Brenda đứng lên.
- Chúng ta phải đi ngay bây giờ. Mau lên.
Jorge và Minho bật dậy. Khi Thomas đứng lên theo, nó hiểu lúc này Brenda đã nói đúng. Việc tìm kiếm Hans phải là ưu tiên hiện nay. Nó phải lấy thiết bị theo dõi ra khỏi đầu mình. Nếu muốn gặp Hans thì phải đi tìm ông ta trước đã.
- Gally cậu có thề những gì cậu nói với chúng tôi là sự thật không?
- Thật tới từng chữ. – Thằng nhóc trảng viên vẫn ngồi yên trên sàn nhà. - Nhóm Cánh tay phải muốn hành động. Họ đang chuẩn bị một điều gì đó trong khi chúng ta ngồi đây nói chuyện. Nhưng họ cần thông tin về VSAT, và ai có thể trợ giúp chúng tôi tốt hơn các cậu đây? Nếu chúng tôi có thể tìm được Teresa và những người khác thì tình hình càng thuận lợi hơn. Chúng tôi cần mọi người.
Thomas quyết định tin Gally. Có thể hai đứa chưa bao giờ ưa nhau, nhưng chúng có chung kẻ thù, chuyện đó khiến chúng trở thành đồng hội đồng thuyền.
- Nếu muốn tham gia thì chúng tôi phải làm gì? - Cuối cùng Thomas lên tiếng hỏi Gallỵ. - Quay lại đây, hay đi tới một chỗ nào khác?
Gally mỉm cười.
- Hãy quay lại đây. Trước chín giờ sáng hàng ngày, nội trong một tuần lễ nữa. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ chưa hành động trong khoảng thời gian này.
- Hành động? - Thomas cảm thấy ngứa ngáy muốn tìm hiểu thêm.
- Tôi đã nói đủ rồi. Nếu muốn nghe thêm, hãy quay trở lại. Tôi sẽ ở đây.
Thomas gật đầu, rồi chìa tay ra. Gally hất tay nó.
- Tôi không trách gì cậu. - Thomas nói - Cậu đã nhớ ra những điều tôi làm cho VSAT khi cậu bị Biến đổi. Ngay đến tôi cũng không thế tin bản thân mình. Và tôi biết cậu không muốn giết Chuck. Chỉ có điều, đừng mong chúng ta sẽ ôm nhau thắm thiết mỗi lần gặp mặt
- Tôi cũng có cùng suy nghĩ như cậu.
Brenda đã đứng ngoài cửa đợi Thomas khi nó quay gót. Nhưng trước khi ra về, Thomas bị Gally nắm vai níu lại.
- Thời gian không còn nhiều. Nhưng chúng ta có thể làm gì đó.
- Chúng tôi sẽ quay lại. - Thomas nói, rồi đi theo nhóm bạn. Nỗi sợ vô hình không còn kiểm soát nó nữa. Hi vọng đã tìm được đường vào đầu nó và bám rễ trong đó.
☆ ☆ ☆
Ngày hôm sau cả nhóm mới đi tìm Hans.
Jorge đã đưa họ vào một khách sạn ven đường rẻ tiền sau khi mua một số thực phẩm và trang phục. Thomas và Minho sử dụng máy tính trong phòng để tìm kiếm trên Netblock trong khi Jorge và Brenda gọi vài chục cú điện thoại cho những người mà Thomas chưa bao giờ nghe nói tới. Sau nhiều giờ làm việc, cuối cùng họ đã tìm ra một địa chỉ từ một người được Jorge gọi là “bạn của bạn của một kẻ thù của kẻ thù chúng ta.” Lúc đó đã muộn nên tất cả mọi người lăn ra ngủ. Thomas và Minho nằm trên sàn, trong khi hai người kia nằm trên hai chiếc giường cặp.
Sáng hôm sau, cả bọn tắm rửa, ăn uống và thay quần áo mới. Sau đó họ gọi một chiếc taxi và đi thẳng đến nơi được chỉ. Một tòa chung cư trong tình trạng chỉ khá hơn chung cư của Gally một chút.
Nhóm bạn leo lên tới tầng bốn và gõ vào một cánh cửa kim loại màu xám. Người phụ nữ ra mở cửa khăng khăng là mình chưa hề nghe nói tới Hans nào hết, nhưng Jorge tiếp tục hỏi dồn. Sau đó một người đàn ông tóc bạc có hàm bạnh ló đầu ra từ phía sau vai người phụ nữ và nói với giọng khàn khàn:
- Để cho họ vào đi.
Khoảng một phút sau, Thomas và ba người bạn đã ngồi quanh một chiếc bàn ọp ẹp trong bếp, tất cả cùng hướng sự chú ý vào con người cộc cằn kém thân thiện mang tên Hans.
- Thấy cháu vẫn khỏe, bác cũng mừng, Brenda à. - Ông ta nói.
- Cả cậu nữa, Jorge. Nhưng giờ tôi không có tâm trạng để tâm sự nha. Các người muốn gì thì nói luôn đi.
- Cháu nghĩ bác biết nguyên nhân chính đưa chúng cháu tới đây. - Brenda đáp, rồi gật đầu về phía Thomas và Minho. - Nhưng bọn cháu cũng biết VSAT đã treo giải cho cái đầu của bác. Chúng ta cần làm nhanh chuyện này, để bác còn rời khỏi đây.
Hans có vẻ coi khinh câu nói vừa rồi. Ông ta đưa mắt ngó hai khách hàng tiềm năng rồi nói:
- Hai cậu vẫn còn thiết bị cấy trong đầu hả?
Thomas gật đầu. Nó cảm thấy lo lắng, nhưng quyết chí làm cho xong chuyện.
- Cháu chỉ muốn gỡ thiết bị kiểm soát thôi. Cháu không muốn nhớ lại quá khứ. Nhưng trước hết cháu muốn biết cách thức tiến hành ạ.
Hans nhăn mặt:
- Cái gì vậy nè ? Thằng nhóc nhát hít này là ai vậy, Brenda?
- Cháu không nhát - Thomas lên tiếng trước khi Brenda kịp đáp. - Chỉ là cháu có quá nhiều thứ trong đầu thôi.
Hans giơ tay lên, rồi đập tay xuống bàn.
- Ai nói tôi sẽ giúp cậu? Ai nói tôi ưa cậu đủ để làm chuyện này?
- Trời ơi, ở Denver này còn người tốt không vậy? - Minho lẩm bẩm.
- Mấy người chuẩn bị cuốn xéo ra khỏi nhà tôi là vừa.
- Tất cả làm ơn im lặng nào! - Brenda hét lên. Rồi con bé chồm người về phía Hans và nói với giọng bình tĩnh hơn. - Bác nghe cháu nói đây, chuyện này rất quan trọng. Thomas là người quan trọng. VSAT sẽ làm mọi thứ để bắt anh ấy. Chúng ta không thể chấp nhận nguy cơ bọn chúng tới đủ gần để kiểm soát anh ấy, hoặc anh Minho.
Hans liếc mắt nhìn Thomas một lượt từ trên xuống dưới như một khoa học gia quan sát mẫu vật thí nghiệm.
- Đừng có ra vẻ với tôi nha. - Ông ta lắc đầu và đứng dậy. - Tôi cần năm phút chuẩn bị.
Nói đoạn Hans biến mất sau một cánh cửa bên hông mà không giải thích gì thêm. Thomas tự hỏi liệu ông ta có nhận ra mình, liệu ông ta có biết những gì nó đã làm cho VSAT trước khi vào Mê cung hay không.
Brenda thả lưng trên ghế, thở dài.
- Cũng không tệ quá.
Phải rối, Sắp tới đây mới là phần tệ nhất. Thomas nghĩ bụng. Nó thấy nhẹ nhõm vì Hans đồng ý giúp đỡ, nhưng đến khi nhìn quanh, nó càng lúc càng căng thẳng. Nó sắp sửa để cho một người lạ mó tay vào não mình trong một căn hộ cũ mốc.
Minho cười khúc khích:
- Coi cái mặt cậu sợ kia, Tommy.
- Này chú em, đừng quên cậu cũng sẽ làm chuyện đó. Ông ngoại tóc bạc đó nói chỉ cần năm phút, nên cậu chuẩn bị sẵn sàng đi là vừa.
- Càng sớm thì càng tốt thôi. - Minho đáp.
Thomas chống cùi chỏ xuống bàn, hai bàn tay dỡ lấy cái đầu bắt đầu đau nhức.
- Thomas? - Brenda khẽ nói. - Anh ổn không vậy?
Nó nhìn lên và đáp:
- Anh chỉ cần...
Chữ nghĩa mắc kẹt trong họng Thomas khi một cơn đau nhói chạy xuyên qua cột sống của nó. Nhưng cơn đau biến mất cũng nhanh như lúc xuất hiện. Nó giật mình ngồi thẳng dậy, trước khi một cơn co giật làm tay nó duỗi thẳng vể phía trước, chân đá mạnh, toàn thân vặn vẹo tới nỗi nó trượt khỏi ghế và té xuống sàn, tiếp tục run rẩy. Tấm lưng bị đập xuống nén gạch cứng khiến nó hét lên, cố gắng kiểm soát tứ chi nhưng không thể. Hai bàn chân nó dộng xuống sàn, ống quyển đập vào chân bàn.
- Thomas! - Brenda la lên. - Có chuyện gì vậy?
Mặc dù không kiểm soát được cơ thể, đầu óc Thomas vẫn minh mẫn. Qua khóe mắt nó có thể nhìn thấy Minho đang ở bên cạnh, cố gắng kìm giữ nó, trong khi Jorge sững sờ trố mắt nhìn.
Thomas cố cất tiếng nói, nhưng chỉ khiến nước bọt chảy ra khỏi miệng.
- Anh có nghe thấy em nói không? - Brenda hét lên và cúi xuống Thomas. - Có chuyện gi vậy, anh Thomas?
Thế rồi tứ chi Thomas đột nhiên bất động, chân nó duỗi thẳng, không đá nữa, còn tay nó nằm xuôi xị hai bên sườn. Nó không thể nhúc nhích được chúng. Nó cố gắng hết sức, nhưng không có gì xảy ra. Nó cố lên tiếng lần nữa, nhưng không nói được chữ nào.
Vẻ mặt của Brenda chuyển thành điều gì đó gần với sự kinh hoàng.
- Anh Thomas?
Không hiểu bằng cách nào, Thomas bắt đầu cử động không theo sự điều khiển của nó. Tay và chân nó di chuyển để nâng cơ thể đứng dậy, như thể nó đã trở thành một con rối. Nó cố hét lên nhưng không được.
- Cậu ổn không đó? - Minho hỏi.
Sự hoảng sợ làm ruột gan Thomas thắt lại, trong lúc cơ thể nó vẫn hoạt động không theo ý muốn. Nó ngoẹo đầu, rồi hướng về phía cánh cửa mà Hans vừa bước qua. Chữ nghĩa bắt đầu bật ra khỏi miệng nó, nhưng nó không hiểu chúng xuất hiện từ đâu.
- Tôi không thể... để các người... làm chuyện này.