Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1025 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Thomas vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn. Những giấc mơ - hồi ức thơ ấu - vẫn đang che phủ tâm trí nó. Nó gần như không nắm bắt được điều người đàn ông kia vừa nói.

- Các ông đúng là đồ quỷ quyệt. - Newt đáp lại. Thằng bé đã rời khỏi giường, hai nắm đấm siết chặt bên sườn, mắt nhìn Janson tóe lửa.

Thomas không nhớ có bao giờ mình trông thấy thằng bạn bừng bừng lửa giận như vậy chưa. Thế rồi toàn bộ sức nặng của câu Chuột Chù vừa nói lôi nó ra khỏi màn sương.

Nó vung chân ngồi dậy và phang luôn:

- Các ông đã nói chúng tôi không bị bắt buộc.

- Tôi e chúng tôi không có lựa chọn khác. - Janson đáp. - Thời kỳ lừa dối đã chấm dứt. Mọi thứ sẽ không thành công nếu ba cậu vẫn mù mờ về quá khứ. Tôi rất tiếc. Chúng tôi cần phải thực hiện việc này. Newt, trong số tất cả các cậu, xét cho cùng cậu là đứa sẽ hưởng lợi nhiểu nhẩt từ một giải pháp điều trị.

- Tôi chẳng bận tâm đến tôi nữa. - Newt gầm gừ đáp lại

Bản năng của Thomas bắt đầu trỗi dậy. Nó biết đây là thời khắc nó đang chờ đợi. Đây là cơ hội cuối cùng.

Thomas quan sát Janson một cách cẩn thận. Ông ta dịu lai rồi hít một hơi thật sâu như thể cảm nhận được nguy hiểm đang dâng lên trong phòng và muốn hóa giải nó.

- Nghe này, Newt, Minho, Thomas. Tôi hiểu các cậu cảm thấy như thế nào. Các cậu đã chứng kiến nhiều chuyện kinh khủng Nhưng phần tồi tệ nhất đã qua rồi. Chúng tôi không thể thay đổi quá khứ, không thể rút lại những gì đã xảy ra cho các cậu và bạn bè. Nhưng đã đến nước này, không hoàn tất được bản sơ đồ có phải là phí công không?

- Không thể rút lại? - Newt la lên. - Ông chỉ nói được có vậy thôi sao?

- Coi chừng đó. - Một bảo vệ cảnh cáo và chĩa nòng súng phóng lựu vào ngực Newt.

Căn phòng lặng ngắt. Thomas chưa bao giờ trông thấy Newt như thế. Thằng bé quá phẫn nộ và thậm chí không buồn tỏ ra bình thản.

Janson nói tiếp:

- Chúng ta không còn thời gian nữa. Đi thôi, nếu không chúng tôi lại phải làm như hôm qua. Các bảo vệ sẵn sàng làm thế, tôi bảo đảm với các cậu.

Minho nhảy xuống khỏi chiếc giường tầng trên.

- Ông ta nói đúng. - Thằng bé nói một cách xuôi xị. - Nếu tụi mình có thể cứu cậu, Newt à, và biết bao nhiêu người nữa không biết, thì ở lại trong căn phòng này lâu hơn chỉ là một việc ngu ngốc.

- Minho liếc Thomas và hất đầu ra cửa. - Đi thôi nào. - Nói đoạn nó bước qua chỗ Chuột Chù và nhóm bảo vệ, đi một lèo ra ngoài hành lang không buồn ngoái nhìn lại.

Janson nhướng mày nhìn Thomas đang chật vật che giấu sự ngạc nhiên. Lời nói của Minho thật khác thường, chắc thằng bé đang có âm mưu gì đó. Giả bộ nghe theo bọn họ sẽ cho chúng thêm thời gian.

Thomas quay lại nháy mắt thật nhanh với Newt để chỉ mình thằng bé nhận thấy.

- Chúng ta hãy nghe theo lời bọn họ. - Nó cố làm ra vẻ bình thản và thành thật, một việc khó chưa từng thấy. - Trước khi vào Mê cung, tôi đã làm việc cho những người này. Lẽ nào tôi hoàn toàn sai lầm?

- Ôi trời. - Newt đảo mắt, nhưng vẫn đi ra cửa, trong khi Thomas mừng thầm với thắng lợi của mình.

- Các cậu sẽ là anh hùng khi chuyện này chấm dứt. - Janson nói trong khi Thomas nối gót Newt bước ra khỏi phòng.

- Ông im giùm cái đi. - Thomas đáp lại.

Một lần nữa Thomas và hai thằng bạn đi theo Chuột Chù qua các hành lang lắt léo như mê cung. Trong khi đi Janson huyên thuyên đủ thứ như thể ông ta là một hướng dẫn viên du lịch. Ông ta giải thích rằng tòa nhà không có nhiều cửa sổ do khí hậu khắc nghiệt bên ngoài và sự tấn công của các băng nhóm người mắc bệnh đi lang thang. Ông ta cũng nhắc đến cơn giông tố kinh khủng vào cái đêm các trảng viên được đưa ra khỏi Mê cung và việc một nhóm Chạch đã phá được vòng rào bên ngoài để tiến vào trong lúc bọn trẻ bước lên xe buýt.

Thomas vẫn còn nhớ như in cái đêm đó. Nó vẫn còn cảm thấy cú nảy lên của chiếc xe khi bánh xe cán qua người phụ nữ đã tiếp cận nó, thậm chí người tài xế không thèm giảm tốc độ. Nó không thể tin nổi chuyện đó thật sự chỉ mới xảy ra vài tuần trước - tưởng như hàng năm trời đã trôi qua.

- Tôi ước gì ông ngậm miệng lại. - Cuối cùng Newt gắt lên.

Chuột Chù làm theo, nhưng vẫn giữ nụ cười nhếch mép trên khuôn mặt.

Khi nhóm người đi đến khu vực của ngày hôm qua, Chuột Chù dừng bước và quay lại, nói với bọn trẻ:

- Tôi hy vọng hôm nay các cậu sẽ hợp tác. Tôi không mong điều gì khác.

- Những người khác đâu cả rồi? - Thomas hỏi.

- Các đổi tượng khác đang lấy lại sức...

Trước khi Chuột Chù kịp nói hết câu thì Newt lao tới. Nó nắm lấy ve chiếc áo khoác màu trắng, ấn ông ta vào cánh cửa gần nhất.

- Ông mà còn gọi họ là đối tượng một lần nữa là tôi sẽ bẻ cổ ông!

Hai bảo vệ lập tức xông vào, lôi Newt ra khỏi Janson và đè nghiến thằng bé xuống sàn nhà, gí súng vào mặt nó.

- Khoan đã! - Janson hét lên. - Khoan! - Ông ta định thần lại và vuốt phẳng áo xống. - Đừng làm nó gãy tay. Cứ chấp nhận vậy đi

Newt chậm rãi đứng dậy và giơ hai tay lên.

- Đừng có gọi chúng tôi là các đối tượng. Chúng tôi không phải là lũ chuột đi tìm miếng phô mai. Và hãy bảo đồng bọn của ông bình tĩnh lại. Tôi đâu có làm gì ông đâu nào. - Thằng bé đưa mắt nhìn Thomas dò hỏi.

VSAT là tốt.

Không hiểu sao mấy chữ đó lại bật lên trong đầu Thomas. Như thể con người trước kia của nó – thằng Thomas từng tin tưởng mục đích của VSAT xứng đáng với mọi hành động đê tiện - đang cố gắng thuyết phục nó rằng đó là sự thật. Và rằng bất kể mọi chuyện có kinh khủng thế nào, bọn nó vẫn phải làm mọi thứ cần thiết để tìm ra một giải pháp điều trị bệnh Nhật trùng.

Nhưng giờ mọi thứ đã đổi khác. Nó không thể hiểu được con người trước kia của mình. Làm thế nào nó có thể cho rằng tất cả những chuyện này là bình thường. Nó đã thay đổi... nhưng nó phải cho bọn họ thấy thằng Thomas trước kia một lần cuối.

- Newt, Minho. - Nó khẽ nói, trước khi chuột chù kịp lên tiếng. - Tôi nghĩ ông ấy nói đúng. Đã đến lúc chúng ta phải làm những chuyện cần làm. Chúng ta đã thỏa thuận với nhau như thế tối qua còn gì.

Minho nở một nụ cười căng thẳng. Còn bàn tay Newt thì co lại thành nắm đấm.

Bây giờ hoặc không bao giờ.

« Lùi
Tiến »