Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1044 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

Gally lui lại, mở cửa rộng ra và nói:

- Vào đi.

Thomas cảm thấy vô cùng hối hận khi trông thấy những gì mình đã gây ra cho Gally. Nó không biết phải nói hay làm gì nữa. Nó chỉ gật đầu rồi miễn cưỡng bước vào bên trong căn hộ.

Đó là một căn phòng u tối nhưng gọn gàng, không có đồ đạc và tỏa mùi thịt xông khói. Một tấm vải màu vàng được chăng phía trước ô cửa sổ lớn, khiến cho căn phòng có một thứ ánh sáng kỳ đi

- Ngồi xuống đi. - Gally nói.

Tất cả những gì Thomas có thể nghĩ đến lúc này là tìm hiểu xem làm thế nào Cánh tay phải biết được nó đang ở Denver, cũng như điều bọn họ muốn, tuy vậy bản năng mách bảo nó phải chơi theo luật lệ của bọn họ nếu muốn có được câu trả lời. Nhóm bạn của Thomas ngồi thành hàng trên sàn nhà trống trơn, Gally đối diện với chúng như một quan tòa. Khuôn mặt thằng nhóc nom thật đáng sợ trong ánh sáng mờ tối. Con mắt phải sưng húp của Gally đỏ ngầu.

- Cậu biết Minho rồi. - Thomas lúng túng mớ lời. Minho và Gally trao nhau một cái gật đầu khô khan, - Đây là Brenda và Jorge. Họ đến từ VSAT, nhưng...

- Tôi biết họ là ai. - Gally ngắt lời nó. Thằng nhóc không nổi cáu, chỉ tỏ ra lạnh lùng. - Cái đám tệ hại đã khiến tôi nhớ lại quá khứ. Mà không thèm hỏi ý kiến tôi. - Ánh mắt Gally tập trung vào Minho. - Này, hồi ở Trang nghị cuối cùng cậu đả rất tử tế với tôi. Cám ơn nhé.

Câu mỉa mai của thằng nhóc thật chói tai.

Thomas co rúm người khi nhớ tới vụ việc đó. Minho đã quật Gally xuống sàn và đe dọa thằng nhóc. Nó đã quên hẳn vụ đó.

- Bữa đó xui thôi. - Minho đáp, vẻ mặt của thằng bé khiến người khác không thể xác định được nó nói nghiêm túc hay thậm chí là hối lỗi dù chi một chút.

- Thôi, - Gally nói, - chuyện đã qua thì cho nó qua luôn đi, được không? - Nụ cười khẩy cho thấy thằng nhóc không hề có ý đó.

Có thể Minho không thấy hối tiếc, nhưng Thomas thì có.

- Tôi rất tiếc về chuyện mình đã làm, Gally à. - Thomas nhìn thẳng vào ánh mắt Gally trong khi nói. Nó muốn thằng nhóc tin mình và hiểu được VSAT là kẻ thù chung của hai đứa.

- Cậu? Tôi đã giết Chuck. Thằng nhỏ đã chết. Do tôi.

Những lời này của Gally chẳng khién Thomas nhẹ lòng mà chỉ thấy buôn.

- Đó không phải lỗi của anh. - Brenda nói với giọng xoa dịu.

- Chuyện đó thật tởm lợm. - Gally khăng khăng. – Nếu có gan thì tôi đã ngăn chặn bọn họ kiểm soát mình. Nhưng tôi để cho họ làm vậy, vì tôi nghĩ tôi sẽ giết Thomas, chứ không phải Chuck. Không đời nào tôi cho phép mình sát hại thằng nhỏ tội nghiệp đó.

- Cao thượng gớm. - Minho bình phẩm.

- Vậy là, cậu muốn tôi chết sao? - Thomas hỏi lại, nó ngạc nhiên trước sự thẳng thừng của Gally.

Gally cười giễu cợt:

- Đừng có làm bộ làm tịch với tôi. Tôi ghét cậu hơn bất cứ ai khác trong đời. Nhưng những chuyện đã diễn ra trong quá khứ chẳng là cái quái gì nữa. Chúng ta cần nói về tương lai. Về sự kết thúc của thế giới.

- Khoan đã nào, chú em. - Jorge lên tiếng. - Trước hết, cậu phải cho chúng tôi biết mọi chuyện đã xảy ra kể từ lúc cậu bị tống cổ khỏi VSAT cho đến khi cậu ngồi ở cái chỗ cậu đang ngồi.

- Tôi muốn biết làm thế nào cậu biết bọn tôi sắp tới. - Minho thêm vào. - Và khi nào. Cái thằng cha đã đưa tin nhắn cho bọn tôi là ai?

Gally lại cười khẩy, khiến khuôn mặt của nó trở nên đáng sợ hơn nữa.

- Hình như việc sống với VSAT không làm cho người ta tin nhau được rồi.

- Đúng vậy, cậu phải nói cho chúng tôi biết chuyện gì đang diễn ra. Đặc biệt là khi cậu cần sự giúp đỡ của chúng tôi

- Sự giúp đỡ của mọi người? - Gally hỏi lại. - Tôi không biết liệu có nhìn nhận sự việc theo cách đó hay không, nhưng tôi chăc chắn chúng ta có cùng mục đích.

- Nghe này, - Thomas nói, - chúng tôi cần một lí do để tin cậu. Cậu nói đi.

Sau khi im lặng một lúc, Gally lên tiếng:

- Người đã đưa tin nhắn cho mọi người tên là Richard. Ông ta là thành viên của một nhóm mang tên Cánh tay phải. Họ có người ở mọi thành phố và thị trấn còn sót lại trên cái hành tinh tồi tệ này. Sứ mệnh của họ là lật đổ các ông bạn cũ của chúng ta và sử dụng tiền bạc, ảnh hưởng của VSAT cho những việc thực sự có ý nghĩa. Nhưng hợ không đủ lực để phá vỡ một tổ chức lớn và hùng mạnh đến thế. Họ muốn hành động nhưng họ vẫn còn thiếu một số thông tin.

Bọn em có nghe nhắc tới họ. - Brenda nói. - Nhưng làm thế nào anh lại tham gia với họ?

Họ có một vài gián điệp ở trụ sờ chính của VSAT, những người đó đã tiếp xúc với tôi, và bảo rằng nếu tôi giả điên, tôi sẽ bị tống khứ, Tôi sẵn sàng làm mọi chuyện để được thoát khỏi nơi đó. Dù sao Cánh tay phải cũng muốn có một kẻ nội gián hiểu được cách vận hành của tòa nhà, hệ thống an ninh, những thứ tởm lợm đó. Vậy nên họ tấn công chiếc xe chở tôi và đưa tôi đi đến đấy. Còn về việc làm thế nào tói biết các bạn sắp đến thì, chúng tôi nhận được một tin nhắn vô danh trên Netblock. Tôi đoán các bạn đã gửi nó.

Thomas đưa mắt nhìn Brenda dò hỏi, nhưng con bé chỉ nhún vai.

- Vậy là không phải các bạn. - Gally nói - Có lẽ ai đó tại trụ sở chính đã phát tín hiệu báo động và treo giải thưởng săn người hay gì đó. Một khi chúng tôi đánh hơi được thi chỉ cần đột nhập vào mạng của sân bay là biết chiếc Berg xuất hiện ở đâu.

- Và cậu kéo chúng tôi đến đây để bàn về chuyện phá hủy VSAT? - Thomas hỏi. Dù chỉ có một khả năng xa vời của chuyện đó thì trong lòng nó cũng đã hi vọng lắm rồi.

Gally chậm rãi gật đầu trước khi đáp:

- Cậu nói nghe như chuyện đó dễ lắm vậy. Nhưng đúng là như thế. Tuy nhiên chúng ta có hai vấn đề lớn.

Brenda nôn nóng thấy rõ. Con bé hỏi luôn:

- Vấn đề gì? Anh nói đi.

- Từ từ nào cô bé.

- Vấn đề gì chứ? - Thomas hỏi dồn.

Gally liếc Brenda, rồi nhìn Thomas và đáp:

- Trước hết, người ta đồn rằng Nhật trùng đang len lỏi khắp nơi trong cái thành phố chết bằm này và mọi thủ đoạn xấu xa đang diễn ra hòng bưng bít thông tin, vì những kẻ mắc bệnh là quan chức cộm cán của chính quyền. Bọn họ dùng Kẹo lạc để che giấu căn bệnh. Nó kìm hãm sự phát triển của virus, giúp những người bị nhiễm có thể trà trộn với mọi người, nhưng con virus sẽ tiếp tục lây lan. Tôi đoán ở khắp mọi nơi trên thế giới cũng đang xảy ra chuyện tương tự. Hoàn toàn không thể cách ly con quái vật đó được.

Thomas cảm thấy nổi da gà. Cái ý tưởng vể một thế giới bị chôn vùi bởi hàng đống gã Chạch thật khủng khiếp đối với nó. Nó không thể hình dung nổi mọi chuyện sẽ tồi tệ như thế nào. Khi chuyện đó xảy ra thì việc được miễn dịch cũng chẳng còn ý nghĩa gì nhiểu nữa.

- Vấn để kia là gì? - Minho hỏi. - Làm như một cái còn chưa đủ hay sao.

- Những người như chúng ta.

- Những người như chúng ta? - Brenda lặp lại, hoang mang ra mặt - Ý anh là, người Miễn á?

