- Cách nào ạ? - Brenda hỏi trước khi Thomas kịp lên tiếng.
- Tôi sẽ để Gally giải thích chuyện này. - Vince ra hiệu cho thẳng bé.
- Là thế này, thử nhìn vào tổ chức Cánh tay phải mà xem. - Gally nói. - Họ không phải là chiến sĩ. Họ là kế toán, lao công, thợ sửa ống nước, giáo viên. Về cơ bản, VSAT có đội quân riêng của mình, được huấn luyện về những vũ khí hiện đại và đắt tiền nhất. Cho dù chúng tôi có tìm ra một cái kho bự nhất thế giới chất đầy súng phóng lựu và các món vũ khí khác, chúng tôi vẫn ở thế bất lợi khi đối đầu với VSAT.
Thomas vẫn chưa hiểu Gally định đưa mọi chuyện đi tới đâu. Nó hỏi:
- Vậy kế hoạch là gì?
- Cách duy nhất để tạo thế quân bình trên mặt trận là bảo đảm họ không có bất cứ loại vũ khí nào. Như vậy chúng tôi mới có thể có cơ hội được.
- Vậy các anh định đánh cắp chúng à? - Brenda hỏi. - Hay là chặn xe giao hàng?
- Không, không phải như thế. - Gally lắc đầu đáp. Vẻ phấn khích trẻ con xuất hiện trên khuôn mặt thằng bé. – Điều quan trọng không nằm ở chỗ tuyển dụng được bao nhiêu người về phe mình, mà là tuyển được những ai. Trong số tất cả những người mà Cánh tay phải chiêu mộ được, có một phụ nữ rất quan trọng.
- Ai vậy? - Thomas hỏi.
- Cô ta tên là Charlotte Chiswell. Cô ta từng là kỹ sư chính của nhà sản xuất vũ khí lớn nhất thế giới. Ít nhất là trong lĩnh vực vũ khí tối tân có sử dụng công nghệ thuộc thế hệ thứ hai. Mọi loại súng lục, súng phóng lựu, lựu đạn điện mà VSAT sử dụng đều xuất phát từ đó. Tất cả chúng đều hoạt động dựa trên hệ thống điện toán và điện tử tiên tiến. Và Charlotte đã tìm ra được một cách để biến chúng thành đồ vô dụng.
- Thật á? - Brenda hỏi với giọng ngờ vực.
Thomas cũng thấy hơi khó tin ở ý tưởng này, nhưng nó vẫn lắng nghe chăm chú trong khi Gally giải thích.
- Tất cả các loại vũ khí mà bọn họ sử dụng đều có chung một loại chip điện tử, và Charlotte đã dành vài tháng vừa rồi để tìm ra cách tái lập trình chúng từ xa, nhằm vô hiệu hóa chúng. Cuối cùng cô ấy đã thành công. Để thực hiện việc này sẽ phải mất một vài tiếng đồng hồ và một thiết bị nhỏ cần phải được đặt trong tòa nhà trụ sở VSAT. Do đó những người giao nộp người Miễn trong tổ chức của chúng tôi sẽ làm việc đó. Nếu cách này thành công, chúng tôi cũng sẽ không có vũ khí, nhưng ít ra chúng tôi sẽ có một thế trận cân bằng.
- Nếu không muốn nói là có ưu thế. - Vince bổ sung. - Lính gác và bảo vệ của bọn họ được huấn luyện rất kỹ với các loại vũ khí đó, đến mức bây giờ bọn họ là những chuyên gia thành thạo, tôi tin chắc như vậy. Nhưng tôi dám cá là bọn họ đâm ra lơ là về kỹ năng cân chiến. Đánh nhau thực sự. Chiến đấu bằng dao, gậy, cuốc xẻng, đá và nắm đấm. - Ông ta cười ranh mãnh.
- Đó sẽ là một trận hỗn chiến theo cách cổ điển. Và tôi nghĩ chúng tôi có thể thắng được họ. Nếu không làm theo cách này, nếu vũ khí của họ vẫn hoạt động được, chúng tôi sẽ bị nghiền nát trước cả khi trận chiến diễn ra.
Thomas nhớ lại trận đánh giữa các trảng viên với bầy Nhím sầu trong Mê cung, vốn cũng đã xảy ra giống như điều mà Vince vừa miêu tả. Nó rùng mình khi nhớ lại cuộc đối đầu, nhưng rõ ràng chúng đã chiến thắng những thứ vũ khí công nghệ cao.
Và nếu như lần đó chúng đã thành công thì lần này mọi người cũng có một cơ hội. Một làn sóng phấn khích dâng lên trong lòng Thomas.
- Vậy các ông sẽ tiến hành như thế nào?
Vince ngập ngừng.
- Chúng tôi có ba chiếc Berg. Chúng tôi sẽ vào trong đó với khoảng tám mươi người... những người giỏi nhất trong nhóm. Chúng tôi sẽ giao người Miễn cho đầu mối liên lạc của VSAT, lắp đặt thiết bị... mặc dù đó sẽ là nhiệm vụ khó khăn nhất... Khi đã xong xuôi, chúng tôi sẽ phá tường để cho mọi người xông vào. Một khi đã chiếm được trụ sở của họ, charlotte sẽ giúp chúng tôi kích hoạt các loại vũ khí trở lại để kiểm soát tình hình. Chúng tôi sẽ hành động, cho dù có phải hi sinh đến người cuối cùng, chúng tôi sẽ san bằng chỗ đó nếu buộc phải làm thế.
Thomas cân nhắc mọi chuyện. Nhóm của nó sẽ rất có giá trị trong một cuộc tấn công như thế, đặc biệt là những người có ký ức đã được khôi phục. Họ biết rành rẽ cấu trúc của khu phức hợp VSAT.
Vince tiếp lời như thể đã đọc được suy nghĩ của Thomas:
- Nếu điều Gally nói là đúng, cậu và nhóm bạn của cậu sẽ là một sự trợ giúp to lớn đối với đội tiền trạm của chúng tôi, vì các cậu đã biết đường đi lối lại. Hơn nữa, càng có thêm nhiều người càng tốt... Tôi không quan tâm đến tuổi tác của các cậu.
- Chúng tôi cũng có một chiếc Berg. - Brenda đề xuất. - Trừ phi nó đã bị người Chạch phá nát. Nó đậu ngay ở bên ngoài tường thành của Denver, phía tây bắc. Phi công lái nó đang ở cùng với những thành viên còn lại của nhóm.
- Mấy chiếc Berg của các ông ở đâu? - Thomas hỏi.
Vince giơ tay chỉ bâng quơ về phía sau lưng.