Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1094 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Mọi người nhanh chóng ngồi lại với nhau. Mục đích của cuộc họp là bàn bạc xem nên làm gì tiếp theo. Nhưng trên thực tế, họ chẳng biết phải nói gì nữa. Bốn con người ngồi đó, thẫn thờ nhìn mặt sàn, miệng nín thinh. Không hiểu sao hình ảnh Janson cứ lởn vởn trong đầu Thomas. Liệu quay về đó có phải là một giải pháp để cứu được Newt hay không? Mọi bộ phận trong cơ thể nó đều chống lại ý tưởng quay lại VSAT, nhưng nếu nó quay lại và hoàn tất thử nghiệm thì...

Minho lên tiếng, phá tan sự im lặng chết chóc.

Cả ba người nghe tôi nói đây. - Thằng bé nhìn vào từng người trong số họ, trước khi tiếp lời. - Kể từ khi trốn ra khỏi VSAT, tôi đã đi theo sự dẫn dắt của những kẻ đầu bã các người. Và tôi đã không phàn nàn... nhiều. - Nó nhăn mặt nhìn Thomas. - Nhưng ngay ở đây, ngay bây giờ, tôi có một quyết định, và mọi người sẽ làm theo lời tôi nói. Ai bàn lùi thì chết bằm người đó. - Thomas hiểu thằng bạn mình muốn gì, và nó thấy mừng thầm về điều đó.

- Tôi biết trong đầu chúng ta đang nghĩ tới những mục tiêu lớn hơn. - Minho nói tiếp. - Chúng ta cần liên hệ với nhóm Cánh tay phải, tìm hiểu xem phải làm gì với VSAT và cứu cái thế giới chết bẳm này. Nhưng trước hết, chúng ta phải đi tìm Newt. Không có bàn cãi gì nữa. Cả bốn người chúng ta, tất cả chúng ta, sẽ bay tới bất cứ nơi nào cần phải tới, và đưa Newt ra khỏi chỗ đó.

- Họ gọi đó là Chạch cung. - Brenda lên tiếng. Thomas quay lại và thấy con bé đang nhìn vào khoảng không. - Chắc đó là nơi anh ấy muốn nói tới. Có lẽ một vài kẻ trong đám Áo đỏ đã lên máy bay, tìm thấy anh ấy, và phát hiện ra anh ấy bị nhiễm bệnh. Để cho anh ấy viết tin nhắn cho chúng ta. Em chắc chắn sự việc đã xảy ra như thế.

- Nghe ghê vậy. - Minho nói. - Em đã từng tới đó à?

- Không. Mỗi thành phố lớn đều có một Chạch cung, nơi người ta đưa người bệnh vào và cố gắng giúp họ chịu đựng được cho đến khi họ bước sang giai đoạn Hỏng. Em không biết khi đó thi người ta xử lí như thế nào với người bệnh, nhưng Chạch cung không phải là một nơi dễ chịu dù anh là ai, nên em chỉ có thể tưởng tượng. Người Miễn phục vụ trong đó và được trả rất hậu, vì chẳng có người thường nào dám chấp nhận nguy cơ bị lây Nhật trùng. Nếu anh muốn đi, chúng ta nên suỵ nghĩ cho kỹ. Chúng ta đã hết sạch đạn dược, nến sẽ không được vũ trang.

Mặc cho lời cảnh báo, mắt Minho vẫn lóe lên tia hi vọng.

- Nghĩ kỹ lắm rồi. Em biết cái gần nhất ở đâu chứ?

- Tôi biết. - Jorge lên tiếng. - Chúng ta đã bay qua nó trên đường tới đây. Nó nằm ở bên kia thung lũng này, ngay trên ngọn núi phía tây.

Minho vỗ tay.

- Vậy thi đó là nơi chúng ta sẽ tới. Anh hãy cho cái máy này cất cánh đi.

Thomas đã chờ đợi một lời tranh cãi hoặc phản đối, nhưng không có gì hết.

- Phiêu lưu một chút cũng hay đó chiến hữu. - Jorge đáp rồi đứng dậy. - Chúng ta sẽ đến nơi sau hai mươi phút.

☆ ☆ ☆

Và Jorge đã giữ lời. Anh ta đáp chiếc Berg xuống một khoảng đất trống, dọc theo mép của khu rừng trải dài trên triền núi xanh tươi bất ngờ. Khoảng một nửa số cây cối đã chết, nhưng nửa còn lại có vẻ như đã bắt đầu hồi phục sau nhiều năm bị hun nóng. Thomas thấy buồn trước viễn cảnh thế giới sẽ hồi phục sau những hậu quả của quầng lửa mặt trời chỉ để trở thành một hành tinh không người

Nó bước ra khỏi máy bay và nhìn bức tường bao quanh thứ chắc hẳn là Chạch cung, nằm cách đó chừng vài chục mét. Bức tường được làm bằng những tấm ván gỗ dày. Cánh cổng gần nhất bắt đầu mở ra, hai con người xuất hiện với những khẩu súng phóng lựu đồ sộ trên tay. Tuy có vẻ mệt mỏi, họ vẫn thủ thế và giương súng. Rõ ràng là họ đã nghe hoặc nhìn thấy chiếc Berg khi nó bay đến gần.

- Khởi đầu kém vui rồi. - Jorge bình luận.

Một trong hai lính gác hét to câu gì đó, nhưng Thomas không nghe được.

- Chúng ta hãy lại đó nói chuyện với họ. Cầm súng thế kia thì họ phải là người Miễn rồi.

- Trừ phi người Chạch đã chiếm quỵền kiểm soát. - Minho lên tiếng, nhưng rồi nó liếc sang phía Thomas với một cái nhăn mặt kỳ lạ. - Dù sao thì chúng ta cũng sẽ vào đó, và chúng ta sẽ không ra đi mà không có Newt.

Cả nhóm ngẩng cao đầu và chậm rãi tiến đến cổng thành, tránh không tạo ra bất kỳ điều gì manh động. Điều cuối cùng mà Thomas muốn là bị bắn bởi một khẩu súng phóng lựu lần nữa. Khi đến gần hơn, họ nhận ra hai người bảo vệ trông khá tệ. Họ bẩn thỉu, mồ hôi nhễ nhại, trên người trầy trụa và bầm dập nhiều chỗ.

Cả nhóm dừng lại trước cổng. Một trong hai người bảo vệ bước tới.

- Các người là ai? - Anh ta hỏi. Anh ta có mái tóc đen, để ria mép, và cao hơn người đồng nghiệp vài phân. - Nhìn các người không giống đám khoa học gia ngớ ngấn thỉnh thoảng vẫn tới đây.

Jorge là người lên tiếng, cũng giống như khi họ mới tới Denver.

- Chắc mấy chú không biết bọn tôi đến. Chúng tôi là người của VSAT. Một người trong chúng tôi đã bị bắt nhầm và đưa tới đây. Chúng tôi đến đón cậu ấy.

Thomas khá bất ngờ. Nhưng ngẫm lại, điều Jorge nói về cơ bản là sự thật.

Tay bảo vệ tỏ ra không mấy ấn tượng:

- Mấy người tưởng tôi sẽ tin vào cái trò mạo danh vớ vẩn này sao? Các người không phải là những kẻ trịch thượng đầu tiên hạ cố tới đây và làm như mình là chủ nơi này. Muốn chơi với Chạch hả? Xin mời. Nhất là với những gì đang xảy ra dạo gần đây. - Anh ta bước sang một bên và khoát tay mời một cách cường điệu. - Tận hưởng kỳ nghi tại Chạch cung nhé. Không có chuyện hoàn tiền nếu anh bị chặt tay móc mắt đâu.

Thomas có thể cảm thấy sự căng thẳng đang bao trùm. Sợ Minho bình luận câu gì đó và khiến hai người kia nổi đóa, nó vội vàng lên tiếng:

- Các anh nói “chuyện xảy ra dạo gần đây” nghĩa là sao? Có vấn đề gì à?

Tay bảo vệ nhún vai, đáp gọn lỏn:

- Đây không phải chốn vui chơi; các người chỉ cần biết như vậy thôi.

Thomas đã bắt đầu cảm thấy không thích cách mọi việc đang diễn ra.

- Ơ... anh có biết có một... người mới được đưa tới đây trong một, hai ngày vừa qua không? - Nó cảm thấy việc nói ra chữ Chạch trong trường hợp này không được đúng đắn cho lắm.

Người bảo vệ kia - anh ta thấp, đậm và trọc đầu - hắng giọng rồi nói toẹt luôn:

- Cậu tìm ai? Gái hay trai?

- Con trai ạ. - Thomas đáp. - Tên cậu ấy là Newt. Cậu ấy cao hơn tôi một chút, tóc vàng, khá dài. Chân tập tễnh.

Tay bảo vệ nói luôn:

- Có lẽ tôi biết. Nhưng “biết” và “nói” là hai chuyện khác nhau. Coi bộ mấy người cũng rủng rỉnh. Có định chia tụi này một ít tiền không?

Thomas nhìn sang phía Jorge, trong lòng khấp khởi. Khuôn mặt Jorge đanh lại, nhưng Minho lên tiếng trước anh ta:

- Tụi này có tiền nha mặt dẹp. Giờ thì nói tôi biết bạn chúng tôi ở đâu.

Tay bảo vệ nhử nhử khẩu súng phóng lựu về phía họ.

- Đưa thẻ ra coi, không thì miễn nói chuyện tiếp. Tôi muốn ít nhất một ngàn.

- Anh ta có đủ tiền, - Minho nói, trỏ ngón cái về phía Jorge trong lúc quắc mắt nhìn tay bảo vệ, - đồ đầu bã tham lam.

Jorge rút thẻ ra, vẫy vẫy.

- Muốn lấy cái này phải bước qua xác tôi, nhưng không có tay tôi thì cái thẻ này vô dụng thôi. Hai chú em sẽ có tiền, bây giờ chỉ đường cho chúng tôi đi nào.

- Được thôi. - Tay bảo vệ đáp. - Đi theo tôi. Nên nhớ, nếu có phần cơ thể nào của các người bị rụng xuống do một cuộc chạm trán kém may mắn với đám Chạch thì, tôi thành thực khuyên các người bỏ nó mà chạy thoát thân, đừng có lượm lại. Tất nhiên, trừ phi nó là một cái chân.

Nói đoạn anh ta quay gót và bước qua cánh cổng mở rộng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »