Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1027 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Thomas không chần chờ. Nó thúc cùi chỏ vào mặt tay bảo vệ đứng phía sau và đá vào đầu gối của gã đối diện. Cả hai cùng ngã nhào xuống đất, sững sờ nhưng nhanh chóng định thần. Trong khóe mắt, Thomas trông thấy Newt đánh ngã một bảo vệ, và Minho tấn công một bảo vệ khác. Nhưng nhân viên bảo vệ thứ năm - một phụ nữ - không bị ai tấn công. Cô ta đang giương súng phóng lựu lên.

Thomas lao đến chỗ nữ bảo vệ, đá nòng súng lên trấn nhà trước khi cô ta kịp bóp cò, nhưng cô ta nhanh chóng vung súng giáng vào bên cạnh đầu của nó. Cơn đau bùng nổ nơi má và quai hàm Thomas. Nó mất thăng bằng, khuỵu xuống, rồi té sấp bụng. Nó chống tay gượng dậy, nhưng một trọng lượng rất nặng đã đè xuống lưng nó, làm người nó đập mạnh vào sàn gạch và tống sạch chỗ không khí trong phổi nó ra ngoài. Một cái đầu gối chẹn vào cột sống Thomas, trong khi nòng súng lạnh ngắt gí vào đầu nó.

- Ra lệnh đi! - Người phụ nữ hét lên. - Janson, ra lệnh đi! Tôi sẽ bắn nát sọ thằng này.

Thomas không nhìn thấy hai thằng bạn, nhưng tiếng ẩu đả đã ngừng lại. Nó hiểu cuộc nổi loạn của ba đứa đã kết thúc trong chưa đầy một phút. Tim nó nhói đau vì tuyệt vọng.

- Mấy đứa nghĩ gì vậy! - Janson gầm lên phía sau lưng Thomas. Nó chỉ có thể hình đung ra khuôn mặt chồn điên dại của ông ta. - Không lẽ ba đứa... con nít ranh có thể đánh bại được năm bảo vệ vũ trang sao? Các cậu khôn lắm, chứ đâu phải một đám nổi loạn ngu dốt... hoang tưởng. Không lẽ Nhật trùng đã làm các cậu loạn óc!

- Im đi! - Thomas nghe thấy tiếng Newt thét lên. - Ông im đ...

Có gì đó đã làm Newt không thể nói hết câu. Hình dung ra cảnh một tay bảo vệ đánh Newt khiến Thomas giận run. Người phụ nữ ấn vũ khí mạnh hơn vào đầu nó.

- Đừng... có... dại dột! - Cô ta thì thầm vào tai Thomas.

- Dựng tụi nó dậy! - Janson nạt nộ, - Dựng chúng dậy!

Nữ nhân viên bảo vệ nắm áo kéo Thomas đứng lên, đồng thời vẫn ấn nòng súng vào đầu nó. Newt và Minho cũng bị khống chế bằng súng phóng lựu, trong khi hai bảo vệ còn lại chĩa vũ khí vào nhóm trảng viên.

Khuôn mặt Janson đỏ phừng phừng.

- Hoàn toàn ngu xuẩn! Chúng tôi tuyệt đối không chấp nhận chuyện này xảy ra một lần nữa! - Ông ta quát vào mặt Thomas.

- Tôi từng là một đứa trẻ. - Thomas lên tiếng, ngạc nhiên với chính mình,

- Cái gì? - Janson hỏi lại.

Thomas quắc mắt nhìn Chuột Chù.

- Tôi từng là một đứa trẻ. Bọn họ đã tẩy não để khiến tôi làm những chuyện đó.

Đó là điều đã gặm nhấm Thomas kể từ khi các ký ức của nó bắt đầu quay lại và nó bắt đầu xâu chuỗi các sự việc.

- Tôi không ở đây từ đầu. - Janson cất cao giọng.. - Nhưng chính cậu là người đã phê chuẩn tôi cho vị trí này sau khi những người sáng lập ban đầu bị loại bỏ. Và cậu nên biết rằng, tôi chưa từng thấy một ai, dù là người lớn hay trẻ con, có được sự quyết tâm như cậu. - Chuột chù nhéch mép cười, khiến Thomas chỉ muốn cào mặt ông ta ra.

