cậu ta đúng như miêu tả. Cậu ta còn quay lại nhìn khi nghe chúng tôi gọi tên. Nhưng... - Anh ta tỏ ra lúng túng.

- Nhưng sao? - Minho hỏi dồn.

- Cậu ta bảo tôi nói các cậu biến đi. Một cách rành mạch, tôi có thể khẳng định như thế.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »