Không hiểu sao Thomas vẫn giữ được thăng bằng cho dù toàn bộ căn phòng chấn động dữ dội sau loạt nổ. Đa số các kệ sắt đều đổ ập, các món đồ bay tứ tung trong phòng. Nó thụp xuống tránh một khúc gỗ lởm chởm, rổi nhảy qua một linh kiện máy hình tròn quay mòng mòng lao nhanh tới.
Gally vấp té bên cạnh Thomas. Nó đỡ thằng bé đứng dậy. Hai đứa tiếp tục lao tới. Brenda cũng trượt chân nhưng giữ được thăng bằng.
Mọi người lao vào nhau như những chiến sĩ trên tuyến đầu của một trận đánh xáp lá cà kiểu xưa. Thomas đương đầu với Chuột Chù, kẻ cao hơn nó gần gấp rưỡi. Gã vung dao xả xuống vai Thomas, nhưng nó đã chọc đoạn cáp cứng từ dưới lên, đúng vào nách gã. Janson hét lên và buông rơi vũ khí. Một dòng máu túa ra từ vết thương trong khi gã lui lại, quắc mắt nhìn Thomas bằng đối mắt căm thù.
Bên cạnh nó, mọi người đều đang chiến đấu. Tiếng kim loại đập nhau chát chúa, tiếng la hét và gầm ghè vang lên đầy tai nó. Minho đấu với một phụ nữ, chị ta dường như khỏe gấp đôi đám bảo vệ nam. Brenda đang vật lộn với một tay bảo vệ nhỏ con trên sàn. Con bé cố đánh văng con dao rựa ra khỏi tay hắn. Thomas liếc nhanh để điểm qua tình hình, rồi tập trung trở lại vào địch thủ của mình.
- Có chảy máu tới giọt cuối cùng tao cũng bất cần. - Janson nhăn nhó thốt lên. - Miễn sao tao chết sau khi lôi được mày lên trên kia.
Một tiếng nổ khác làm mặt sàn nảy lên. Thomas loạng choạng chúi tới trước, buông rơi vũ khí và đập người vào ngực Janson. Hai người ngã xuống sàn. Thomas cố gắng dùng một tay đẩy Janson ra, trong khi tay kia vung cật lực và tung một nắm đấm vào má trái của gã. Đầu Chuột chù ngoẹo sang một bên, máu văng ra khỏi miệng. Thomas lui lại vung tay định đấm cái nữa, nhưng gã đàn ông quẫy mạnh người, xô nó ngã ngửa.
Trước khi Thomas kịp nhúc nhích thì Janson đã chồm lên người nó, kẹp chân quanh ngực và dùng đâu gối nhấn hai cánh tay nó xuống Thomas giãy giụa cố thoát ra trong khi gã đàn ông tung những nắm đấm như mưa xuống khuôn mặt không được bảo vệ của nó. Thomas đau ghế gớm. Một luồng adrenaline chảy rần rật qua cơ thể nó. Nó không muốn chết tại đây. Nó chống chân xuống đất và hất bụng lên cao.
Thân mình nó chỉ rời mặt đất được vài phân, nhưng như vậy cũng đủ để rút hai cánh tay ra khỏi đầu gối của Janson. Nó dùng cẳng tay chặn vài cú đánh tiếp theo trước khi tung cả hai nắm đấm trúng vào mặt gã.
Chuột Chù mất thăng bằng. Thomas đẩy gã ra, rồi co cả hai chân đạp thẳng vào sườn gã. Nó bồi thêm một cú đạp, một cú nữa, một cú nữa. Mỗi cú đá lại khiến Chuột Chù lui lại vài phân, nhưng khi Thomas co chân đá tiếp thì Janson đột ngột tránh rồi túm lấy hai bàn chân nó, hất mạnh sang bên cạnh. Gã lại nhảy lên người Thomas lần nữa.
Nó điên tiết đấm đá và vặn vẹo để rút người ra khỏi sự khống chế của gã đàn ông. Hai người lăn lộn trên mặt sàn, người này vừa chiếm ưu thế thì đã lại bị người kia đè xuống. Nắm đấm vung ra và những bàn chân đạp tới tấp khiến Thomas đau điếng. Janson thậm chí còn cào cấu và cắn. Hai người tiếp tục lăn lộn, đánh nhau không cần biết trời đất gì nữa.
Cuối cùng Thomas tìm được một góc đánh để thúc cùi chỏ vào trúng mũi Janson. Cú đánh làm gã khựng lại và lấy hai tay bưng mặt. Một nguồn năng lượng dâng lên tràn trề trong người Thomas. Nó nhảy phốc lên người Chuột Chù và dùng những ngón tay kẹp vào cổ gã, siết lại. Janson đá chân và vung tay cật lực nhưng Thomas tiếp tục bóp cổ gã với một sự điên cuồng hung hãn. Nó chồm tới, dùng toàn bộ trọng lượng của mình để đè xuống trong khi siết những ngón tay chặt hơn. Nó cảm thấy có gì đó gãy, rách và vỡ ra. Đôi mắt Janson lồi lên, lưỡi hắn thè ra khỏi miệng
Ai đó dùng tay vỗ lên đầu nó, những giọng nói vang lên nhưng nó không thể nghe được gì. Rồi khuôn mặt Minho đột ngột xuất hiện trước mắt Thomas. Thằng bé đang nói gì đó. Cơn khát máu đã hoàn toàn làm chủ Thomas. Nó lấy tay áo chùi mắt, rồi nhìn vào mặt Janson. Gã đã tắt thở từ lâu, chỉ còn là một cái xác bất động, tím tái và tơi tả. Thomas nhìn Minho.