- Tôi cóc cần biết...

- Đủ rồi! - Janson la lên. - Chúng ta sẽ tiến hành với thằng này trước. - Ông ta ra lệnh cho một nhân viên bảo vệ. - Gọi một y tá trong này. Brenda đang ở bên trong. Con bé đã cương quyết muốn trợ giúp. Có lẽ sẽ dễ dàng hơn nếu để cho con bé làm việc với thằng này. Đưa hai đứa kia vào phòng đợi. Tôi muốn làm từng đứa một. Tôi cần phải kiểm tra một thứ. Hẹn mọi người ở đó.

Thomas thất vọng tới nỗi nó không phản ứng gì khi tên của Brenda được nhắc tới. Một bảo vệ khác tiến đến hỗ trợ cho nữ bảo vệ sau lưng Thomas. Mỗi người nắm lấy một cánh tay của nó.

- Tôi không để các người làm đâu! - Thomas gào lên trong cơn kích động. Ý nghĩ biết được mình từng như thế nào khiến nó kinh hoàng. - Không đời nào tôi để các người chụp cái thứ đó lên mặt tôi!

Janson phớt lờ Thomas và nói với các bảo vệ.

- Hãy đảm bảo con bé gây mê cho nó.

Nói đoạn ông ta bỏ đi.

Hai bảo vệ lôi xềnh xệch Thomas về phía cánh cửa. Nó giãy giụa, cố gắng vung tay ra, nhưng bàn tay của họ giống như hai cái cùm sắt, nên cuối cùng nó đành buông xuôi. Nó bàng hoàng nhận ra minh đã thua cuộc. Hi vọng duy nhất của nó là Brenda.

☆ ☆ ☆

Con bé đang ngồi bên cạnh một chiếc giường trong phòng. Khuôn mặt Brenda trơ như đá. Thomas nhìn vào mắt con bé nhưng không đọc được cảm xúc gì.

Hai bảo vệ đưa Thomas vào sâu hơn trong phòng. Nó không thể hiểu nổi tại sao Brenda lại ở đó để giúp VSAT làm việc này.

- Tại sao em lại làm việc cho họ? - Giọng Thomas vang lên yếu ớt trong tai nó.

Các bảo vệ xoay nó lại.

- Tốt hơn anh nên ngậm miệng. - Brenda đáp. - Em cần anh tin tưởng em như hồi ở Đất cháy. Làm như vậy chỉ có tốt cho anh thôi.

Thomas không thể nhìn thấy khuôn mặt Brenda, nhưng có gì đó trong giọng nói của con bé. Mặt dù Brenda có vẻ lạnh lùng, Thomas vẫn cảm thấy một chút ấm áp. Có khi nào con bé cùng phe với nó?

Hai bảo vệ lôi Thomas tới chiếc giường cuối cùng. Sau đó người nữ thả tay nó ra và chĩa súng vào Thomas trong khi người nam đẩy nó tới mép nệm.

- Nằm xuống. - Anh ta ra lệnh.

- Còn lâu. - Thomas làu bàu.

Anh ta vung tay tát thẳng vào má Thomas.

- Nằm xuống! Mau!

- Không.

Người bảo vệ nhấc bổng Thomas lên và quật nó xuống nệm giường.

- Chuyện này trước sau gì cũng diễn ra, nên cậu có thể ngừng chống cự được rồi đó.

Chiếc mặt nạ bằng kim loại gắn dây nhợ và ống dẫn đang lủng lẳng phía trên Thomas như một con nhện chuẩn bị quấn tơ nó.

- Các người sẽ không chụp cái đó lên mặt tôi được đâu.

Lúc này tim Thomas đang đập cuồng loạn. Nỗi sợ hãi nó đã chế ngự nhanh chóng quay trở lại, xua đi mọi sự bình tĩnh có thể giúp nó tìm ra lối thoát trong chuyện này.

Người nam bảo vệ chụp lấy hai cổ tay Thomas và đè xuống nệm, anh ta chồm người tới trước để dùng trọng lượng của mình kìm giữ không cho nó nhúc nhích.

- Gây mê đi.

