Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1041 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Thomas quyết định mình cần phải nói thêm với mọi người về những giấc mơ của mình. Về những thứ nó nghi ngờ là các hồi ức của mình.

Khi mọi người tiến hành một buổi Trang nghị thứ hai trong ngày, Thomas bắt tất cả hứa giữ im lặng cho đến khi nó nói xong. Mọi người kê ghế ngay gần buồng lái để Jorge có thể nghe thấy toàn bộ câu chuyện.

Thomas bắt đầu kể cho mọi người về từng giấc mơ nó đã có: những hồi ức về thời thơ ấu, lúc nó bị VSAT đưa đi khi họ phát hiện ra nó được miễn dịch, khi nó tập luyện với Teresa... tất cả mọi chuyện. Sau khi đã nói ra hét những gì mình có thể nhớ được, Thomas chờ đợi mọi người phản hồi.

Tôi chẳng thấy chuyện này có vấn đề gì. - Minho nói. – chỉ làm tôi thêm ghét tụi VSAT thôi. Cũng may chúng ta đã thoát được bọn họ. Tôi hi vọng sẽ không bao giờ gặp lại con nhỏ Teresa mặt dẹp đó nữa.

Newt tỏ ra khó chịu và xa cách. Thằng bé lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi mọi người họp Trang nghị:

- Brenda đúng là công chúa nếu so với con nhỏ biết tuốt đó.

- ơ... - Brenda đảo mắt. - Cám ơn anh!

- Em thay đổi từ hồi nào? - Minho hỏi thẳng.

- Hả? - Brenda hỏi lại.

- Từ khi nào mà em trở nên điên cuồng chống lại VSAT như vậy? Em đã làm việc cho bọn họ, em đã làm tất cả những gì họ muốn ở Đất cháy. Em sẵn sàng giúp họ chụp cái mặt nạ đó vào mặt tụi anh và làm cho tụi anh khốn đốn. Khi nào, và làm thế nào em lại quay sang phe tụi anh một cách mạnh mẽ như vậy?

Brenda thở dài. Con bé có vẻ mệt mỏi, nhưng những gì nó nói ra chất chứa đầy sự giận dữ.

- Em chưa bao giờ đứ ng về phía bọn họ. Chưa bao giờ. Em không đồng tình với cách thức tiến hành của họ, nhưng một mình em thì có thể làm được gì? Ngay cả khi có chú Jorge đi nữa? Em đã làm những gì cần làm để tồn tại. Nhưng khi em trải qua thử nghiệm Đất cháy với các anh, em đã nhận ra... em đã nhận ra chúng ta có một cơ hội.

Thomas thay đổi chủ đề:

- Brenda, em có nghĩ VSAT sẽ bắt đầu bắt ép bọn anh ỉàm gì đó không? Điểu khién bọn anh gây rối, đại loại như thế?

- Đó là lí do chúng ta cần tìm bác Hans. - Brenda nhún vai. - Em chỉ có thể phỏng đoán những gì VSAT sẽ làm. Những lần em thấy bọn họ kiểm soát một người bị cài thiết bị trong đầu, người đó luôn ở khoảng cách gần và được giám sát. Do các anh đã chạy trốn và họ không có cách nào biết được chính xác các anh đang làm gì, có lẽ họ sẽ không mạo hiểm điều khiển các anh đâu.

- Tại sao không? - Newt hỏi. - Sao họ không khiến bọn anh tự đâm vào chân nhau, hoặc là tự xích nhau lại cho đến khi họ tìm đến.

- Như em đã nói, họ không ở đủ gần các anh. Rõ ràng họ cần các anh. Họ không thể liều lĩnh để các anh bị thương hoặc mất mạng. Em dám cá họ đang cử nhiều người truy lùng các anh. Một khi họ đã tiếp cận đủ gần để có thể quan sát, có thể họ sẽ bắt đầu làm gì đó trong đầu các anh. Em có cảm giác là họ sẽ làm thế. Chính vì vậy, việc đi đến Denver là chuyện bắt buộc

Thomas quyết định luôn:

- Chúng ta sẽ đi tới đó. Không bàn cãi nữa. Và tôi tuyên bố chúng ta sẽ đợi một trăm năm trước khi tiến hành một cuộc họp khác để bàn về chuyện này.

- Tốt thôi - Minho nói. - Tôi ủng hộ cậu.

Vậy là hai trên ba. Mọi người nhìn Newt.

- Tôi là Chạch. - Thằng bé nói. - Việc tôi nghĩ thế nào không quan trọng.

- Bọn em có thể lén đưa anh vào trong thành phố. - Brenda nói. - ít nhất cũng đủ lâu để Hans làm việc với bộ não của anh. Chỉ cần tránh cho anh khỏi...

Newt đứng bật dậy và đám vào tám vách phía sau lưng ghế của mình.

- Trước hết, chuyện tôi có thứ gì đó trong đầu chẳng quan trọng quái gì. Dù sao thì tôi cũng sắp hỏng tới nơi rồi. Và tôi không muốn chết với suy nghĩ mình sẽ chạy khắp thành phố toàn người khỏe mạnh để rôi lây bệnh cho họ.

Thomas nhớ tới cái phong bì trong túi, nó đã quên bẵng chuyện đó cho tới lúc này. Ngón tay nó ngứa ngáy muốn lôi ngay bức thư ra đọc.

Không ai nói gì.

Nét mặt Newt sa sầm.

- Thôi, các cậu đừng mất công thuyết phục tôi nữa. - Nó làu bàu. - Chúng ta đều biết liệu pháp điều trị tưởng tượng của VSAT sẽ không trở thành hiện thực và tôi cũng không muốn điều đó.

Chẳng đáng để sống trên cái hành tinh tởm lợm này. Tôi sẽ ở lại máy bay trong khi các cậu đi vào thành phố.

Newt quay lưng hậm hực bỏ đi và biến mất sau một khúc cua dẫn vào phòng sinh hoạt chung.

- Thế là ốn. - Minho lẩm bẩm. - Tôi đoán buổi Trang nghị đến đây là kết thúc. - Thằng bé đứng dậy, nối bước bạn mình.

Brenda nhíu mày, rôi quay sang Thomas nói:

- Các anh... chúng ta đang làm việc đúng đắn.

- Anh không biết liệu khái niệm đúng sai có còn tồn tại hay không nữa. - Thomas nói. Nó cảm thấy sự trơ lì trong giọng nói của mình. Nó chỉ muốn ngủ. - Chỉ có khủng khiếp nhiều hay ít mà thôi.

Thomas đứng dậy đi theo hai đứa bạn, tay mân mê lá thư trong túi. Trong đó viết cái gì đây? Nó tự hỏi trong khi bước đi. Và làm thế nào nó biết được đâu là thời điểm thích hợp để đọc thư?

« Lùi
Tiến »