Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1203 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69

Những người bị thương la hét. Tiếng sấm động và đá rơi tạo thành một bản hợp xướng ghê rợn trong khi mặt đất dưới chân Thomas tiếp tục rung chuyển. Mê cung đang sụp đổ. Họ phải thoát ra ngoài ngay.

- Chạy đi! - Thomas hét bảo Sonya.

Không chần chờ, con bé quay gót và mất dạng trong các lối đi của Mê cung. Những người đứng trong hàng của Sonya không cần phải được giục để đi theo con bé.

Thomas loạng choạng, nhưng nó lấy lại được thăng bằng và chạy tới chỗ Minho.

- Tập hợp phía sau lại! Teresa, Brenda và tôi cần đi lên trước dẫn đầu.

Minho gật đầu và đẩy nhẹ Thomas, tạo đà cho nó chạy. Thomas ngoái nhìn phía sau vừa đúng lúc phần giữa Trang ấp sụp xuống giống như một quả đấu bị nứt. Một nửa cấu trúc rệu rã của căn nhà đổ sập, làm tung lên một đám bụi và dằm gỗ. Thomas liếc nhìn sang phía phòng mê đồ và thấy các bức tường bê tông của nó đã sụp đổ tan tành.

Không còn thời gian để mất nữa. Thomas tìm kiếm trong đám hỗn loạn cho đến khi thấy Teresa. Nó chụp lấy tay con bé và dắt theo mình ra phía cổng. Brenda đã đứng sẵn ở đó. Con bé đang cố hết sức cùng Jorge tạo điều kiện cho những người đi kế tiếp, không để cho mọi người chen lấn nhau.

Lại những tiếng rầm rầm vang lên từ phía trên đầu. Thomas ngước lên và thấy một mảng vách tường rơi xuống đất, gần mấy đám ruộng. Mảng tường vỡ vụn khi tiếp đất, nhưng may thay không ai bị đá đè. Đột nhiên Thomas kinh hoàng nhận ra vòm trần rồi cũng sẽ sụp đổ.

- Đi thôi! - Brenda hét gọi Thomas. - Em ở ngay phía sau anh đây!

Teresa nắm tay Thomas lôi về phía trước, và ba đứa cùng chạy qua cái cổng có cạnh trái vỡ lởm chởm để ra ngoài Mê cung. Chúng len lỏi qua đoàn người đang đổ dồn về cùng hướng.

Thomas co chân chạy để đuổi kịp Sonya. Nó không dám chắc con bé có từng làm Tầm đạo sinh của Nhóm B, càng không chắc con bé có còn nhớ đường ra nếu như hai mê cung có cùng cách bố trí.

Mặt đất tiếp tục rung chuyển, tròng chành theo những tiếng nổ xa xôi. Mọi người loạng choạng ngã xuống rồi lại đứng lên chạy tiếp. Thomas khom người chạy lắt léo, có lúc còn phải nhảy qua một người đàn ông bị ngã. Những tảng đá tiếp tục rơi xuống từ các vách tường của Mê cung. Một ngựời đàn ông bị đá rớt trúng đầu và gục xuổng đất. Mọi người cúi xuống cố nâng ông ta lên, nhưng máu ống ta đã đổ nhiều tới nỗi Thomas tin mọi thứ đã quá muộn.

Thomas đã đuổi kịp Sonya và chạy vượt lên trước để dẫn đường cho mọi người qua các ngã rẽ.

Nó biết họ đang đến rất gần. Nó chỉ có thể hi vọng Mê cung là nơi đầu tiên bị ảnh hưởng và phần còn lại cửa khu phức hợp vẫn nguyên vẹn. Như vậy họ vẫn còn thời gian nếu có thể thoát ra khỏi đây. Mặt đất dưới chân nó bỗng nảy lên, tiếng ầm điếc tai vang vọng khắp không gian. Nó ngã nhào tới trước và lồm cồm bò dậy. Phía trước mặt nó, cách chừng ba chục mét, mặt nền đá vống lên, rồi một nửa lối đi nổ tung, làm một cơn mưa bụi và mảnh đá bắn ra khắp mọi hướng.

Nó không dừng lại. Có một khe hẹp giữa nền đá nhỏ cao và vách tường. Nó chạy qua đó, Teresa và Brenda bám theo sát gót. Thomas biết nút thắt cổ chai này sẽ làm mọi thứ bị chậm lại.

- Nhanh lên! - Nó hét về phía sau, rồi chậm bước lại để quan sát. Sự tuyệt vọng đang hiện rõ trong ánh mắt mọi người.

Sonya lách qua khỏi khe hở. Con bé dừng lại để giúp lôi những người khác đi qua. Vừa nắm tay, vừa kéo, vừa đẩy. Mọi ngựời xoay sở nhanh hơn Thomas tưởng. Nó tiếp tục chạy hết tốc lực tới Vực.

Cứ thế nó lao qua Mê cung trong khi mọi thứ rung chuyển, đá rơi rầm rầm xung quanh, nhiều người la hét và kêu khóc. Nó không thể làm gì khác hơn ngoài đưa những người sống sót đi tiếp. Rẽ sang trái, rồi sang phải. Lại phải. Rồi họ tiến đến hành lang dài dẫn tới mép Vực Thomas có thể nhìn thấy nơi vòm trần xám xịt tiếp nối với vách tường màu đen, cái lỗ tròn. Một vết nứt rộng bỗng xuất hiện trên vòm trần, nơi từng là bầu trời giả.

Nó quay lại gọi Sonya và những người khác:

- Nhanh lên! Chạy nhanh lên!

Khi họ tiến lại gần, Thomas có thể nhìn thấy rõ sự kinh hoàng của họ. Những gương mặt trắng bệch và rúm ró vì sợ, nhiều người vấp ngã rồi lại đứng lên. Nó trông thấy một thằng bé không quá mười tuổi kéo một phụ nữ cho đến khi cô ta đứng dậy. Một tảng đá có kích thước bằng một chiếc xe hơi nhỏ rơi xuống từ trên cao và hất một người đàn ông bay ngược ra phía sau vài mét. Ông ta nằm một đống khi tiếp đất. Thomas rùng mình trước cảnh tượng đó, nhưng nó tiếp tục chạy, đồng thời hò hét động viên mọi người xung quanh.

Cuối cùng nó đã ra đến Vực. Hai tấm ván vẫn nằm ở đó. Sonya ra hiệu cho Teresa băng qua cây cầu tạm và nhảy qua nơi trước đây từng là Lỗ sầu. Sau đó Brenda băng qua cầu cùng một nhóm người nối đuôi theo sau.

Thomas đứng đợi trên mép Vực và vẫy tay kêu gọi mọi người tiến lên. Đợi là một việc rất khó khăn, gần như không thể chịu đựng nối, khi nó phải nhìn dòng người từ từ di chuyển ra khỏi Mê cung giữa lúc toàn bộ nơi này có thể sụp đổ vào bất cứ lúc nào. Từng người một chạy qua hai miếng ván và nhảy xuống cái lỗ. Thomas tự hỏi liệu Teresa có phải đẩy bọn họ xuống máng trượt thay vì leo thang để cho nhanh.

- Cậu đi đi. - Sonya hét gọi Thomas. - Họ cần phải biết làm gì tiếp theo khi đã xuống đến nơi.

Thomas gật đầu, mặc dù nó cảm thấy bỏ đi lúc này thật tệ. Nó đã từng làm điều đó trong cuộc đào thoát đầu tiên, khi mà nó đã bỏ các bạn trảng viên chiến đấu phía sau và nhảy xuống dưới kia nhập mật mã. Nhưng nó hiểu con bé nói đúng. Nó nhìn lại một lần cuối Mê cung đang rung chuyển. Những tảng đá hộc trên trần đang long ra, nền đá trước kia bằng phẳng nay lởm chởm đá vụn. Nó không biết liệu tất cả có thể thoát thân được hay không. Tim nó đau nhói khi nghĩ đến Minho, Chảo Chiến và những người khác.

Nó lách vào trong dòng người và băng qua cây cầu tạm, nhảy xuống Lỗ sầu, trước khi tách ra khỏi nhóm người ở dưới miệng lỗ và chạy tới chiếc thang. Nó trèo xuống các thanh sắt nhanh hết mức có thể và nhẹ nhõm khi trông thấy các thiệt hại chưa lan đến phần này. Teresa đang ở đó để giúp mọi người đứng lên sau khi trượt trong lòng máng, đồng thời chỉ lối cho họ.

- Để tớ làm cho! - Nó hét gọi con bé. - Cậu đi lên trước đi! - Nó chỉ tay về phía cánh cửa đôi.

Con bé đang định trả lời thì nhìn thấy điều gì đó ở phía sau lưng Thomas. Đôi mắt Teresa mở to kinh hoàng, khiến Thomas phải quay lại.

Vài chiếc kén bụi bặm chứa Nhím sầu đang mở ra. Những cái nắp kén nâng lên nhờ các bản lề trông chẳng khác nào nắp quan


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »