Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1099 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

Không có dấu hiệu nào của hai tay bảo vệ đã đưa họ tới đây, trong khi số lượng người Chạch thậm chí còn nhiều hơn so với lúc nhóm bạn bước vào trong nhà chơi bowling. Đa phần đám người Chạch có vẻ như đang đứng chờ những người mới đến. Có lẽ họ đã nghe thấy tiếng súng phóng lựu và tiếng hét của nạn nhân bị trúng đạn. Hoặc cũng có thể ai đó đã ra ngoài thông báo cho mọi người. Nhưng dù thế nào thì Thomas cũng có cảm giác như tất cả những kẻ đang nhìn mình đều đã Hỏng quá nặng và đang thèm khát món thịt người.

- Trai kìa tụi bay ơi. - Ai đó kêu lên.

- Ờ, trai đẹp không à! - Một người khác đáp. - Tới chơi với Chạch đó nha. Hay là mấy cưng đang chuẩn bị nhập bọn với tụi này?

Thomas tiếp tục bước, rẽ lối tiến về phía vòm cổng của Khu Trung tâm. Nó đã buông Minho ra nhưng vẫn còn nắm tay Brenda. Rốt cuộc nó cũng phải ngừng nhìn vào những đôi mắt. Tất cả những gì nó thấy chỉ toàn là sự điên loạn, khát máu và ghen tức hằn sâu trên vô số khuôn mặt nham nhở rướm máu. Nó muốn bỏ chạy, nhưng lại có cảm giác nếu làm như vậy thì cả đám đông sẽ ùa vào tấn công như một bầy sói.

Cả bọn đã ra tới cổng vòm và băng qua đó không chần chờ. Thomas dẫn họ đi theo con đường chính, băng qua những vòng nhà đổ nát. Sự ồn ào trong Khu Trung tâm dường như đã lại nói lên sau khi cả nhóm bỏ đi, những tiếng cười, tiếng hét man dại bám theo họ dai dẳng. Càng đi, Thomas càng cảm thấy bớt căng thẳng. Nó không dám hỏi cảm giác của Minho vì thừa biết câu trả lời.

Khi vừa băng qua một loạt căn nhà đổ khác, họ nghe thấy vài tiếng la, nối tiếp bằng tiếng chân chạy huỳnh huỵch.

- Chạy! - Ai đó hét lớn. - Chạy mau!

Thomas dừng lại ngay lúc hai tay bảo vệ ban nãy lao nhanh qua một góc tường. Hai người không giảm tốc độ mà cứ thế chạy về phía vòng nhà xa nhất, hướng ra cổng. Không ai còn súng phóng lựu trong tay nữa.

- Ê! - Minho la lên. - Quay lại đây coi!

Tay bảo vệ có ria ngoái lại và kêu lên:

- Đã bảo chạy, đồ ngu! Chạy mau!

Thomas không mất thời gian suy nghĩ nữa. Nó lao theo hai gã bảo vệ vì không còn lựa chọn nào khác. Minho, Jorge và Brenda cũng bám theo nó sát nút. Ngoảnh lại phía sau, Thomas nhìn thấy một nhóm Chạch đang đuổi theo họ, ít nhất cũng phải một chục người. Tất cả đều tỏ ra điên cuồng như thể vừa có một cái công tắc được bật và khiến cả đám bị Hỏng cùng một lượt.

- Chuyện gì xảy ra vậy? - Minho vừa hỏi vừa thở phi phò.

- Bọn họ lôi bọn tôi ra khỏi Khu Trung tâm! - Tay bảo vệ lùn kêu lên. – Thề có Chúa, bọn họ gần như muốn ăn thịt tụi này. May mà thoát được trong gang tấc

- Cứ chạy tiếp đi! - Tay bảo vệ kia nói thêm.

Hai người họ đột ngột rẽ sang một hướng khác, biến vào trong một cái ngách bí mật.

Thomas và các bạn tiếp tục chạy tới cổng, vể phía chiếc Berg. Tiếng huýt sáo và kêu réo vang lên từ phía sau, khiến Thomas đánh liều ngoái lại nhìn những kẻ đang đuổi theo mình. Quần áo họ rách rưới, tóc dính bết, mặt lấm lem. Nhưng họ không rút ngắn được khoảng cách.

- Bọn họ không thể bắt kịp chúng ta được đâu! - Nó hét lên khi cổng ra đã xuất hiện ở phía trước. - Chạy tiếp đi, chúng ta sắp thoát rồi!

Thomas chạy nhanh chưa từng thấy, thậm chí còn nhanh hơn cả hồi chạy ra khỏi Mê cung. Ý nghĩ bị đám Chạch bắt lại khiến nó kinh hoàng. Nhóm bạn đã ra đến cổng và băng qua mà không buồn ngừng lại. Họ cũng chẳng thèm đóng cổng, cứ thế lao bổ tới chiếc Berg trong khi cửa máy bay hạ xuống theo sự điều khiển của Jorge.

Họ đã tiến đến con dốc lên máy bay. Thomas lao lên đó và phóng mình vào bên trong. Nó quay lại và trông thấy các bạn mình cũng đang trượt trên mặt sàn. Đám Chạch đuổi theo họ chắc chắn không thể bắt kịp, nhưng vẫn vừa chạy vừa la hét những câu vô nghĩa. Một kẻ trong số đó cúi xuống lượm một cục đá và ném. Cục đá chạm đất cách chiếc máy bày vài mét.

Chiếc Berg bay lên trong khi cánh cửa đóng lại.

☆ ☆ ☆

Jorge điều khiển chiếc máy bay lơ lửng cách mặt đất vài mét, trong khi nhóm bạn trấn tĩnh lại. Đám Chạch dưới đất không đáng lo ngại vi không có vũ khí. ít ra là những người trong nhóm đã đuổi theo họ ra khỏi cổng rào.

Thomas cùng với Minho và Brenda đứng sau một ô cửa sổ và trông thấy đám đông giận dữ bên dưới. Thật khó tin được những gì trước mắt chúng là sự thật.

- Nhìn bọn họ kìa. - Thomas nói. - Ai mà biết cách đây vài tháng họ đã là những người như thế nào. Sống trong giàu sang, làm việc trong văn phòng, dám lắm chứ. Bây giờ thì họ săn người như một bầy thú hoang.

- Em biết cách đây vài tháng họ trông như thế nào đấy, - Brenda đáp. - Họ khốn khổ, sợ chết khiếp vì biết bị nhiễm Nhật trùng và không có cách nào thoát khỏi nó.

Minho giơ hai tay lên.

- Hai người rảnh ghê, đi lo láng cho cái đám đó. Không lẽ chỉ có mình tôi biết nghĩ tới bạn mình thôi sao? Cái thằng tên Newt đó.

- Chúng ta không thể làm được gì đâu. - Tiếng Jorge vang lên từ trong buồng lái.

Thomas nhăn mặt trước sự bình thản của anh chàng phi công.

Minho quay lại nói với anh ta:

- Anh im lặng mà lái máy bay đi, mặt dẹp.

- Tôi sẽ cố hết sức. - Jorge đáp với một tiếng thở dài, trước khi kéo vài cái cần để điều khiển chiếc Berg di chuyển.

Minho thụp xuống sàn, như thể bị tan chảy.

- Chuyện gì sẽ xảy ra khi Newt hết đạn? - Thằng bé hỏi bâng quơ, mắt nhìn vào một điểm vô hình trên tường.

Thomas không biết phải trả lời thế nào, nó cũng không biết phải diễn đạt sự đau buồn trong lòng ra làm sao. Nó đành ngồi xuống bên cạnh Minho, không nói không rằng trong khi chiếc Berg bốc lên cao và bay xa dần.

Chúng đã mất Newt.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »