Thomas ước gì nó đã không chần chờ. Đáng lẽ nó nên chạy ra khi còn có cơ hội. Cả một đám đông chen lấn về phía trước đã bịt kín cửa ra. Brenda có muốn quay vào cũng không thể được. Thomas bị kẹt lại ở bàn. Nó thần người, im re quan sát hai người đàn ông vật lộn trên sàn nhà, đấm đá, bóp cổ nhau chí tử.
Thomas hiểu mặc dù có thể bị thương do đám đông chen lấn, nó chẳng có gì phải sợ. Nó miễn dịch rồi. Những người còn lại trong tiệm cà phê trở nến hoảng loạn khi biết con virus đang ở rất gần, đó là điều có thể thông cảm được, vì theo xác suất thì ít nhất một người đã bị lây bệnh. Chỉ cần đứng ngoài sự hỗn loạn, nó sẽ an toàn.
Ai đó đấm vào kính cửa sổ. Thomas quay lại và trông thấy Brenda, Minho cùng với Jorge đang đứng trên vỉa hè. Con bé hốt hoảng ra hiệu cho nó rời khỏi tiệm. Nhưng Thomas vẫn muốn xem chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo.
Áo đỏ rốt cuộc cũng đã đè được người đàn ông kia xuống sàn.
- Xong! Bọn họ đang trên đường tới. - Anh ta thốt lên bằng chất giọng kim đáng sợ.
Người đàn ông nhiễm bệnh ngừng vật lộn và bắt đầu nức nở. Lúc đó Thomas mới nhận ra mọi người đã ra ngoài hết, trong tiệm cà phê chẳng còn ai, ngoại trừ hai người đàn ông và Thomas. Một sự im lặng lạ lùng bao trùm lên tất cả.
Áo đỏ liếc nhìn nó.
- Ê, nhỏ, sao còn ở lại đây vậy? Bộ muốn chết hả? - Anh ta không đợi nó trả lời mà nói luôn. - Nếu thích quanh quẩn ở đây thì tỏ ra hữu ích đi. Kiếm giùm khẩu súng coi. - Nói đoạn anh ta hướng sự chú ý trở lại vào người đàn ông nhiễm bệnh.
Thomas cảm thấy như đang ở trong một giấc mơ. Nó đã từng thấy nhiều cảnh bạo lực, nhưng lần này có gì đó khác biệt. Nó đi đến chỗ cái quầy nơi khẩu súng đã bay vào.
- Tôi... tôi miễn nhiễm mà. Nó lắp bắp, rồi quỳ xuống, thò tay vào trong gầm, với một lúc cho đến khi các ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt. Nó kéo khẩu súng ra và đem lại chỗ Áo đỏ.
Anh ta không buồn nói lời cảm ơn, chỉ giựt lấy khẩu súng và đứng bật dậy, chĩa nó vào mặt người bị nhiễm bệnh.
- Chuyện này rất, rất tệ. Càng ngày càng nhiều. Nhìn mặt là biết ngay kẻ nào phê Kẹo lạc.
Vậy ra, đúng là do Kẹo lạc. - Thomas lẩm bẩm.
- Mày cũng biết sao? - Áo đỏ hỏi.
- ơ, anh ta có vẻ rất lạ ngay từ khi tôi bước vào đây.
- Vậy sao mày không thông báo gì hết? - Lớp da xung quanh chiếc mặt nạ của tay bảo vệ bắt đầu đỏ lên không kém gì màu áo anh ta. - Mày bị sao vậy?
Thomas sững người trước sự tức giận bất ngờ của Áo dỏ.
- Tôi... ơ ... em xin lỗi. Em thật sự không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Người đàn ông nhiễm bệnh đã co người lại thành quả bóng trên sàn nhà và khóc nức nở. Áo đỏ lùi lại, nhìn Thomas một cách nghiêm khắc.
- Mày không biết? Cái thể loại gì... Mày từ đâu tới đây?
Giờ thì Thomas thực sự ước gì mình đã bỏ chạy từ đầu.
- Tôi... em tên là Thomas. Em chỉ là người bình thường. Em chỉ...
Áo đỏ chĩa súng vào Thomas.
- Ngồi xuống. Ngồi xuống đó. - Anh ta hất nòng súng về phía chiếc ghế gần đó.
- Khoan đã! Em thể là em miễn nhiễm mà! - Tim Thomas đập hoảng loạn trong lồng ngực nó. - Chính vì vậy nên...
- Ngồi xuống! Mau!
Đầu gối Thomas nhũn ra, nó rơi phịch xuống chiếc ghế. Nó liếc mắt vé phía cánh cửa và nhẹ nhõm đôi chút khi trông thấy Minho đang đứng đó cùng với Brenda và Jorge. Nhưng nó không muốn các bạn của mình bị liên lụy. Nó không muốn làm mọi người có nguy cơ bị đau. Nó khẽ lắc đầu nhanh để nói các bạn đừng can thiệp.
Áo đỏ không để ý thấy nhóm người đứng ngay ngoài cửa vì còn đang mải tập trung vào Thomas.
- Này nhỏ, nếu mày chắc chắn như vậy thì, mày không phiền nếu bị kiểm tra chứ?
- Không hề. - Thomas cảm thấy nhẹ người. Biết đâu tay bảo vệ sẽ để nó đi một khi anh ta nhận ra nó nói thật. - Anh cứ kiểm tra đi.
Áo đỏ nhét súng vào bao và bước đến chỗ Thomas. Anh ta cúi xuống đặt dụng cụ xét nghiệm vào mặt Thomas.
- Mở mắt nhìn vô đi. - Anh ta ra lệnh. - Chỉ mất vài giây thôi.
Thomas làm theo. Nó chỉ muốn chuyện này chấm dứt sớm nhất có thể. Nó nhìn thấy chớp sáng màu sắc giống như lúc ở ngoài cổng thành, đồng thời cảm thấy luồng gió thổi và cú châm nhẹ nơi cổ.
Áo đỏ nhấc thiết bị ra khỏi mặt Thomas và nhìn vào màn hình nhỏ.
- Coi nào, mày là dân Miễn thiệt đó nhỏ. Mày có thể cho tao biết làm thế nào mày tới Denver, mà lại không biết gì về Kẹo lạc cũng như cách nhận ra người phê thuốc được không?
- Tôi làm việc cho VSAT.
Câu nói bật ra trước khi Thomas kịp suy nghĩ thấu đáo. Nó chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đó.
- Tao mà tin chuyện rác rưởi đó, thì chẳng khác nào tao tin thằng cha phê thuốc kia không bị dính Nhật trùng. Mày ngồi yên đó, không là tao cho ăn đạn.
Thomas nuốt nước bọt. Nó cảm thấy sợ, nhưng không nhiều bang sự tức giận bản thân vì đã để mình bị kẹt vào một tình huống trớ trêu như vậy.
- Được thôi. - Nó đáp.
Nhưng Áo đỏ đã quay đi. Lực lượng hỗ trợ của anh ta đã tới - bốn người trong bộ trang phục nhựa kín mít từ đầu tới chân màu xanh lục, chỉ chừa khuôn mặt. Mắt họ khuất sau hai cái tròng kính to cộ và chiếc mặt nạ giống như cái của Áo đỏ. Nhiều hình ảnh lập tức lóe lên trong đầu Thomas, nhưng đọng lại là ký ức hoàn chỉnh nhất, lúc nó được đưa đi khỏi Đất cháy sau khi vết đạn bắn bị nhiễm trùng. Mọi người trên chiếc Berg hôm đó cũng ăn mặc cùng kiểu dị hợm như bốn người này.
- Chuyện quái gì thế này? - Một người trong nhóm hỗ trợ lên tiếng, giọng anh ta cũng pha âm sắc kim khí. - Anh bắt được hai tên cùng một lượt à?
- Không hẳn thế. - Áo đỏ đáp. - Tôi tóm được cho chúng ta một thằng Miễn. Thằng nhỏ cảm thấy nên ngồi lại chứng kiến mọi việc.
- Một thằng Miễn à? - Một người khác lên tiếng, nghe như thể không tin vào tai mình.
- Ờ. Thằng nhỏ đứng im re trong khi mọi người nháo nhào bỏ chạy, tuỵên bố là nó muốn coi chuyện gì xảy ra. Tệ hơn nữa, nó nói nó đã nghi gã Chạch này phê Kẹo lạc nhưng không thèm nói với ai hết, chỉ ngồi đó uống cà phê như thể không có gì bất thường.
Mọi người nhìn Thomas, nhưng nó im thít. Nó chỉ nhún vai.
Áo đỏ lùi lại trong khi bốn người mặc đồ bảo hộ vây quanh người đàn ông nhiễm bệnh đang nằm khóc nấc trên sàn. Một người trong số họ đang cầm bằng hai tay thứ gì đó bằng nhựa màu xanh dương, đồng thời chĩa cái vòi kỳ cục ở một đầu của thiết bị đó vào người đàn ông nằm dưới đất, như thể đó là một món vũ khí. Có vẻ như thiết bị đó chẳng tốt lành gì. Thomas lục tung ký ức bất toàn của mình để tìm coi đó là cái gì, nhưng không tìm ra.
- Chúng tôi cần ông duỗi thẳng chân, thưa ông. - Người trưởng nhóm lên tiếng. - Vui lòng nằm yên, không cử động, cố gắng thả lỏng cơ thể.
- Tôi không biết! - Anh ta rên rỉ. - Làm sao tôi biết được?
- Ông biết! -Áo đỏ quát từ phía sau. - Chẳng ai xài Kẹo lạc chỉ để chơi.
- Tôi thích cảm giác của nó! - Sự van lơn trong giọng nói của người đàn ông khiến Thomas cảm thấy thực sự thương hại ông ta.
- Có cả đống loại thuốc rẻ tiền hơn nhiều. Đừng cố nói xạo nữa. - Áo đỏ phủi tay như thể đang xua ruồi. - Kệ hắn đi. Đóng gói hắn lại nào.
Thomas nhìn người đàn ông nhiễm bệnh cò người lại chặt hơn. Ông ta dùng cả hai tay ôm lấy đồi chân.
- Không. Tôi không biết! chỉ cần đưa tôi ra khỏi thành phổ.
Tôi thề sẽ không bao giờ quay lại. Tôi thề. Tôi thề mà! - Ông ta lại bắt đầu khóc nức nở. ' ’
- Người ta sẽ tống khứ ông, yên tâm đi. - Áo đỏ nói, mắt anh ta tự dưng liếc qua phía Thomas. Hình như anh ta đang cười phía sau lớp mặt nạ. Đôi mắt anh ta ánh lên thứ gì đó giống như sự vui vẻ. - Cứ coi đi, thằng Miễn. Mày sẽ thích chuyện này.
Đột nhiên Thomas cảm thấy ghét Áo đỏ hơn bất kỳ ai. Nó quay mặt, nhìn vào nhóm hỗ trợ bốn người đang quỳ xuống bên cạnh người đàn ông nằm dưới sàn.
- Thẳng chân ra! - Một người trong số họ lặp lại mệnh lệnh
- Nếu không sẽ đau lắm đó. Thẳng chân ra coi.
- Mau lên!
- Tôi không thể! Làm ơn để tôi đi!
Áo đỏ tức tối bước tới, gạt một người trong nhóm hỗ trợ ra rồi cúi xuống kê nòng súng vào đầu người đàn ông nhiễm bệnh.
- Thẳng chân ra, nếu không tôi sẽ cho một viện đạn vào đầu ông để mọi người nhẹ gánh. Làm đi!
Thomas không thể tin nói tay bảo vệ có thể vố tình đến như thế.
Miệng rên rỉ, mắt hoảng loạn, người đàn ông nhiễm bệnh từ từ buông tay và duỗi chân. Toàn thân anh ta run lên trong khi nằm dài trên sàn. Áo đỏ lùi ra, nhét súng trở lại vào bao.
Người nhân viên cắm thiết bị màu xanh dương lập tức vào vị trí phía trên đầu của kẻ nhiễm bệnh và đặt vòi của thiết bị nơi đỉnh hộp sọ anh ta, rồi ấn nó vào trong lớp tóc.
- Đừng có cử động. - Đó là một phụ nữ. Giọng nói lọc qua lớp mặt nạ của chị ta khiến Thomas cảm thấy sợ hơn so với các nhân viên nam. - Nếu không sẽ mệt đó.
Thomas chưa kịp hiểu chuyện thì chị ta đã ấn vào một cái nút và một thứ chất lỏng giống như gel tuôn ra khỏi cái vòi. Nó có màu xanh dương và khá nhớt, nhưng di chuyển mau chóng. Chất lỏng đó tràn qua đỉnh đầu người đàn ông, chảy xuống tai và mặt. Kẻ xấu số hét lên, nhưng tiếng hét lập tức bị cắt đứt khi lớp gel tràn qua miệng xuống đến cổ và vai anh ta. Nó cứng dần và trở thành một lớp vỏ bọc trong suốt. Chỉ trong vài giây, một nửa cơ thể của người nhiễm bệnh đã bị đóng cứng trong lớp màng bao phủ từng kẽ nứt trên da và trang phục của anh ta.
Thomas nhận ra Áo đỏ đang nhìn mình. Rốt cuộc nó cũng nhìn lại anh ta.
- Sao chứ? - Thomas hỏi.
- Coi hay không, nhỏ? - Áo đỏ đáp. - Cứ thưởng thức đi. Sau khi xong chuyện, mày đi với tao.