Thomas tỉnh lại và thấy Brenda đang cúi xuống nhìn mình. Trông con bé có vẻ lo lắng. Da Brenda tái xanh và dính những vệt máu khô, trán con bé lấm lem, má thâm tím. Như thể được nhắc nhớ bởi các vết thương của con bé, nó đột ngột cảm thấy đau nhức toàn thân. Nó hoàn toàn không biết mấy trái lựu đạn điện đó gây ra tác dụng gì, nhưng nó thấy mừng là chỉ bị dính một trái.
- Em vừa mới tỉnh lại. - Brenda lên tiếng. - Anh cảm thấy thế nào?
Thomas chống cùi chỏ nhổm dậy và nhăn nhó vi cơn đau ở chân, nơi viên đạn sượt qua.
- Anh thấy mình thật tởm.
Thomas đang nằm trên một cái giường thấp trong khoang hàng rộng rãi của máy bay. Khoang hàng chẳng có gì ngoài một số món đồ cọc cạch. Minho và Newt đang ngủ trên hai cái trường kỷ xấu xí, chăn kéo lên tới cằm. Thomas thầm nghĩ rằng Brenda đã làm việc đó. Hai thằng nom như hai đứa trẻ nhỏ nhít, yên ấm và thoải mái.
Brenda đang quỳ bên cạnh chiếc giường nhỏ. Con bé đứng lên rồi ngồi xuống một chiếc ghế bành nham nhở cách đó chừng buột mét.
- Chúng ta đã ngủ gần mười tiếng đổng hổ.
- Thật á? - Thomas không thể tin nổi chuyện này. Cứ tưởng như nó chỉ vừa chợp mắt. Bất tình thì đúng hơn.
Brenda gật đầu.
- Chúng ta đã bay lâu tới mức đó sao ? Chúng ta đang đi đâu đây? Lên mặt trăng chắc? - Thomas co chân ngồi ở mép giường.
- Không, Jorge chỉ đưa chúng ta đi khoảng một trăm dặm, rồi đáp xuống một vùng đất trống, chú ấy cũng đang ngủ. Không thể để phi công mệt được.
- Anh không tin nồi cả hai đứa tụi mình đều bị trúng lựu đạn. Anh thích bóp cò hơn nhiều. - Thomas đưa tay xoa mặt và ngáp dài. Rồi nó xem xét các vết bỏng trên cánh tay. - Em có nghĩ những cái này sẽ để lại sẹo hay không?
Brenda bật cười.
- Còn nhiều thứ khác phải lo lắng mà anh...
Thomas cũng mỉm cười. Con bé nói đúng.
- Vậy đó. - Nó mở lời, rồi nói tiếp một cách chậm rãi. - Hồi ở trong VSAT thì chỉ nghĩ thoát được ra ngoài đã hay lắm rồi, nhưng... anh thậm chí không biết thế giới thực bên ngoài nó như thế nào nữa... Không phải ở đâu cũng như Đất cháy, đúng không?
- Không. - Brenda đáp. - Chi có những khu vực nằm giữa hai vĩ tuyến là hoang mạc thôi. Ở những nơi khác thì thời tiết dao động cực độ. Có một vài thành phố an toàn chúng ta có thể đến. Đặc biệt là khi được miễn dịch. Tụi mình có thể tìm được việc làm khá dễ dàng.
- Làm việc. - Thomas lặp lại, như thể đó là thứ lạ lùng nhát nỏ ỉ từng nghe nói tới. - Em đã nghĩ đến việc đi tìm việc làm rôi à?
- Thế anh không định ăn à?
Thomas không đáp. Nó cảm nhận được sức nặng của thực tế. Nếu thực sự bọn chúng sắp đặt chân vào thế giới thực, chúng phài bắt đầu tập sống như người thực là vừa. Nhưng liệu chuyện đó có khả thi trong một thế giới bị Nhật trùng tàn phá? Thomas nghĩ tới các bạn của mình.
- Teresa. - Nó nói.
Bị bất ngờ, Brenda hơi lui người lại.
- Chị ấy thì sao?
- Có cách nào tìm ra nơi Teresa và những người khác đã đi không?
- Jorge đã làm rồi, thông qua hệ thống theo dõi các chiếc Berg. Họ đã đến thành phố Denver.
Thomas phát hoảng.
- Như vậy có nghĩa là VSAT cũng có thể tìm ra chúng ta?
- Anh không biết Jorge rồi. - Brenda nhăn mặt đầy ranh mãnh.
- Chú ấy có thể điều chỉnh hệ thống theo cách anh không thể tin nổi. Chúng ta có thé đi trước bọn họ một bước, ít ra trong một khoảng thời gian.
- Denver. - Thomas lên tiếng sau một hồi im lặng. Cái tên này thật kỳ quặc. - Nó ở đâu thế?
- Dãy núi Rocky. Trên cao. Một trong những sự lựa chọn hiển nhiên cho một khu cô lập, vì ở đó thời tiết được phục hồi khá nhanh sau vụ quầng lửa mặt trời. Một điểm đến cũng tạm.
Thomas không bận tâm lắm đến địa điểm. Nó chỉ biết mình cần phải tìm Teresa và những người khác. Nó không rõ tại sao , nhưng chắc chắn nó chưa sẵn sàng để thảo luận chuyện đó với Brenda. Nó sẽ đợi một thời gian.
- Ở đó như thế nào? - Cuối cùng nó hỏi.
- Thì, cũng giống như đa phần các thành phố lớn, họ khá tàn nhẫn trong việc không cho người Chạch vào, dân chúng buộc phải xét nghiệm bệnh Nhật trùng thường xuyên một cách ngẫu nhiên. Hiện nay họ đã lập nên một làng ở phía đối diện thung lũng, nơi họ đưa người mới nhiễm bệnh tới, Người miễn dịch được trả công rất hậu hĩnh để chăm sóc cho những người này, mặc dù chuyện đó cực kỳ nguy hiểm. Cả hai nơi đểu được canh phòng cẩn mật.
Cho dù đã tìm lại được một số ký ức, Thomas cũng không biết gì nhiều về những người được miễn dịch đối với Nhật trùng. Nhưng nó nhớ Chuột Chù có nói một điều.
- Janson bảo người Miễn bị thù ghét ghê lắm. Ông ta nói vậy là sao?
- Khi anh bị Nhật trùng, anh biết mình sẽ phát điên và chết. Chỉ là vấn đề khi nào. Mặc dù cả thế giới đã cố gắng rất nhiều, con virus vẫn tìm được kẽ hở trong việc kiểm dịch. Anh tưởng tượng mà xem, anh biết mình dính chấu, trong khi người Miễn lại không hể hấn gì. Nhật trùng chẳng có tác động gì tới họ... thậm chí họ không làm phát tán virus. Anh có ganh ghét với họ không?
- Có thể. - Thomas nói, nó thấy mừng vì mình thuộc vể bên không mắc bệnh. Thà bị ghét còn hơn bị bệnh. - Nhưng chẳng phải việc có họ là quý báu lắm hay sao? Ý anh là, việc phát hiện ra những người không bị mắc bệnh ấy.
Brenda nhún vai.
- Chắc chắn họ được sử dụng, đặc biệt là trong chính phủ và các cơ quan an ninh. Nhưng những người khác coi họ như cỏ rác. Người không được miễn dịch lại quá đông nữa. Đó là lí do người Miễn được trả rất nhiều tiền để trở thành lính canh, nếu không sẽ chẳng ai chịu làm. Nhiều người trong số họ thậm chí còn cố gắng che giấu sự miễn nhiễm của mình. Hoặc là đi làm cho VSAT, giống như Jorge và em.
- Vậy ra hai người đã quen nhau từ trước à?
- Em gặp chú Jorge Ở Alaska, sau khi đã biết mình được miễn dịch. Đó là một nơi tập trung những người như bọn em. Một dạng trại tập trung bí mật. Jorge dần dần trở thành một người chú của em, chú ấy đã thề sẽ bảo vệ em. Ba em đã bị giết, còn mẹ em thì đẩy em đi ngay khi biết mình bị mắc bệnh.
Thomas chồm người tới trước, hai khuỷu tay chống lên đùi.
- Em nói ba em đã bị VSAT giết chết. Vậy mà em vẫn tự nguyện đến làm việc cho bọn họ sao?
- Sinh tồn mà, Thomas. - Khuôn mặt con bé sa sầm. - Anh không biết việc sống sót dưới sự bảo trợ của VSAT là như thế nào đâu. Ở ngoài kia, phần lớn mọi người sẵn sàng làm mọi thứ để được sống thêm dù chỉ một ngày. Người Chạch và người Miễn có những vấn đề khác nhau, đúng thế, nhưng tựu trung lại vẫn chỉ là làm thế nào để sinh tồn mà thôi. Ai cũng muốn sống hết mà.
Thomas không đáp, nó không biết phải nói gì. Tất cả những gì nó biết vể cuộc sống là Mê cung và Đất cháy, với những ký ức lờ mờ về thời thơ ấu lớn lên cùng VSAT. Nó cảm thấy trống rỗng và mất phương hướng, như thể chẳng thuộc về nơi nào.
Đột nhiên nó thấy đau nhói trong tim.
- Anh tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với mẹ anh. - Nó nói, và cảm thấy bất ngờ với chính mình.
- Mẹ anh á? - Brenda hỏi lại. - Anh còn nhớ mẹ mình à?
- Anh đã mơ về mẹ vài lần. Anh nghĩ đó là những hồi ức.
- Hồi ức ra sao? Mẹ anh giống như thế nào?
- Thì giống như... một người mẹ. Em biết rồi, mẹ yêu thương, chăm soc, lo lắng cho anh. - Thomas lạc giọng. - Anh không nghĩ có ai từng làm như thế kể từ khi anh bị người ta đưa đi. Nghĩ đến việc mẹ sẽ hóa điên, những chuyện có thể đã xảy ra với mẹ, anh thấy đau đớn. Có khi nào trong số những người Chạch khát máu mà chúng ta từng...
- Thôi đi, Thomas. Anh đừng nói nữa. - Brenda nắm tay Thomas siết mạnh. - Anh hãy nghĩ mẹ sẽ vui thế nào khi biết anh còn sống, còn đấu tranh. Mẹ anh chết đi nhưng biết anh được miễn dịch và có cơ hội để trưởng thành, bất chấp thế giới có điêu tàn tới mức nào. Ngoài ra, anh sai hoàn toàn rồi.
Đang cúi mặt nhìn xuống sàn, Thomas chợt ngẩng lên hỏi lại:
- Sao cơ?
- Minho. Newt. Chảo Chiên. Tất cả các bạn anh đều quan tâm và lo lắng cho anh. Ngay cả Teresa. Chị ấy đã làm nhiều chuyện không hay ở Đất cháy, vì chị ấy nghĩ mình khồng có chọn lựa nào khác. - Brenda ngừng lại, rồi nói tiếp, thật khẽ. - Cả Chuck nữa.
Cơn đau trong lồng ngực Thomas càng tăng thêm.
- Chuck. Thằng nhỏ ấy... nó... - Thomas phải ngưng nói một lúc để bình tĩnh trở lại. Suy cho cùng thì Chuck là nguyên nhân mạnh mẽ nhất khiến nó ghê tởm VSAT. Làm sao việc giết hại một đứa trẻ như Chuck lại có thể là tốt được?
Cuối cùng nó nói tiếp:
- Anh đã chứng kiến tận mắt cái chết của Chuck. Trong giây phút cuối cùng của thằng bé, ánh mắt nó chỉ chất chứa sự kinh hoàng. Em không thể làm như thế. Em không thể làm thế với một con người. Anh không cần biết người ta nói gì, anh không cần biết có bao nhiêu người sẽ phát điên và chết, anh không cần biết cả cái nhân loại này sẽ tuyệt diệt. Ngay cả khi đó là điều duy nhất phải làm để tìm ra thuốc giải, anh cũng vẫn chống lại chuyện đó.
- Thomas, bình tĩnh nào. Anh tự bẻ gãy ngón tay mình mất.
Thomas không nhớ mình đã buông tay Brenda từ bao giờ.
Nó nhìn xuống và thấy hai bàn tay mình đang siết vào nhau rất chặt, tới nỗi da tay nó trắng bệch đi. Nó thả lỏng và cảm thấy máu chảy về tay.
Brenda trầm ngâm gật gù.
- Em đã thay đổi hoàn toàn khi ở Đất cháy. Em rất xin lỗi vì mọi chuyện.
Thomas lắc đầu.
- So với anh, em chẳng có lí do gì hơn để mà xin lỗi. Đây là một mớ hỗn độn bẩn thỉu.
Nó rên lên rói nằm xuống giường trở lại, trơ mắt nhìn trần khoang hàng.
Sau một lúc im lặng, Brenda lại nói tiếp:
- Anh biết không, có lẽ chúng ta nên đi tìm chị Teresa và những người kia. Để tập hợp nhau lại. Họ đã trốn thoát, có nghĩa họ cùng phe với chúng ta, em nghĩ chúng ta chưa thể phán xét gì về họ... Biết đâu mọi người không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bỏ chúng ta lại. Và chỗ họ đến cũng không bất ngờ chút nào.
Thomas xoay người để nhìn Brenda, thầm mong con bé nói đúng.
- Vậy em nghĩ chúng ta nên đi tới...
- Denver.
Thomas gật đầu, nó bỗng cảm thấy chắc chắn và thích cảm giác đó.
- Phải rồi, Denver.
- Nhưng bạn bè anh không phải là lí do duy nhất. - Brenda mỉm cười. - Ở đó còn một thứ quan trọng hơn.