Sáng hôm sau, Thomas bất ngờ cảm thấy mình thật sảng khoái. Hình như nó đã trằn trọc cả đêm, nhưng đến một lúc nào đó nó đã ngủ một giấc thật sâu và thư giãn. Sau khi tắm nước nóng thật lâu và ăn bữa sáng mua từ máy bán hàng tự động, nó đã sẵn sàng cho một ngày mới.
Thomas và các bạn rời khách sạn vào lúc tám giờ sáng với một tâm trạng thắc mắc, không hiểu thành phố sẽ như thế nào trên đường họ quay trở vể tìm Newt. Họ nhìn thấy người qua lại, nhưng lác đác hơn nhiều so với ngày hôm trước. Thomas không nhận thấy bất cứ tiếng động lạ nào giống như lúc đi bộ về khách sạn tối hôm trước.
- Có chuyện rồi, đã nói mà. - Jorge lên tiếng trong khi cả nhóm đi tìm một chiếc taxi. - Đáng lẽ phải có nhiều người hơn.
Thomas quan sát một vài khách bộ hành quanh mình. Không một ai nhìn vào mắt nó. Mọi người đều cúi đầu, thường xuyên dùng một tay để giữ cái khẩu trang trên mặt như thể sợ nó bị một cơn gió thình lình thổi bay mất. Mọi người bước đi với một dáng điệu vội vã, hoảng sợ, sẵn sàng nhảy dựng khi người khác tiến đến quá gần. Thomas nhận thấy một phụ nữ đang xem một tấm áp phích viết về Nhật trùng giống như cái nó đã đọc thấy ngày hôm trước, lúc bị Áo đỏ áp giải. Việc đó nhắc nó nhớ tới một ký ức mà nó chưa nắm bắt được. Nó bực bội ghê gớm.
- Chúng ta nhanh chóng đi tới cái sân bay quái quỷ đó thôi. - Minho khẽ nói. - Nơi này khiến tôi nổi da gà.
- Chúng ta nên đi theo lối đó. - Brenda vừa nói vừa chỉ đường.- Chắc phải có vài chiếc taxi quanh mấy tòa nhà công sở kia.
Nhóm người băng qua đường, tiến vào một con phố nhỏ chạy giữa một bãi đất trống và một tòa nhà cũ kỹ xiêu vẹo.
Minho nghiêng người qua phía Thomas và thì thầm:
- Đầu tôi nhức muốn khùng luôn nè. Tự dưng thấy lo cho Newt quá.
Thomas cũng thấy lo, nhưng không muốn thú nhận chuyện đó.
- Đừng lo, tôi nghĩ lúc này cậu ta vẫn ổn.
- Tốt thôi. Và cái liệu pháp trị bệnh đó sẽ tuôn ra từ cậu vào bất cứ lúc nào.
- Ai mà biết được. Có khi như vậy cũng nên. Chắc nó sẽ có mùi thơm lắm.
Minho dường như không thấy câu nói của Thomas có chút hài hước nào.
- Trời ạ, chúng ta không thể làm được gì cho tới khi quay trở vể và gặp lại Newt sao.
Thomas không thích tỏ ra vô cảm, nhưng mọi chuyện đã đủ khó khăn lắm rồi. Chúng không thể nghĩ đến điều tệ nhất
- Cảm ơn lời động viên. - Nó đáp.
Bãi đất trống bên phải họ ngổn ngang những tàn tích của một tòa nhà gạch và bị cỏ dại mọc kín. Một mảng tường lớn nằm ở ngay chính giữa bãi đất. Lúc đi ngang qua đó, Thomas nhận thấy có gì đó chuyển động ở phía cuối bức tường. Nó dừng chân, bất giác đưa tay ra giữ Minho đứng lại. Nó xuỵt khẽ trước khi thằng bạn kịp lên tiếng thắc mắc.
Brenda và Jorge cũng đã nhận ra và đứng chôn chân tại chỗ Thomas chỉ về hướng có động tĩnh, rồi cố căng mắt nhìn kỹ hơn. Một người đàn ông mình trần đang quay lưng về phía họ. Ông ta khom người, dùng tay đào bới như thể đã làm rơi thứ gì đó xuống bùn và đang cố tìm lại. Lưng ông ta đầy những vết trầy xước hình thù gớm ghiếc, một vết thương dài đã đóng vảy cắt ngang qua cột sống ông ta. Những cử động của người đàn ông tỏ ra giật cục và... tuyệt vọng, theo nhự Thomas thấy. Hai cùi chỏ của ông ta liên tục giật về phía sau, như thể ông ta đang bới móc thứ gì đó dưới đất. Lớp cỏ cao ngăn cản Thomas quan sát đối tượng bận tâm của ông ta.
Brenda thì thào từ phía sau lưng nó:
- Chúng ta đi tiếp thôi.
- Thằng cha đó bệnh quá. - Minho thì thào đáp lại. - Sao có thể khùng như vậy chứ?
Thomas không biết phải trả lời thế nào.
- Chúng ta đi thôi.
Cả nhóm lại tiếp tục lên đường, nhưng Thomas không thể nào rời mắt khỏi cảnh tượng đáng sợ kia. Người đàn ông đó dang làm gì chứ?
Khi họ đi đến cuối ô phố, Thomas ngừng lại, những người kia cũng vậy. Rõ ràng là mọi người đều lo ngại giống như nó. Tất cả bọn họ đều muốn nhìn một lần cuối.
Bất thình lình, người đàn ông ngước lên và quay về phía họ. Mũi và miệng ông ta đầy máu. Thomas luống cuống lùi lại, vấp phải Minho. Người đàn ông nhe hàm răng trong một điệu bộ gớm ghiếc rồi giơ hai bàn tay máu me lên như muốn khoe. Thomas suýt nữa đã la lên, nhưng ông ta quay trở lại với mối bận tâm của mình, ơn trời, cả nhóm đã không thể nhìn thấy đó là cái gì.
- Giờ là lúc thích hợp để bỏ chạy. - Brenda lên tiếng. Thomas cảm thấy những ngón tay băng giá lướt dọc theo sống lưng và vai mình. Nó không thể đồng tình hơn. Cả bọn quay người bỏ chạy thục mạng qua hai khối phố, trước khi giảm tốc độ để đi bộ trở lại.
☆ ☆ ☆
Mất thêm nửa giờ nữa họ mới tìm được một chiếc taxi, nhưng họ đã đi đúng đường. Thomas muốn nói về sự việc đã thấy tại bãi đất trống, nhưng nó không thể thốt ra lời. Nó thấy muốn bệnh.
Minho là người đầu tiên lên tiếng về chuyện đó.
- Thằng cha đó đang ăn thịt người. Chắc chắn là vậy.
- Có thể... - Brenda cất lời. - Cũng có thể đó chỉ là một con chó hoang. - Giọng điệu của con bé cho thấy nó không tin tưởng chuyện đó chút nào. - Nhưng như vậy cũng không ổn chút nào.
Minho mỉa mai:
- Dám chắc đó không phải thứ ta mong đợi trong một chuyến đi dạo qua thành phố cô lập giữa ban ngày ban mặt thế này. Tôi tin Gally. Chỗ này đầy bọn Chạch, không lâu nữa cả thành phố sẽ bắt đầu tàn sát lẫn nhau.
Không ai đáp lời thằng bé. Tất cả im lặng trên chặng đường còn lại tới sân bay.
☆ ☆ ☆
Không mất nhiều thời gian để đi qua chốt an ninh và quay trở ra phía ngoài bức tường đổ sộ bao quanh thành phố. Người nhân viên mà họ gặp hình như còn mừng khi thấy họ bỏ đi.
Chiếc Berg vẫn ở nguyên vị trí cũ chờ họ, tựa như một lớp vỏ bị một con côn trùng khổng lồ bỏ lại trên lớp bê tông nóng hầm hập. Không có ai lảng vảng quanh đó.
- Mau lên, mở nó ra đi. - Minho lên tiếng.
Jorge có vẻ không phật ý trước mệnh lệnh cộc lốc đó. Anh ta rút bộ điều khiển nhỏ từ trong túi áo ra và ấn một vài nút. Cánh cửa từ từ hạ xuống trong tiếng bản lề nghiến kèn kẹt, cho tới khi gờ của con dốc chạm mặt đất đánh xoảng. Thomas đã hi vọng nhìn thấy Newt chạy ra với một nụ cười rộng mở để chào đón mọi người.
Nhưng cả bên ngoài lẫn bên trong máy bay đều không có động tĩnh. Tim Thomas chùng xuống.
Rõ ràng Minho cũng có cùng cảm giác.
- Có chuyện rồi. - Nói đoạn thằng bé lao tới cửa máy bay và phóng vào bên trong trước khi Thomas kịp phản ứng.
- Chúng ta nên vào trong đó. - Brenda lên tiếng. - Sẽ thế nào nếu anh Newt trở nên nguy hiểm?
Thomas không thích câu hỏi đó, nhưng nó biết con bé nói đúng. Không nói không rằng, nó chạy theo Minho vào trong chiếc Berg tối tăm và ngột ngạt. Tất cả các thiết bị đểu đã bị tắt: không có điều hòa không khí, không đèn đóm, không gì hết.
Jorge bám theo Thomas sát nút.
- Để tôi khởi động máy, nếu không cả đám sẽ chảy sạch mồ hôi cho mà xem. - Nói xong anh ta di chuyển vé phía buồng lái.
Brenda đứng bên cạnh Thomas. Hai đứa nhìn vào trong khoang tàu tối tăm với nguồn sáng duy nhất là từ những ô cửa sổ tròn nằm rải rác. Chúng nghe thấy tiếng Minho gọi tên Newt từ đâu đó trong máy bay mà không có hồi âm. Một cái hố dường như đã mở ra trong lòng Thomas và ngoác miệng nuốt trọn mọi hi vọng của nó.
- Anh sẽ đi sang phía trái. - Nó nói và chỉ tay vế phía hành lang hẹp dẫn tới khu vực chung. - Em đi theo Jorge và tìm kiếm ở phía trên đó. Chuyện này không hay rồi. Nếu mọi việc ổn thỏa thì đáng lẽ Newt phải ở đây đón chúng ta chứ.
- Chưa kể đèn đuốc và máy lạnh phải được bật. - Brenda nhìn Thomas ái ngại rồi bỏ đi.
Thomas đi theo hành lang vào căn phòng chính. Minho đang ngồi trên một chiếc ghế dài, mắt nhìn xuống một mảnh giấy. Nét mặt thằng bé như hóa đá, Thomas chưa bao giờ thấy Minho như vậy. Khoảng trống trong lòng nó càng mở rộng, và những tia hi vọng le lói còn lại trong nó đã tắt hẳn.
- Này, - Thomas lên tiếng, - cái gì vậy?
Minho không đáp, chỉ nhìn mảnh giấy trân trối.
- Có chuyện gì vậy?
Minho ngước lên nhìn Thomas.
- Cậu tự đi mà đọc. - Thằng bé giơ mảnh giấy lên, rồi thu người trên chiếc ghế, nom như sắp khóc. - Cậu ấy đi rồi.
Thomas tiến lại chỗ Minho và cầm lấy mảnh giấy, lật nó lại. Tin nhắn được viết bằng bút dạ đen trên đó.
Bọn họ đã vào được bên trong. Họ đưa tôi đi đến chỗ những người Chạch khác.
Như vậy là tốt nhất. Cám ơn mọi người đã làm bạn với tôi.
Tạm biệt.
- Newt ơi là Newt. - Thomas thì thầm.
Cái tên của thằng bạn nó treo lơ lửng trong không trung như một lời tuyên án tử hình.