- Phải. - Gally chồm người tới trước. - Họ đang biến mất dần. Bị bắt cóc, bỏ trốn, biến mất … không ai biết được. Một nguồn tin cho tôi hay họ đang bị tập hợp lại để bán cho VSAT làm thử nghiệm. Thử nghiệm lại từ đầu, nếu cần phải làm thế. Cho dù tin này có thật hay không thì số lượng người miễn dịch trong thành phố này, cũng như các nơi khác, đã bị giảm đi một nửa trong vòng sáu tháng vừa qua. Hầu hết đều biến mất không để lại dấu vết. Việc đó gây ra khá nhiều rắc rối. Thành phố cần họ hơn là mọi người vẫn tưởng.

Sự lo lắng của Thomas tàng thêm một bậc.

- Không phải phần lớn mọi người ghét người Miễn sao? Có lẽ họ đang bị giết hay sao đó. - Thomas không thích khả năng còn lại mà nó đang nghĩ tới: VSAT bắt cóc những người miễn dịch và đưa họ vào chính những điều mà nó đã từng trải qua.

- Tôi nghi ngờ chuyện đó. - Gallỵ nói – Nguồn tin của tôi rất đáng tin. Chuyện này bốc mùi VSAT rất rõ. Các vấn đề này tạo thành một kết hợp tệ hại. Nhật trùng đang lan tràn khắp nơi trong thành phố mặcc cho chính quyền tuyên bố đỉều ngược lại. Người Miễn đang biến mất dần. Dù là chuyện gì thì rồỉ đây sẽ chẳng còn ai ở Denver này nữa. Ai mà biết tại những thành phố khác tình hình thế nào.

- Vậy chuyện này có ảnh hường thế nào với chúng ta? – Jorge hỏi.

Gally tỏ ra ngạc nhiên:

- Trời đất, Mọi người không quan tâm đến việc nền văn minh của chúng ta sắp kết thúc sao? Các thành phố đang sụp đổ. Chẳng bao lâu nữa thế giới này sẽ ngập tràn những tên điên muốn ăn thịt cả đám chúng ta.

- Tất nhiên là chúng tôi quan tâm chứ. - Thomas đáp. - Nhưng cậu muốn chúng tôi làm gì bây giờ?

- Này nhé, tất cả những gì tôi biết là VSAT có một mục tiêu, tìm ra thuốc trị bệnh, Và đã khá rõ là họ sẽ không thành công, Nếu chúng ta có tiền của bọn họ, nguồn lực của bọn họ, chúng ta có thể dùng những cái đ ó để giúp đỡ thực sự. Để bảo vệ những người khỏe mạnh. Tôi tưởng cậu vẫn muốn điều đó.

Tất nhiên là Thomas muốn. Cực kỳ muốn.

Gally nhún vai nói tỉếp khi không thấy ai trả lời:

- Chúng ta cũng chẳng còn gì nhiều để mất. Chúng ta nên cố gắng làm gì đó.

- Gallỵ này, - Thomas nói, - Cậu có biết chút gì về Teresa và một nhóm người cũng vừa đào thoát hôm nay không?

Gally gật đầu.

- Có, chúng tôi đã tìm thấy bọn họ, đưa cho họ cùng một tin nhắn như các bạn. Cậu nghĩ nguồn tin của tôi là ai chứ?

- Teresa. - Thomas lẩm bẩm. Một tia hi vọng bừng lên trong nó. Chắc hẳn con bé đã nhớ ra mọi chuyện về VSAT sau khi được tháo Chắn. Liệu chuyện đó có làm Teresa thay đổi quan điểm? Liệu lời khẳng định “VSAT là tốt” của Teresa rốt cuộc có lui vào quá khứ?

- Đúng vậy. Teresa đã nói cô ấy không thể đồng tình với việc bọn họ lập lại toàn bộ chu trình, cô ấy cũng nói gì đó về hi vọng tìm thấy các bạn. Nhưng còn một việc nữa.

Thomas rên lên:

- Nghe chừng có vẻ không hay rồi.

Gally nhún vai.

- Thời điểm hiện tại cũng đâu có hay ho gì. Một người trong chúng tôi khi đi tìm nhóm các bạn đã bắt gặp một tin đồn lạ lùng. Có vẻ như nó liên quan tới tất cả những người đã trốn thoát khỏi trụ sở chính của VSAT. Tôi không chắc liệu họ có thế theo dấu được mọi người hay không, nhưng hình như họ đã đoán được các bạn sẽ tới Denver.

- Sao vậy? - Thomas hỏi. - Tin đồn như thế nào?

- Có một khoản tiền thưởng lớn dành cho việc tìm ra một người tên Hans từng làm việc ở đó và hiện đang sống tại đây. VSAT nghĩ các bạn đến đây là vì ông ta, và họ muốn ông ta chết.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »