Thomas nhìn chằm chằm vào người đàn ông trong vài giây. Nếu quả thực VSAT chịu trách nhiệm cho sự bìến mất của những người Miễn khác thì chuyện này đơn giản tới nỗi nó suýt bật cười.
- Có khi lại thành công đấy.
- Tôi mừng là cậu đã hiểu. - Khuôn mặt khó đoán của người đàn ông khiến Thomas không biết liệu ông ta có đang mỉa mai hay không. - Chúng tôi đã có một đầu mối liên lạc. Thỏa thuận đã được thu xếp. Đó là đường vào của chúng tôi. Chúng ta cần phải ngăn chặn những người đó lại. Ngăn không để họ phung phí tất cà vào một cuộc thử nghiệm vô ích. Nếu thế giới này muốn sống sót cần phải dùng những thứ họ có để giúp mọi người tồn tại. Giữ cho nhân loại tiếp tục sống theo một cách thức hợp lí.
- Ông có nghĩ họ có cơ hội tìm ra một loại thuốc điều trị không? - Thomas hỏi.
Vincent chậc lưỡi một hồi lâu. Những âm thanh trầm đục vang ra từ ngực ông ta:
- Nếu cậu tin vào điều đó, dù chỉ một giây thôi, thì cậu đã không đứng đây trước mặt tôi, đúng không? Cậu đã không bỏ trốn không tìm cách trả thù. Điều mà tôi cho là cậu đang làm. Tôi biết các cậu đã trải qua những gì. Gally đã kể cho tôi nghe mọi thứ. - Người đàn ông ngừng lời. - Không, chúng tôi đã thôi tin vào... thuốc chữa bệnh của họ từ lâu lắm rồi.
- Chúng tôi tới đây không phải để trả thù. - Thomas nói. - Không phải vì chúng tôi. Đó là lí do tại sao tôi thích nghe ông nói về việc sử dụng nguồn lực của họ để làm chuyện khác. Các ông biết được tới đâu, những thứ mà VSAT đang làm ấy?
Vince ngả người vào lưng ghế trở lại. Toàn bộ cái ghế nghiến ken két khi ông ta đổi tư thế.
- Tôi vừa mới nói với cậu một bí mật mà chúng tôi đem tính mạng ra để giữ kín. Giờ đến lượt cậu đáp lại sự tin tưởng đó. Nếu Lawrence và nhóm của anh ta biết các cậu là ai, họ đã đưa các cậu tới đây ngay. Tôi xin lỗi vì cách hành xử thô bạo.
- Tôi không cần lời xin lỗi. - Thomas đáp, mặc dù nó cũng không phiền nếu Cánh tay phải đối xử khác đi khi biết thân phận của nó. - Tôi chỉ muốn biết các ông đang có kế hoạch gì.
- Chúng tôi sẽ không nói thêm cho đến khi cậu chia sẻ những điều cậu biết. Cậu có thể chia sẻ được gì với chúng tôi đây?
- Anh nói đi. - Brenda thì thầm và thúc cùi chỏ vào Thomas.
- Chúng ta tới đây vì điều đó mà.
Con bé nói đúng. Bản năng đã mách bảo Thomas tin ở Gally ngay từ lúc nhận được tin nhắn của thằng nhóc, và đã đến lúc để thể hiện điều đó. Nếu không được trợ giúp, họ sẽ không bao giờ quay trở vể chiếc Berg được chứ đừng nói là làm những việc khác.
- Thôi được. - Thomas nói. - VSAT nghĩ họ có thể hoàn tất thuốc chữa bệnh và họ đã đến rất gần rồi. Miếng ghép còn thiếu duy nhất là tôi. Họ thề đó là sự thật, nhưng họ đã dối trá và lừa lọc quá nhiều nên không thể biết được đâu là thật đâu là giả nữa. Ai mà biết được hiện giờ họ đang âm mưu chuyện gì, hoặc là đang tuyệt vọng tới cỡ nào. Hoặc là sẵn sàng làm chuyện gì.
- Các cậu có bao nhiêu người? - Vince hỏi.
Thomas nghĩ thầm trong đầu, rồi đáp:
- Không quá bốn người nữa. Họ đang đợi ở chỗ chúng tôi bị Lawrence nhốt Chúng tôi không đông, nhưng có rất nhiều thông tin nội gián. Nhóm của ông có bao nhiêu người.
- Thomas à, đó là một câu hỏi khó trả lời. Nếu cậu hỏi có bao nhiêu người đã gia nhập vào Cánh tay phải kể từ khi chúng tôi bắt đầu tập hợp nhau lại vài năm trước đây, thì ít nhất cũng phải trên một ngàn. Nhưng về việc còn bao nhiêu người đang hoạt động, đang an toàn và vẫn tiếp tục muốn đi đến cùng... thì chúng tôi chỉ có chừng vài trăm. Đáng tiếc thay.
- Có ai trong số các ông được miễn dịch không? - Brenda hỏi.
- Gần như không. Bản thân tôi không phải người Miễn, và sau những điều vừa nổ ra tại Denver, tôi khá chắc mình đã dính Nhật trùng, chỉ hi vọng là phần đông nhóm chúng tôi còn chưa bị lây, nhưng nhiễm bệnh là không thể tránh khỏi trong cái thế giới sụp đổ này. chúng tôi muốn bảo đảm một điều gì đó sẽ được làm để cứu phần còn lại của giống loài xinh đẹp có tên gọi là con người.
Thomas chỉ tay vể phía mấy cái ghế gần đó và hỏi:
- Chúng tôi ngồi xuống được chưa?
- Tất nhiên.
Gần như ngay sau khi yên vị trên ghế, nó bắt đầu nói ra hàng đống câu hỏi đang tích tụ trong đầu:
- Vậy chính xác là các ông đang mưu tính chuyện gì?
- Bình tình nào, con trai. Hãy nói cho chúng tôi biết các cậu có thể đem lại những gì trong chuyện này, rồi tôi sẽ nói cho cậu nghe về kế hoạch.
Thomas nhận ra nó gần như đã lọt ra khỏi ghế vì mải chồm người lên bàn. Nó thả lỏng và ngả người ra sau.
- Ông nghe đây. Chúng tôi biết rất nhiều điều về trụ sở chính của VSAT và cách thức mọi việc được vận hành ở đó. Trong nhóm chúng tôi có một số người đã được khôi phục trí nhớ. Nhưng điều quan trọng nhất là VSAT muốn tôi quay lại. Tôi nghĩ chúng ta có thể dùng nó như một phép lợi thế.
- Có vậy thôi à? - Vince hỏi lại. - Các cậu chỉ có thế?
- Tôi chưa bao giờ nói chúng tôi có thể làm nên chuyện lớn mà không được trợ giúp. Hoặc là không có vũ khí.
Sau câu nói của Thomas, Vince và Gaily nhìn nhau đầy ngụ ý.
Thomas hiểu nó đã đánh trúng đích.
- Chuyện gì vậy?
Vince quay ra nhìn Brenda, rồi Thomas:
- Chúng tôi có một thứ chắc chắn còn hay hơn vũ khí.
Thomas lại chồm người tới trước.
- Thứ đó là gì mới được?
- Chúng tôi có một cách bảo đảm không cho ai có thể sử dụng vũ khí được.