- Hắn chết rồi! - Thằng bạn nó la lên. - Hắn chết rồi!
Thomas cố gắng ép mình bỏ tay ra, rồi loạng choạng đứng dậy dưới sự giúp đỡ của Minho.
- Chúng ta đã loại khỏi vòng chiến tất cả bọn chúng rồi! - Minho hét vào tai Thomas. - Cần phải đi thôi!
Hai tiếng nổ vang lên cùng lúc ở hai bên của gian phòng. Hai vách tường đổ sụp vào bên trong, đống gạch đá và xi măng đi khắp các hướng. Những mảnh vụn rơi như mưa xuống Thomas và Minho. Bụi mù mịt che lấp mọi thứ trong khi những bóng người quay Thomas lảo đảo, hết ngã xuống lại đứng lên. Nó bắt đầu di chuyển vế hướng phòng bảo trì.
Các mảnh trần rơi xuống và vỡ tan. Âm thanh ồn ào muốn điếc tai. Mặt đất chấn động dữ dội khi những vụ nổ tiếp tục vang lên dường như từ khắp mọi nơi. Thomas ngã nhào, Minho lôi nó đứng dậy trở lại. Vài giây sau tới lượt Minho ngã. Thomas nửa kéo nửa lôi cho đến khi cả hai đứa cùng chạy trở lại. Brenda đột ngột xuất hiện ngay phía trước Thomas với đôi mắt hoảng sợ. Hình như nó cũng nhìn thấy Teresa ở gần đó. Cả nhóm chật vật giữ thăng bằng trong khi di chuyển vể phía trước.
Một tiếng rắc vang lên, lớn tới nỗi Thomas phải quay người lại. Mắt nó bị thu hút lên trên, về phía một mảng trần khổng lồ đang long ra. Nó sững sờ đứng chôn chân nhìn mảng trần rơi xuống chỗ mình. Teresa xuất hiện nơi góc mắt của nó. Hình ảnh của con bé gần như hòa lẫn trong không gian đầy bụi bặm. Con bé lao vào Thomas, hất nó về phía phòng bảo trì. Đầu óc Thomas hoàn toàn trống rỗng khi nó loạng choạng ngã ngửa ngay khi mảng trần sụp xuống chỗ Teresa, đè lên cơ thể con bé, chỉ chừa lại phần đầu và một cánh tay.
- Teresa! - Thomas thét lên. Không hiểu sao giọng nó vang lên át cả tiếng mọi thứ.
Nó bò tới chỗ con bé. Máu chảy thành vệt trên mặt Teresa, cánh tay con bé trông như bị nghiến nát
Thomas lại gọi tên con bé, trong đầu hiện lên hình ảnh Chuck ngã xuống sàn và đôi mắt lồi ra của Newt. Ba trong số những đứa bạn thân thiết nhất mà nó từng có. VSAT đã tước đoạt chúng khỏi tay nó.
- Tớ xin lỗi. - Thomas thì thào với Teresa, dù biết con bé không thể nghe được - Rất xin lỗi cậu.
Miệng Teresa mấp máy cố gắng nói chuyện. Thomas cúi xuống để nghe con bé cho rõ.
- Tớ... cũng vậy. - Teresa thì thầm. - Tớ chỉ... quan tâm... đến...
Đúng lúc đó Thomas bị kéo dậy và lôi ra xa khỏi con bé. Nó không còn hơi sức để chống lại nữa. Teresa đã ra đi. Toàn thân nó đau đớn, tim nó nhói lên. Brenda và Minho đã kéo nó đứng dậy. Ba đứa lảo đảo tiến lên phía trước. Một đám cháy đã bắt đầu bùng lên trong cái lỗ toang hoác để lại sau vụ nổ. Khói cuồn cuộn bốc lên, trộn lẫn với bụi đất mù mịt Thomas ho mấy cái, nhưng chỉ nghe thấy những tiếng ù trong tai.
Lại một tiếng nổ chát chúa vang lên. Thomas vừa chạy vừa ngoái lại và thấy bức tường phía cuối kho đã vỡ vụn, lửa bùng lên khắp nơi. Phần còn lại của trần nhà bắt đầu sụp xuống, những thứ chống đỡ nó đã không còn. Tòa nhà chuẩn bị sụp đổ hoàn toàn.
Chúng đã đến được cửa phòng bảo trì và lách vào trong đó đúng lúc Gally biến mất qua cửa Xuyên không. Những người khác cũng đã đi hết Thomas và hai người bạn lập cập lách qua lối đi hẹp giữa các dãy bàn. Chỉ vài giây nữa thôi là cả đám sẽ bị đè chết. Âm thanh của sự đổ vỡ phía sau lưng Thomas vang lên mỗi lúc một lớn, hòa trộn với tiếng kim loại kêu răng rắc và tiếng lửa rít phần phật. Tất cả dồn lên một cao độ không thể tưởng tượng nổi. Thomas không nhìn lại, mặc dù nó cảm thấy mọi thứ đang sụp xuống cách chúng chỉ vài bước chân và sượt qua gáy nó. Nó đẩy Brenda qua cửa Xuyên không. Thế giới đổ nhào quanh nó và Minho.
Hai đứa cùng nhau nhảy vào khoảng tường xám lạnh lẽo.