Thomas cố ép mình bình tĩnh trở lại, để dành hơi sức cho nó lực trốn thoát cuối cùng. Nó đau nhói khi nhìn thấy Brenda. Nó đã trở nên gần gũi với con bé hơn nó tưởng. Nếu Brenda hỗ trợ người ta ép buộc nó làm chuyện này, điều đó có nghĩa con bé cũng là kẻ thù. Nghĩ đến chuyện đó thật quá đau đớn.

- Làm ơn đi, Brenda. - Thomas nói. - Đừng. Đừng để họ làm chuyện này.

Con bé bước lại gần Thomas và dịu dàng chạm vào vai nó

- Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Không phải ai cũng muốn làm cho cuộc sống của anh trở nên bất hạnh. Anh sẽ biết ơn em vì việc em sắp làm. Giờ thì anh đừng than vãn nữa. Thư giãn đi.

Nó vẫn chưa thể hiểu được Brenda.

- Thật vậy sao? Sau tất cả mọi chuyện ở Đất cháy ư? Đã bao nhiêu lần chúng ta suýt mất mạng trong cái thành phố đó? Chúng ta đã vượt qua tất cả, vậy mà bây giờ em quay lưng với anh.

- Thomas... - Brenda nghẹn lời. Con bé không buồn che giấu sự chán nản của mình. - Vai trò của em là vậy mà.

- Anh từng nghe em nói trong đầu. Em đã cảnh báo anh mọi chuyện sẽ xấu đi. Làm ơn nói với anh em không ở cùng phe với họ.

- Khi chúng ta quay lại trụ sở sau thử nghiệm Đất cháy, em dùng đến hệ thống thần giao cách cảm vì em muốn cảnh báo anh. Chuẩn bị tinh thần cho anh. Em không hề mong đợi chúng ta trở thành bạn bè trong cái địa ngục đó.

Ở mức độ nào đó, việc nghe thấy những tâm sự của Brenda khiến cho mọi thứ trở nên dễ chịu hơn. Thomas không thể kìm mình được nữa.

- Em có bị nhiễm Nhật trùng không? - Nó hỏi.

Brenda đáp bằng những câu cụt ngủn.

- Em diễn đó. Jorge và em đều có miễn dịch. Chúng em biết điều đó từ lâu. Bởi vậy bọn họ mới sử dụng chúng em. Giờ thì, anh yên lặng nào. - Con bé liếc nhìn người bảo vệ.

- Tiến hành đi! - Anh ta thình lình hét lên.

Brenda lườm anh ta, nhưng không nói gì. Rồi con bé quay lại nhìn Thomas và khiến nó ngạc nhiên bằng một cái nháy mắt.

- Khi em tiêm thuốc mê, anh sẽ ngủ thiếp đi sau vài giây. Anh có hiểu chưa ? - Brenda nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, rồi lại nháy mắt. May mắn là hai nhân viên bảo vệ đang tập trung nhìn Thomas chứ không phải con bé.

Thomas thấy bối rối, nhưng hy vọng đã bừng lên trong nó. Brenda đang âm mưu gì đó.

Brenda tiến lại chỗ quầy dụng cụ phía sau lưng và bắt đầu chuẩn bị các thứ cần thiết, trong khi tay bảo vệ vẫn đang đè trọng lượng cơ thể lên hai có tay Thomas, làm tuần hoàn máu nơi tay nó bị nghẽn lại. Trán anh ta lấm tấm mồ hôi, nhưng rõ ràng anh ta sẽ không buông tay chừng nào Thomas còn tỉnh. Nhân viên bảo vệ nữ đứng ngay bên cạnh anh ta, chĩa khẩu súng phóng lựu vào mặt Thomas.

Brenda quay lại, trong tay trái là một chiếc ống tiêm. Con bé hướng mũi kim lên trời, ngón cái lăm lăm chuấn bị bơm thuốc. Trong ống tiêm có một chất lỏng màu vàng.

- Được rồi, Thomas, chúng ta sẽ làm chuyện này nhanh thôi. Anh sẵn sàng chưa?

Thomas gật đầu, không rõ ý con bé muốn gì, nhưng nó đã sẵn sàng.

- Tốt - Brenda đáp. - Anh nên sẵn sàng.

« Lùi
Tiến »