Cuối cùng Thomas và Minho cũng đứng lên, bước tới ngồi vào một chiếc ghế dài ở khu vực chung, trong khi Brenda phụ giúp Jorge ở buồng lái.
Có thời gian để ngẫm lại, thực tế của sự việc vừa mới xảy ra giáng mạnh vào Thomas như một tảng đá. Kể từ khi nó đặt chân tới Mê cung, Newt đã luôn có mặt để giúp đỡ nó. Thomas đã không nhận ra thằng bé là một đứa bạn tuyệt vời đến thế nào, cho tới tận bấy giờ. Tim nó đau nhói.
Nó cố tự nhủ rằng Newt chưa chết. Nhưng điều đó còn tồi tệ hơn thế. Trên nhiều phương diện. Newt đã tuột dần xuống vực thẳm điên loạn, thằng bé còn bị vây quanh bởi những tên Chạch khát máu. Viễn cảnh sẽ không bao giờ còn được trông thấy Newt thật khó có thế chịu đựng nổi đối với nó.
Rốt cuộc Minho lên tiếng bằng một giọng vô hồn:
Tại sao cậu ấy lại làm như thế? Tại sao cậu ấy không quay về với tụi mình? Tại sao cậu ấy chĩa cái súng đó vô mặt tôi?
- Newt sẽ không bao giờ bóp cò đâu. - Thomas nói, mặc đù nó không dám chắc về điều đó.
Minho lắc đầu:
- Cậu có thấy mắt Newt đổi khác không? Hoàn toàn điên khùng. Nếu tôi tiếp tục cứng đầu là bị bắn luôn đó. Newt điên rồi. Điên từ đầu tới chân.
- Có lẽ như vậy cũng tốt
- Cái gì? - Minho hỏi, quay qua ngó Thomas.
- Có lẽ khi mất trí, người ta không còn là chính mình nữa. Có lẽ Newt trước đây mà tụi mình biết đã biến mất, và Newt mới không biết chuyện đã xảy ra cho mình. Vậy thì cậu ấy không phải khố sở nhiều.
Minho nom như bị xúc phạm bởi câu nói của Thomas.
- Có cố gắng đó, đầu bã, nhưng tôi không tin đâu. Tôi nghĩ Newt sẽ luôn có đủ tỉnh táo để gào thét trong lòng, bực tức và khổ sở từng giây từng phút vì sự loạn trí. Đau đớn như một kẻ bị chôn sống.
Hình ảnh đó khiến Thomas không muốn nói nữa. Hai đứa lại rơi vào im lặng. Thomas ngồi nhìn vào một điểm trên sàn, khiếp đảm nghĩ tới số phận của Newt cho tới khi chiếc Berg đáp xuống sân bay Denver. Nó đưa tay lên vuốt mặt
- Tôi đoán chúng ta đã tới nơi.
- Tòi nghĩ mình đã thông cảm cho VSAT nhiều hơn một chút. - Minho lơ đãng nói. - Sau khi nhìn thấy những đôi mắt dó ở cự li gần. Nhìn thấy sự điên dại. Nó khác hẳn khi đó là một người mà cậu quen biết từ rất lâu. Tôi đã chứng kiến nhiều đứa bạn bỏ mạng, nhưng tôi không thể hình dung ra điều gì tệ hơn. Nhật trùng trời ạ. Nếu chúng ta có thế tìm ra một biện pháp điều trị thì... Minho bỏ lửng câu nói, nhưng Thomas cũng đoán được thằng bé đang nghĩ gì.
Thomas nhắm mắt lại trong một giây. Chuyện này không thể rạch ròi trắng đen. Không bao giờ có thể.
Jorge và Brenda tới nhập bọn với hai đứa sau khi chúng ngồi im được một lúc.
- Em rất tiếc. - Brenda nói lí nhí.
Minho làu bàu gì đó. Thomas thì gật đầu và nhìn con bé hồi lâu, cố gắng dùng mắt làm cho Brenda hiểu nó đang cảm thấy rất tồi tệ. Jorge chỉ ngồi đó, thẫn thờ nhìn sàn nhà.
Brenda hắng giọng:
- Em biết chuyện không dễ dàng gì, nhưng chúng ta cần phải suy nghĩ xem sẽ làm gì tiếp theo.
Minho bật dậy, chỉ tay vào con bé:
- Cô muốn nghĩ muốn tính gì thì tùy, thưa cô Brenda. Chúng ta vừa mới bỏ mặc bạn mình với một đám tâm thần. - Nói đoạn nó lao ra khỏi phòng.
Brenda hướng mắt vào Thomas.
- Em rất tiếc.
Thomas nhún vai đáp:
- Không sao. Cậu ấy đã ở cùng Newt từ hai năm trước khi anh tới Mê cung. Cậu ấy sẽ cần một chút thời gian.
- Chúng ta đã mất rất nhiều sức - Jorge lên tiếng. - Có lẽ ta nên nghỉ ngơi một, hai ngày. Và suy nghĩ cho thấu đáo mọi chuyện.
- Vâng. - Thomas đáp khẽ.
Brenda cúi người về phía Thomas và siết chặt tay nó.
- Chúng ta sẽ nghĩ ra.
- Chỉ có một nơi để khởi đầu. - Thomas đáp. - Gally.
- Có lẽ anh nói đúng.
Cơn bé siết tay Thomas một lần nữa, rồi buông ra và đứng lên.
- Mình đi thôi, chú Jorge. Làm đồ ăn cho mọi người.
Hai người bỏ lại Thomas một mình với nỗi buồn của nó.
Sau một bữa ăn nặng nề mà không ai nói nhiều hơn vài ba từ vô nghĩa, bốn người họ tách ra. Thomas không thể thôi nghĩ tới Newt trong khi nó đi loanh quanh vô định trong chiếc Berg. Tim nó trùng xuống khi nghĩ tới tương lai của thằng bạn đã mất, cái tương lai ngắn ngủi còn lại của Newt
Bức thư.
Thomas sững người một lúc, rồi chạy vào trong buồng tắm và đống cửa lại. Bức thư! Trong tình cảnh hỗn loạn tại Chạch cung nó đã hoàn toàn quên bẵng về bức thư. Newt đã bảo Thomas sẽ biết khi nào là lúc thích hợp để đọc thư. Đáng lẽ nó nên làm điều đó trước khi chúng bỏ Newt lại cái nơi uế tạp đó. Nếu lúc đó còn chưa phù hợp, thì bao giờ mới được kia chứ?
Thomas lôi chiếc phong bì ra khỏi túi quần rồi mờ nó, lấy mảnh giấy bên trong ra. Bóng đèn mờ trên chiếc gương hắt xuống bức thông điệp một thứ ánh sáng ấm áp. Nó chi có vỏn vẹn hai câu:
Hãy giết tôi. Nếu cậu đã từng là bạn thì hãy giết tôi đi.
Thomas đọc đi dọc lại mảnh giấy, thầm mong những con chữ sẽ đổi khác. Nghĩ tới việc bạn mình đã sợ hãi tới mức phải viết ra những câu này, Thomas cảm thấy muốn bệnh. Nó nhớ ra Newt đã nổi giận với mình như thế nào khi chúng tìm đến chỗ thằng bé tại sàn bowling. Newt đã muốn tránh định mệnh trở thành một người Chạch.
Nhưng Thomas đã làm thằng bé thất vọng.