Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1050 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

Tim Thomas chùng xuống. Con mắt của Áo đỏ ánh lên sự độc ác. Anh ta quay nhìn người đàn ông nhiễm bệnh vừa kịp lúc chất gel màu xanh trùm kín đôi bàn chân ông ta và đông cứng lại. Lúc này người đàn ông đã bất động hoàn toàn và bị bọc trong một lớp nhựa cứng. Khi người phụ nữ cầm súng phun gel đứng lên, Thomas nhận thấy nó chỉ còn là một cái túi rỗng. Chị ta gấp nó lại và nhét vào trong túi quần của bộ đổ bảo hộ.

- Đưa anh ta ra khỏi đây thôi. - Chị ta nói.

Khi bốn nhân viên cúi xuống và nâng người đàn ông nhiễm bệnh lên, Thomas đảo mắt nhìn Áo đỏ. Anh ta cũng đang quan sát các đồng nghiệp chuyển nạn nhân đi. Tại sao anh ta muốn nó đi theo? Đi đâu? Đáng lẽ nó đã bỏ chạy nếu anh ta không có súng.

Khi những người kia đã đi ra khỏi cửa, Minho lại xuất hiện. Thằng bé vừa chuẩn bị bước vào trong tiệm thì Áo đỏ rút súng ra.

- Đứng lại đó! - Anh ta la lớn. - Ra ngoài ngay

- Nhưng chúng tôi đi cùng cậu ta. - Minho chỉ tay về phía Thomas. - chúng tôi cần phải đi.

- Người này không đi đâu hết. - Áo đỏ ngừng lời, như thể vừa ngộ ra một điều gì đó. Anh ta dòm Thomas, rồi ngó qua Minho. - Chờ chút. Cả hai đứa tụi bay đều là bọn Miễn hả?

Sự hốt hoảng dâng lên trong lòng Thomas, nhưng Minho rất nhanh. Thằng bé lao vọt đi không hề chần chừ.

- Đứng lại! - Áo đỏ hô lên và lao ra cửa.

Thomas ngó ra ngoài cửa sổ. Nó trông thấy Minho, Brenda và Jorge đã băng qua đường và biến mất sau góc phố. Áo đỏ khựng lại ngay ở phía ngoài tiệm cà phê. Anh ta không đuổi theo những người kia nữa mà quay trở vào trong, chĩa súng thẳng vào Thomas.

- Đáng lẽ tao đã bắn lủng cổ mày vì hành động của thằng ranh kia. May phước cho mày là dân Miễn rất có giá, chứ nếu không tao đã xin mày tí huyết cho đỡ tức. Cái ngày gì đâu!

Thomas không thể tin nổi là nó lại có thể bị kẹt vào một tình huống ngớ ngẩn đến thế này, sau tất cả những gì đã trải qua. Nó không sợ, mà chỉ bực bội.

- Thì tôi cũng đâu có sung sướng gì. - Nó lẩm bẩm.

- Mày sẽ mang lại cho tao một món tiền lớn. Vậy đó. Cho mày biết, tao không ưa mày. Chỉ cần nhìn cái mặt mày là tao thấy ghét rồi.

Thomas mỉm cười.

- Thì tôi cũng vậy.

- Mày cứ cười đi. Để coi hết ngày hôm nay mày còn cười nổi không. Đi thôi. - Anh ta chĩa khẩu súng về phía cửa. - Tin tao đi, tao hết kiên nhẫn rồi. Mày mà giở trò là tao cho một phát vô đầu liền. Sau đó tao chỉ việc khai báo là mày hành xử như người nhiễm bệnh đang tìm đường tẩu thoát. Chính sách giết lầm hơn bỏ sót Sẽ chẳng có ai thắc mắc nhiều hơn một cái nhướng mày.

Thomas đứng ùn, thầm điểm qua các khả năng của mình. Nó vẫn chưa thoát được định mệnh trớ trêu. Vừa rời khỏi VSAT thì đã lại bị một kẻ tầm thường gí súng vào đầu.

- Đừng có bắt tao nhắc lại lần nữa. - Áo đỏ cảnh báo.

- Chúng ta đi đâu đây?

- Rồi mày sẽ biết. Và tao sẽ có cả gia tài. Giờ thì đi thôi.

Thomas đã từng bị bắn hai lần. Nó biết viên đạn có thể gây đau đớn thế nào. Nếu không muốn điều đó, nó chỉ còn cách đi cùng tay bảo vệ. Nó trừng mắt nhìn anh ta, rồi bước về phía cửa. Khi đã đến nơi, nó ngừng lại và hỏi:

- Lối nào đây?

- Rẽ trái. Chúng ta sẽ đi thong dong qua ba khối phố, rồi rẽ trái một lần nữa. Một chiếc xe hơi đang đợi chúng ta tại đó. Có cần tao nhắc mày sẽ bị g ì nếu giở trò không?

- Anh sẽ bắn tung đầu một thằng nhóc tay không. Rõ rồi.

- Trời ạ, tao ghét bọn Miễn tụi bay. Đi nào.

Tay bảo vệ ấn nòng súng vào sống lưng Thomas, khiến nó bước ra ngoài phố.

Không nói không rằng, hai người đi đến cuối khối phố thứ ba và quẹo trái. Không khí thật ngột ngạt. Mồ hôi ướt đầm cơ thể Thomas. Khi nó đưa tay lau trán, Áo đỏ đập báng súng vào đầu nó.

- Đừng có giở trò nữa. - Anh ta nói. - Tao mà tức lên là mày ăn đạn vô đầu đó.

Thomas phải huy động toàn bộ ý chí để giữ im lặng.

Con phố vắng hoe và vương đầy rác rưởi. Những tấm áp phích - một số cảnh báo về bệnh Nhật trùng, số khác in hình viện trưởng Paige - phủ kín phần thấp của các vách tường. Tất cả chúng đều bị xịt sơn chằng chịt. Khi đi tới một giao lộ và phải dừng bước đểchờ cho vài chiếc xe hơi chạy qua, Thomas quan sát một tấm áp phích không bị bôi bấn ngay bên cạnh mình. Nó đoán tấm này mới được dán lên. Nó đọc nội dung thông báo.

Thông báo công cộng

!!!Chặn đứng sự lan truyền của Nhật trùng!!!

Hãy ngăn chặn sự lan truyền của Nhật trùng. Hiểu biết các triệu chứng trước khi lây bệnh cho người xung quanh và gia đinh bạn.

Nhật trùng do virus VCB32 lxb47 gây ra. Đây là một căn bệnh truyền nhiễm có tính lây lan cao do con người tạo ra. Mầm bệnh vô tình rò rỉ ra cộng đồng trong giai đoạn hỗn loạn sau thảm họa quầng lửa mặt trời. Nhật trùng gây ra sự thoái hóa dần của não bộ, dẫn tới hậu quả là các cử động không kiểm soát, cảm xúc rổi loạn và li trí suy giảm. Nhật trùng đã lan ra thành một đại dịch.

Các nhà khoa học đang tiến hành các cuộc thử nghiệm lâm sàng giai đoạn cuối, nhưng hiện vẫn chưa có phương pháp điều trị tiêu chuẩn cho bệnh Nhật trùng. Loại virus này thường dẫn tới tử vong và lan truyền qua đường không khí.

Ở thời điểm hiện tại, mọi công dân phải đoàn kết lạỉ để ngăn ngừa sự lây lan rộng hơn của đại dịch. Với việc tự nhận ra bản thân hoặc những người khác là nguy cơ lây bệnh (NCLB), các bạn sẽ thực hiện bước tiến đầu tiên trong cuộc chiến chống lại Nhật trùng.*

* Mọi đối tượng nghi vấn cần được báo cáo vớỉ nhà chức trách ngay lập tức.

☆ ☆ ☆

Tấm áp phích tiếp tục giới thiệu về giai đoạn ủ bệnh năm ngày và các triệu chứng. Những thứ như bứt rứt, mất cân bằng là triệu chứng cảnh báo sớm, tiếp đến là lú lẫn, hoang tưởng và muộn hơn nữa là hung dữ. Thomas đã chứng kiến tất cả những cái đó. Nó đã chạm trán người Chạch nhiều lần.

Áo đỏ khẽ đẩy Thomas. Hai người bước tiếp. Trong khi đi, Thomas không thôi nghĩ tới thông điệp kinh khủng của tấm áp phích. Sự tiết lộ căn bệnh Nhật trùng là do con người tạo ra khôn chỉ ám ảnh nó, mà còn gợi lên điều gì đó trong đầu nó. Một ký ức mà nó chưa thể nắm bắt được. Mặc dù không rõ ràng, nhưng nó biết còn một điều gì đó khác, và lần đầu tiên sau một khoảng thời gian nó ước mình có thể nhớ lại quá khứ một chút

- Đây rồi.

Giọng nói của Áo đỏ kéo Thomas trở về thực tại. Một chiếc xe hơi nhỏ màu trắng đang đợi ở cuối con phố, cách họ chừng một chục bước chân. Thomas tuyệt vọng tìm cách nghĩ kế thoát thân - nếu nó vào trong cái xe đó là coi như xong. Nhưng nó có nên liều mạng với nguy cơ bị bắn không?

- Mày sẽ ngoan ngoãn vào ngồi ghế sau. - Áo đỏ nói. - Trong đó tao có máy bộ còng để mày tự còng tay. Mày có làm được chuyện này mà không giở trò ngu ngốc được không?

Thomas không đáp. Nó hi vọng Minho và những người khác đang ở gần đó và chuẩn bị một kế hoạch. Nó cần ai đó, hoặc một cái gì đó để làm phân tâm kẻ áp giải mình.

Hai người đã đi đến chiếc xe. Áo đỏ rút một cái thẻ từ ra và ấn nó vào cửa trước của chiếc xe.

Khóa cửa kêu tách và Áo đỏ mở cửa sau, không quên giữ nguyên khẩu súng hướng vào Thomas.

- Lên xe đi. Ngoan nào.

Thomas ngần ngừ. Nó dõi mắt tìm kiếm trên phố xem có ai hay cái gì không. Toàn bộ khu vực vắng tanh, nhưng nơi khóe mắt nó nhận ra một sự chuyển động. Một thiết bị bay, to bẳng một chiếc xe hơi. Nó quay lại quan sát chiếc xe cảnh sát đổi hướng ở cách đó hai khối phổ và bắt đầu tiến về phía mình. Tiếng máy nổ rền mỗi lúc một lớn hơn khi thiết bị bay di chuyển tới gần.

- Tao đã nói lên xe. - Áo đỏ nhắc lại. - Còng tay đặt ở rầm giữa.

- Một cái thiết bị bay của cảnh sát đang tới kìa. - Thomas nói.

- Ờ, thì sao? Nó chỉ đi tuần thôi. Ngày nào chẳng thấy. Những người ngồi trên đó thuộc phe tao, chứ không phải phe mày. Mày xui rồi nhỏ ơi.

Thomas thở dài. Thế là xong. Bạn nó đâu cả rồi? Nó đảo mắt nhìn xung quanh một lẩn cuối, rồi bước tới cánh cửa mở và ngồi vào bên trong. Ngay khi nó nhìn Áo đỏ thì một tràng súng máỵ vang lên. Áo đỏ loạng choạng lui lại, người giật lên, co rúm. Đạn găm vào ngực anh ta, trúng vào lớp mặt nạ bằng kim loại lẹt xẹt Áo đỏ buông súng, chiếc mặt nạ rơi xuống, và anh ta ngã vào tường của tòa nhà gần nhất Thomas kinh hoàng nhìn người đàn ông đổ gục.

Rồi mọi thứ chấm dứt. Thomas như hóa đá. Nó tự hỏi liệu đứa tiếp theo bị bắn có phải là mình. Nó nghe thấy tiếng máy rền vang khi thiết bị bay lơ lửng ngay bên ngoài cánh cửa mở của chiếc xe hơi, và nhận ra đó chính là thứ đã gây ra vụ nổ súng.

Cỗ máy không có người điểu khiển, nhưng được vũ trang tối đa. Một giọng nói quen thuộc vang lên từ chiếc loa gắn trên nóc của thiết bị bay:

- Ra khỏi xe đi, Thomas.

Thomas rùng mình. Nó có thể nhận ra giọng nói này ở bất cứ nơi đâu.

Đó chính là Janson. Chuột chù.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »