Thomas không thể ngạc nhiên hơn nữa. Thoạt đầu nó ngần ngừ, nhưng rồi nhanh chóng xuống xe. Thiết bị bay của cảnh sát đang lơ lửng cách nó chỉ một, hai mét. Một ô cửa bên hông của cỗ máy đã mở ra để lộ một màn hình chiếu khuôn mặt của Janson nhìn thẳng vào Thomas.
Nó thấy nhẹ cả người. Đó là Chuột Chù, nhưng ông ta không có mặt trên xe bay, trên đó chỉ có hình ảnh video của ông ta thôi. Thomas đoán Chuột Chù cũng có thể trông thấy nó.
- Chuyện gì vừa xảy ra vậy? - Thomas hỏi, cố gắng rời mắt khỏi người đàn ông đang nằm gục dưới đất. - Làm thế nào ông tìm được tôi?
Vẻ mặt Janson đau khổ hơn bao giờ.
Việc này cần một lượng kha khá nỗ lực và may mắn, tin tôi đi. Cậu không cần phải cảm ơn. Tôi chỉ vừa mới cứu cậu khỏi kẻ săn người kia.
Thomas bật cười.
- Dù sao thì ông cũng chính là người trả tiền cho họ mà. Ông muốn gì?
- Thomas, tôi sẽ nói chuyện thẳng thắn với cậu. Lí do duy nhất khiến chúng tôi không đến Denver để đưa cậu về là tỉ lệ lây nhiễm ở đó rất kinh khủng. Đây là phương thức tiếp cận an toàn nhất của chúng tôi. Tôi khẩn thiết yêu cầu cậu tự nộp mình và hoàn tất cuộc thử nghiệm.
Thomas chỉ muốn hét vào mặt ông ta. Tại sao nó phải quay vể VSAT kia chứ? Nhưng vụ việc của Áo đỏ, kẻ đang nằm chết cách nó chưa đầy hai mét, đã là tấm gương quá rõ đối với nó. Nó cần phải xử lí tình huống thật khéo léo.
- Tại sao tôi phải quay lại?
Chuột Chù giữ khuôn mặt vô cảm.
- Chúng tối đã dùng dữ liệu để tìm ra ứng viên cuối cùng, cậu chính là người đó. Chúng tôi cần cậu, Thomas. Tất cả trọng trách nằm trên vai cậu.
Không đời nào, Thomas nghĩ bụng. Nhưng nói ra câu đó sẽ không giúp nó đuổi được Chuột Chù. Thay vào đó, nó gật gù ra chiều suy nghĩ, rồi đáp:
- Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này.
- Tôi tin cậu. - Chuột chù ngừng lời. - Có một việc mà tôi buộc phải báo cho cậu biết. Vì tôi nghĩ nó sẽ ảnh hưởng tới quyết định của cậu. Nó sẽ giúp cậu nhận ra cậu cần phải làm theo yêu cầu của chúng tôi.
Thomas dựa lưng vào mui xe. Toàn bộ chuyện này đã khiến nó kiệt quệ cả về thể xác lẫn cảm xúc.
- Chuyện gì?
Chuột Chù nhăn mặt như thể sắp tiết lộ một tin xấu, nom ông ta càng giống chuột hơn.
- Đó là về Newt, bạn cậu. Tôi e rằng cậu ta đang gặp rắc rối lớn.
- Rắc rối thế nào? - Thomas hỏi, bụng nó thắt lại.
- Tôi hiểu cậu đã biết cậu ta bị Nhật trùng, và cậu đã chứng kiến một số tác động của căn bệnh trên cậu ta.
Thomas gật đầu, tự dưng nó nhớ tới cái phong bì trong túi quần.
- Đúng vậy.
- Có vẻ như cậu ta đang đầu hàng căn bệnh một cách nhanh chóng. Việc cậu chứng kiến các biểu hiện giận dữ và mất tập trung trước khi chia tay cậu ta cho thấy, Newt đang nhanh chóng rơi vào tình trạng điên loạn.
Thomas cảm thấy một bàn tay đang bóp nghẹt tim mình. Nó chấp nhận việc Newt không được miễn dịch, nhưng nó tưởng phải nhiều tuần, thậm chí là nhiều tháng nữa bệnh của thằng bé mới trở nặng. Nhưng Janson nói có lí, sự căng thẳng của tình hình dường như đã khiến Newt gục ngã nhanh chóng, chưa kể chúng đã phải bỏ thằng bé lại ở bên ngoài thành phố.
- Cậu có thể cứu được cậu ta đấy. - Janson khẽ lên tiếng.
- Ông thích chuyện này lắm à? - Thomas đáp lại. - Vì tôi thấy hình như ông rất thích.
Janson lắc đầu.
- Tôi chỉ làm công việc của mình thôi, Thomas. Tôi muốn có được liệu pháp chữa bệnh nhiều hơn ai hết. Có lẽ chỉ thua cậu, ở thời điểm trước khi chúng tôi xóa ký ức của cậu.
- Ông biến đi.
- Tôi hi vọng cậu sẽ quay về. Cậu có một cơ hội để làm nên những chuyện vĩ đại. Tôi xin lỗi vì sự bất hòa giữa chúng ta. Nhưng Thomas, cậu phải nhanh lên. Thời gian đang cạn dần.
- Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó. - Thomas buộc mình nói câu ấy lần nữa. Nó muốn bệnh khi phải xoa dịu Chuột Chù, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể nói ra để câu giờ. Nếu nó không làm thế, rất nhiều khả năng nó sẽ có một kết thúc bi thảm như Áo đỏ.
Janson mỉm cười.
- Tôi chi yêu cầu có thế. Tôi hi vọng gặp cậu ở đây.
Màn hình tối đi và nắp đậy đóng lại, sau đó cỗ máy bốc lên cao rồi bay đi trong tiếng máy nhỏ dần. Thomas nhìn theo cho đến khi vật thể đó khuất sau một góc phố. Sau đó mắt nó lại chiếu vào tay bảo vệ đã chết. Nó nhanh chóng quay đi. Đó là thứ cuối cùng mà nó muốn thấy.
- Kia rồi!
Thomas quay ngoắt lại và nhìn thấy Minho đang chạy vể phía mình trên vỉa hè, Brenda và Jorge bám sát phía sau. Nó chưa bao giờ sung sướng đến thế khi gặp lại bạn bè.
Minho khựng lại khi nhìn thấy Áo đỏ nằm một đống dưới đất.
- Trời... anh ta bị sao vậy? - Nói rồi thằng bé quay sang Thomas. - Còn cậu? Cậu sao rồi? Cậu gây ra chuyện này đó hả?
Thomas chỉ muốn bật cười.
- Phải, tôi đã rút súng máy ra và bắn anh ta tan xác.
Vẻ mặt của Minho cho thấy thằng bé không tiêu hóa được câu mỉa mai đó, nhưng Brenda đã lên tiếng trước khi Minho kịp phản ứng.
- Ai đã giết anh ta vậy?
Thomas chỉ tay lên trời.