Janson lôi ra một con dao dài mỏng dính, giơ lên và ghé mắt lại gần để kiểm tra.
- Nói cho mày biết nha, nhóc con. Tao chưa bao giờ tự coi mình là một người bạo lực, nhưng mày và đám bạn của mày đã dồn tao vào đường cùng. Sự kiên nhẫn của tao đã bị lợi dụng quá mức, nhưng tao sẽ tỏ ra kiềm chế. Không như mày, tao nghĩ cho người khác nhiều hơn. Tao đang cố gắng cứu người, và tao sẽ kết thúc kế hoạch này.
Thomas cố gáng thả lỏng toàn thân và nằm im. Vật lộn chẳng ích gì, và nó cần tiết kiệm năng lượng cho đến khi một cơ hội đúng đắn xuất hiện. Rõ ràng là Chuột Chù đang mất bình tĩnh, và căn cứ theo con dao thì, gã đang quyết tâm đưa nó trở lại phòng mổ bằng mọi giá.
- Ngoan lắm. Không cần phải chống đối làm gì. Cậu nên tự hào. Cậu và cái đầu của cậu sẽ cứu thế giới đó Thomas.
Người đàn ông đang khống chế Thomas - một người mập lùn và có tóc đen - lên tiếng:
- Tao sẽ bỏ tay khỏi miệng mày. Kêu một tiếng thôi là Janson sẽ cho mày nếm mùi con dao đó. Hiểu chưa? Tụi tao muốn bắt sống mày, nhưng điều đó không có nghĩa mày không thể mang thẹo.
Thomas gật đầu một cách bình tĩnh nhất có thể. Kẻ khống chế buông nó ra và ngồi lên.
- Nhóc biết khôn rồi đó. - Hắn nói.
Đó chính là tín hiệu để Thomas hành động. Nó vung chân thật mạnh sang bên phải, đá trúng mặt Janson. Đầu gã lật ra sau và toàn thân đổ ập xuống đất. Tên tóc đen chồm tới định tấn công Thomas, nhưng nó đã lách tránh được và đá thêm một cú vào cánh tay cầm dao của Janson. Con đao bay ra khỏi tay gã; trượt qua khoảng sân và đập vào vách tường của tòa nhà.
Mải chú ý con dao, Thomas bị gã mập tấn cống bất ngờ, khiến nó ngã ngửa, đè lên Janson. Chuột Chù vặn vẹo người trong lúc nó vật lộn với tên kia. Cảm thấy mình đang lâm vào đường cùng, adrenaline tuôn tràn trong huyết quản Thomas và nó đấm đá, lôi mình ra khỏi hai gã đàn ông. Sau một hồi cào cấu, nó thoát ra và nhoài người tới chỗ bức tường. Thomas chạm đất ngay bên cạnh con dao, nhặt nó lên và quay lại, chờ đợi một đòn tấn công tức thì. Hai gã đàn ông đang đứng lên, rõ ràng cả hai đều bất ngờ trước sức mạnh của Thomas.
Thomas cũng đứng dậy và giơ con dao ra.
- Hãy để tôi đi. Hai người chỉ việc bỏ đi và để mặc tôi. Tôi thề nếu hai người tấn công, tôi sẽ không giữ bình tĩnh với thứ này đâu. Tôi sẽ đâm đó. Tôi thề.
- Nhóc con, có thấy hai chọi một chưa? - Janson lên tiếng. - Tao không cần biết mày có dao hay không.
- Ông đã chứng kiến những gì tôi có thể làm. - Thomas đáp, cố gắng tỏ ra nguy hiểm. - Ông đã quan sát tôi trong Mê cung và ngoài Đất cháy. - Nó chỉ muốn bật cười vì sự mỉa mai của tình thế. Bọn họ đã biến nó thành một sát thủ... để cứu người sao?
Tên mập chế giễu:
- Nếu mày nghĩ bọn tao...
Thomas ngả người ra sau và phóng con dao giống như đã từng thấy Gally làm. Con dao xoay vòng trong không khí và cắm thẳng vào cổ hắn. Máu chưa chảy ra, nhưng hắn đưa tay lên gỡ con dao, mặt rúm ró vì kinh hoàng. Lúc đó máu mới phụt ra từng hồi, theo nhịp tim của hắn. Hắn mở miệng, nhưng chưa kịp nói câu nào thì đã khuỵu xuống.
- Thằng ranh... - Janson thì thào, mắt trố ra kinh ngạc nhìn tên đồng bọn.
Sững sờ trước điểu mình vừa làm, Thomas chôn chân tại chỗ, nhưng khoảnh khắc đó không kéo dài, vì Janson đã quay lại nhìn nó. Nó vội chạy ra khỏi sân, vòng qua góc tường. Nó phải quay lại chỗ cái lỗ, phải chui vào bên trong tòa nhà.
- Thomas! - Janson la lớn. - Quay lại đây! Mày không biết mình đang làm gì đâu!
Thomas nghe thấỵ tiếng chân gã rượt theo mình, nhưng nó không dừng lại. Nó băng ngang bụi cây vừa nấp lúc nãy và lao hết tốc lực về phía lỗ hổng toang hoác bên hông tòa nhà. Một người dàn ông và một phụ nữ vẫn còn đang dựa lưng nhau ngồi gân đó. Nhìn thấy Thomas, cả hai vội đứng dậy.
- Tôi là Thomas! - Nó hét bảo họ ngay khi cả hai cùng mở miệng định đặt câu hỏi. - Tôi cùng phe với hai người!
Hai người kia nhìn nhau, rồi lại nhìn Thomas đúng lúc nó thắng lại trước mặt họ. Nó thở hổn hển và quay lại, trông thấy bóng Janson đang chạy tới ở cách đó chừng mười lăm mét.
- Họ đang đi tìm cậu khắp nơi. - Người đàn ông lên tiếng. - Nhưng không phải cậu đang ở bên trong sao? - Anh ta chỉ tay về phía cái lỗ.
- Mọi người đâu rồi? Vince đâu? - Thomas hỏi nhanh, ý thức được Janson vẫn đang tìm cách bắt mình.
- Nó quay lại và trông thấy khuôn mặt của Chuột Chù đang nhìn nó một cách dị thường. Biểu hiện này Thomas đã từng nhìn thấy trước kia. Chính là sự giận dữ điên cuồng mà nó từng thấy ở Newt. Chuột Chù đã bị nhiễm Nhật trùng.
Janson nói trong hơi thở nặng nhọc:
- Thằng nhỏ đó... thuộc sở hữu... của VSAT. Giao nó cho tôi.
Người phụ nữ đáp luôn không nao núng:
- VSAT chẳng là cái thá gì đối với tôi. Nếu là ông, tôi đã đầu hàng cho rồi. Và tôi cũng không quay vào trong đó đâu. Những chuyện tồi tệ đang sắp xảy ra cho đám bạn bè của ông ở trong đó.
Chuột Chù không đáp mà tiếp tục thở, mắt đảo nhanh từ Thomas sang hai người kia. Cuối cùng, ông ta bắt đầu lùi lại, thật chậm rãi.
- Mấy người không hiểu đâu. Sự ngạo mạn, khăng khăng cho mình là đúng của mấy người sẽ là hồi kết của mọi chuyện. Hi vọng mấy người sống yên ổn với điều đó trong khi xuống địa ngục. - Nói đoạn gã ta quay gót chạy đi và biến vào trong màn đêm.
- Cậu đã làm gì mà hắn thành ra như thế? - Người phụ nữ hỏi.
Thomas cố gắng lấy lại hơi thở:
- Chuyện dài lắm. Tôi cần tìm Vince, hoặc ngựời lãnh đạo ở đây. Tôi cần tìm các bạn mình.
- Bình tĩnh nào cậu bé. - Người đàn ông đáp. - Mọi chuyện đã yên ổn rổi. Mọi người đang vào vị trí và lắp đặt các thứ.
- Lắp đặt? - Thomas hỏi lại.
- Ừ.
- Lắp cái gì?
- Thuốc nổ, chứ còn gì nữa. chúng tôi đang chuấn bị cho nổ tung nơi này. Để VSAT thấy chúng tôi không đùa giỡn.