Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1202 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68

Lần này Minho là đứa đi đầu. Thằng bé chạy trong tư thế hiên ngang, thể hiện sự kiêu hãnh từng có qua hai năm chạy khắp các ngóc ngách của Mê cung. Thomas chạy ngay sau Minho, trong khi di chuyển nó ngước mặt nhìn những vách tường vĩ đại vươn lên đến tận trần. Nó cảm thấy một cảm giác thật lạ lùng khi quay lại nơi này, sau tất cả những gì chúng đã trải qua kể từ lúc trốn thoát

Không ai nói gì trong khi chạy về phía Trang. Thomas tự hỏi Brenda và Jorge cảm thấy như thế nào vể Mê cung kỳ vĩ. Một con bọ dao sẽ không thể nào chuyền tải được tất cả quy mô này về phòng quan sát Thomas chỉ có thể tưởng tượng ra tất cả những ký ức tồi tệ đã quay trở lại trong đầu Gally.

Mọi người vòng qua góc tường cuối cùng dẫn tới lối đi rộng rãi ngay phía ngoài Cửa Đông của Trang. Khi Thomas đi đến nơi nó từng treo Alby lên, nó nhìn vào chỗ đó và vẫn có thể thấy đám dây leo bị rối. Tất cả nỗ lực cứu mạng cựu thủ lĩnh của đám trảng viên chỉ để chứng kiến cái chết của thằng bé vài ngày sau đó, trong tình trạng tinh thần chưa hoàn toàn hồi phục từ quá trình Biến đổi.

Sự giận dữ chảy tràn qua huyết quản Thomas như một thứ chất lỏng nóng hổi.

Họ đã đi đến khoảng hở vĩ đại của bức tường tạo nên Cửa Đông. Thomas đi chậm lại để lấy hơi. Có hàng trăm người đang đi lại trong Trang. Thomas phát hoảng khi nhận thấy có cả mấy đứa bé sơ sinh và trẻ nhỏ lẫn trong đám đông. Phải mất một lát để thông tin truyển đi giữa biển người Miễn, nhưng những cặp mắt mau chóng đổ dồn vể phía nhóm người mới đến, và im lặng tuyệt đối bao trùm khắp Trảng.

- Cậu có biết họ đông đến thế này không? - Minho hỏi Thomas.

Nhìn đâu cũng thấy người. Chắc chắn số người ở đây nhiều hơn hẳn so với quân số của các trảng viên ở thời điểm đông nhất. Nhưng điều khiến Thomas không nói nên lời chính là việc nhìn thấy lại Trảng. Căn nhà xiêu vẹo mà bọn trẻ từng gọi là Trang ấp, những bụi cây, chuồng gia súc của Trang trại, những mảnh ruộng giờ mọc đầy cỏ. Phòng mê đồ nám đen với cánh cửa vẫn đang mở hờ. Thậm chí từ chỗ mình đứng, nó còn có thể trông thấy Trang thất. Cảm xúc chỉ chực vỡ òa trong lòng nó.

- Nè, chàng mộng mơ. - Minho búng tay. - Tôi vừa hỏi cậu đấy.

- Hả? Ờ... đông người thật. Họ khiến chỗ này trông nhỏ hơn hẳn so với hồi tụi mình ở đây.

Đám bạn của chúng không mất nhiểu thời gian để nhận ra người quen. Chảo chiên, thằng Y-tờ tên Clint, Sonya và vài đứa con gái khác của Nhóm B. Tất cả đều chạy bổ tới và tạo ra một cảnh đoàn tụ, ôm hôn thắm thiết.

Chảo Chiên đập vào tay Thomas:

- Cậu có tin không, bọn họ đã đưa tôi trở lại nơi này? Thậm chí còn không để tôi phải làm bếp, mà gửi đồ ăn đóng gói sẵn qua chiếc Hộp ba lần một ngày. Nhà bếp không hoạt động. Không có điện, chẳng có gì cả.

Thomas bật cười, sự tức giận nguôi ngoai phần nào.

- Cậu tưởng nấu nướng cho năm chục thằng nhóc đã là khổ ải sao? Thử nuôi cả đạo quân này đi.

- Tức cười lắm, Thomas. Cậu rất hài hước. Tôi mừng vì được gặp lại cậu. - Chảo Chiên bỗng trố mắt. - Gally? Gally đây sao? Gaily còn sống à?

- Tôi cũng rất vui. - Thằng bé đáp khô khốc.

Thomas vỗ lưng Chảo Chiên:

- Chuyện dài lắm. Bây giờ cậu ấy là người tốt

Gally cười giễu nhưng không nói gì.

Minho xen vào giữa nhóm bạn.

- Được rồi. Thời gian ăn mừng đã hết. Bây giờ chúng ta làm chuyện đó như thế nào đây, bồ tèo?

- Cũng không quá tệ. - Thomas đáp.

Nó không thích ý tưởng phải cố lùa chừng này con người ra khỏi Mê cung, rồi luồn lách qua trụ sở của VSAT để tới cửa Xuyên không. Nhưng vẫn phải làm chuyện đó thôi.

- Ê, đừng có nói ra cái câu đó nha. - Minho lên tiếng. - Mắt cậu không biết nói dối đâu.

Thomas mỉm cười đáp :

- Thì vậy đó, rõ ràng chúng ta đang có nhiều người cùng chiến đấu.

- Cậu chưa quan sát kỹ cái đám dở hơi kia hả? - Minho hỏi bằng giọng ngao ngán. - Một nửa còn nhỏ hơn cả tụi mình, nửa kia coi bộ như chưa từng vật tay, nói chi đánh đấm.

- Nhiều khi số lượng mới là thứ quan trọng. - Thomas đáp.

Nó nhìn thấy Teresa và gọi con bé, rồi tìm Brenda.

- Kế hoạch là thế nào? - Teresa hỏi.

Nếu Teresa thật sự cùng phe với mọi người thì đây là lúc Thomas cần đến con bé và trí nhớ đã được khôi phục của nó.

- Thế này nhé, ta hãy chia họ thành nhiều nhóm. - Thomas nói với các bạn. - Ở đây chắc phải có đến ba, bốn trăm người, nên ta sẽ chia thành nhóm năm chục người. Mỗi nhóm sẽ do một trảng viên, hoặc một đội viên của Nhóm B phụ trách. Teresa, cậu có biết làm thế nào để tới được căn phòng bảo trì này không?

Thomas chìa bản sơ đồ cho Teresa xem. Con bé gật đầu sau khi nghiên cứu xong.

Thomas nói tiếp:

- Vậy thì tôi sẽ đảm bảo mọi người ra đi trong trật tự, cậu và Brenda sẽ dẫn đường. Mọi người ai dẫn dắt nhóm của người nấy. Ngoại trừ Minho, Jorge và Gally. Tôi nghĩ nhóm các cậu sẽ khóa đuôi.

- Nghe được đó. - Minho nhún vai đáp. Đương nhiên thằng bé tỏ ra chán chường.

- Bất cứ điều gì cậu nói, chiến hữu. - Jorge nói.

Gally chỉ gật đầu.

Nhóm trẻ dành hai mươi phút tiếp đó để chia mọi người thành các nhóm và sắp thành hàng. Chúng đặc biệt chú ý phân chia sao cho các nhóm có sự đồng đều về độ tuổi và sức khỏe. Đám người Miễn dễ dàng chấp nhận làm theo sự chỉ đạo của nhóm trẻ mới tới khi hiểu ra chúng đến để giúp đỡ.

Sau khi đã tổ chức xong các nhóm, Thomas và đám bạn đứng xếp hàng trước Cửa Đồng. Nó vãy tay để lôi kéo sự chú ý của mọi người.

- Mọi người nghe này! - Thomas lên tiếng. - VSAT có dự định sẽ sử dụng tất cả mọi người cho khoa học. Họ cần thể của các bạn, bộ não của các bạn. Bọn họ đã nghiên cứu con người trong nhiều năm qua để thu thập dữ liệu phát triển thuốc điều trị Nhật trùng. Bây giờ họ muốn sử dụng các bạn, nhưng các bạn xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn so với lũ chuột thí nghiệm. Các bạn tất cả chúng ta là tương lai, và tương lai sẽ không diễn ra theo cách mà VSAT muốn. Chính vì thế mà chúng tôi đến đây để đưa các bạn ra khỏi nơi này. Các bạn sẽ đi qua vài tòa nhà để đến cửa Xuyên không, nơi chúng ta sẽ bước sang một nơi vào đó an toàn. Nếu bị tấn công, chúng ta sẽ phải chiến đấu. Hãy đi cùng nhóm của các bạn. Những người khỏe hơn cần phải bảo vệ cho những người...

Câu nói của Thomas bị cắt ngang bở một tiếng thình cực lớn, giống như tiếng đá lở, nhưng tiếp theo không có gì hết, ngoài vọng âm trên các vách tường vĩ đại.

- Cái gì vậy ta? - Minho la lớn rồi đưa mắt quan sát vòm trần tìm nguyên nhân.

Thomas nhìn khắp Trảng và các vách tường Mê cung sừng sững sau lưng mình, nhưng không có điều gì bất thường. Nó vừa định nói tiếp thi một tiếng thình khác vang lên, rồi một tiếng nữa. Tiếng rầm rầm tràn qua Trảng, lúc đầu còn nhỏ, sau tăng dần cả về cường độ và độ rền. Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Mọi thứ giống như thể sắp sụp đổ.

Mọi người xoay tới lui để quan sát, tìm kiếm nguồn gốc cùa tiếng ôn, và Thomas có thể nhận thấy sự sợ hãi bắt đầu lan truyền, Nó sắp sửa không kiểm soát được nữa. Mặt đất rung chuyển mạnh hơn, tiếng đá rơi lớn hơn, và bâu giờ tới lượt những tiếng thét vang lên từ trong đám đông trước mặt Thomas.

Bỗng nhiên nó hiểu ra.

- Thuốc nổ.

- Cái gì? - Minho la lớn để hỏi lại.

Thomas nhìn các bạn.

- Cánh tay phải.

Một tiếng nổ điếc đai làm rung chuyển mọi thứ. Thomas vội ngước nhìn lên. Một mảng tường lớn ở bên trái của Cửa Đông đã rời ra những tảng đá đổ sộ rơi xuống. Một góc tường thành bắt đầu nghiêng đi rồi đổ ập.

Thomas không kịp hét lên cảnh báo trước khi mảng tường đá đồ sộ đè trúng một nhóm người và vỡ làm đôi, đè họ bên dưới. Nó sững người, miệng không thốt nên lời trong khi máu đỏ trào ra từ mép đống đá và tạo thành vũng lớn trên nền đất.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »