Thomas chưa từng có nhiều thời gian để nghĩ đến thế giới bên ngoài phạm vi kiểm soát của VSAT. Nhưng giờ đây, khi chúng chuẩn bị đối diện với thế giới đó, sự bồn chồn nhen nhóm trong đầu nó, cảm giác bứt rứt dâng lên trong lòng nó. Nó sắp đi vào một miền đất chưa biết.
- Các anh đã sẵn sàng cho chuyện này chưa? - Brenda hỏi
Mọi người đang đứng bên ngoài chiếc Berg, ngay cạnh cửa ra. Phía trước mặt họ, cách chừng ba chục mét là một bức tường xi măng với những cánh cổng đồ sộ bằng thép.
Jorge khịt mũi:
- Nhớ hồi xưa chỗ này mời gọi lắm mà.
- Anh có chắc về điều mình đang làm không? - Thomas hỏi anh ta.
- Cứ ngậm miệng lại và để tôi lo liệu mọi chuyện đi, chú em. Chúng ta sẽ sử dụng tên thật và họ giả. Tất cả những gì họ quan tâm rốt cuộc chỉ là chúng ta có được miễn dịch hay không. Họ sẽ ghi nhận lại. Và chúng ta sẽ có không quá hai ngày, trước khi họ săn đuối chúng ta để đưa vào làm việc cho chính phủ. Chúng ta có giá lắm đó. Nói vậy cũng chưa đủ diễn tả hết dâu... Thomas, cậu cần phải ngậm cái miệng cậu lại.
- Cả anh nữa đấy, Minho. - Brenda thêm vào. - Hiểu chưa? Jorge đã tạo ra hồ sơ giả cho tất cả chúng ta, khả năng nói dối của chú ấy thì miễn chê.
- Ghê nhỉ. - Minho lẩm bẩm.
Jorge và Brenda đi về phía cánh cổng, Minho bám sát hai người. Thomas ngập ngừng nhìn lên bức tường. Nó bỗng nhớ tới Mê cung, những hồi ức kinh hoàng vể cái nơi đó xẹt nhanh qua đầu nó, đặc biệt là cái đêm mà nó đã phải treo Alby lên đám dây thường xuân để giấu thằng bé khỏi sự truy lùng của bầy Nhím sầu. Nó thầm tạ ơn trời những bức tường trước mặt không có dây nhợ gì hết.
Chuyến đi đến cóng vào dường như kéo dài bát tận. Càng đến gần, bức tường đồ sộ và các cánh cổng càng cao hơn. Khi rốt cuộc họ cũng đã ở dưới chân cánh cửa, một tiếng loẹt xoẹt bỗng vang lên từ đâu đó, nối tiếp bằng giọng một phụ nữ.
- Vui lòng cho biết tên và nhiệm vụ.
Jorge đáp thật lớn:
- Tôi là Jorge Gallaraga, còn đây là các cộng sự của tôi, Brenda Despain, Thomas Murphy và Minho Park - Chúng tôi đến đầy để thu thập thông tin và kiểm tra thực địa. Tôi là một phi công lái Berg có chứng nhận. Tôi có đem theo mọi giấy tờ cần thiết, cô có thế kiểm tra. - Anh ta lôi từ trong túi quần sau ra mấy cái thẻ và giơ lên trước chiếc camera gắn trên tường.
- Vui lòng chờ. - Giọng nói chỉ đạo.
Thomas đang toát mồ hôi. Nó chắc chắn người phụ nữ sẽ bám chuông báo động bất cứ lúc nào. Lính gác sẽ túa ra, và họ sẽ đưa nó quay lại VSAT, nhốt vào trong căn phòng trắng, hoặc tệ hơn.
Nó chờ đợi, trong đầu quay cuồng với các suy nghĩ trong vài phút trước khi một loạt những tiếng lách tách vang lên tiếp bằng một tiếng thình. Một cánh cửa thép mở ra ngoài, nghiến kèn kẹt trên bản lề. Thomas ngó qua khe cửa đang rộng dần và nhẹ cả người khi thấy lối đi hẹp phía bên kia cửa không có người. Cuối lối đi là một bức tường đổ sộ khác, với những cánh cửa khác nhì có vẻ hiện đại hơn. Một số màn hình và bảng hiển thị được gắn vào lớp xi măng ở bên phải chúng.
- Đi thôi. - Jorge lên tiếng.
Anh ta bước qua cửa như thể ngày nào cũng làm việc đó Thomas, Minho và Brenda đi theo sau Jorge trên lối đi hẹp. Khi đến trước cái cổng bên trong, Jorge dừng lại. Các màn hình và bằng điện tử mà Thomas đã để ý có vẻ khá phức tạp khi nhìn gần .Jorge nhấn vào một nút bám ở trên màn hình bự nhất rồi bắt đầu nhập tên và số căn cước giả của mọi người. Anh ta đánh thêm vào một vài thông tin khác, sau đó nhét mấy cái thẻ vào khe đọc.
Cả nhóm im lặng chờ đợi trong vài phút. Sự lo lắng của Thomas mỗi lúc một lớn dần. Nó cố không thể hiện ra, nhưng đột nhiên nó cảm thấy chuyện này là một sai lầm khủng khiếp. Đáng lẽ họ nên đi tới chỗ nào đó có an ninh đỡ gắt cao hơn, hoặc là tìm cách lẻn vào thành phố. Mấy người kia chắc sẽ nhìn thấu tâm can cả bọn mất.
Có lẽ VSAT đã gửi thông tin về nhóm đào tẩu cũng nên.
Thôi nào, Thomas, nó tự nhủ. Trong một thoáng nó sợ mình đã nói câu đó thành tiếng.
Giọng người phụ nữ lại vang lên:
- Giấy tờ hợp lệ. Vui lòng di chuyển tới điểm kiểm dịch.
Jorge bước sang bên phải, và một tấm bảng trên tường mở ra.
Thomas nhìn thấy từ trong đó một cánh tay cơ khí thò ra. Đó là một thiết bị lạ lùng, được trang bị thứ giống như hai cái hốc mắt. Jorge nghiêng người về phía trước và ấn mặt vào thiết bị. Ngay khi mắt anh ta thẳng hàng với hai hốc mắt, một sợi dây điện nhỏ thò ra, chọc vào cổ anh ta. Một loạt tiếng rin rít, lách tách vang lên, rồi sợi dây được thu trở lại vào trong thiết bị và Jorge lui lại.
Toàn bộ tấm bảng đóng trở vào trong tường, thiết bị mà Jorge đã sử đụng được thay bằng một cái mới, tương tự như thế.
- Người kế tiếp. - Giọng phụ nữ vang lên.
Brenda trao đổi với Thomas một cái liếc mắt băn khoăn, rồi bước tới thiết bị và kê mặt vào đó.
Sợi dây chọc vào cổ con bé, thiết bị rít lên và kêu lách tách, thế là xong. Brenda lui lại, thở phào nhẹ nhõm.
- Đã lâu em không dùng cái này. - Con bé thì thầm với Thomas. - Nó làm em căng thẳng. Giống như đột nhiên em không còn được miễn dịch nữa ấy.
Một lần nữa người phụ nữ lại lên tiếng:
- Tiếp theo.
Minho tiến lên, thực hiện quy trình kiểm tra. Cuối cùng đến lượt Thomas.
Thomas bước tới trong lúc tấm bảng quay một lần nữa, ngay khi thiết bị mới xuất hiện và vào vị trí xong, nó cúi người tới trước, đặt mắt vào nơi cần phải đặt. Nó chuẩn bị tinh thần để chịu đau khi sợi dây chọc vào, nhưng nó gần như không cảm thấy gì trên cổ cho đến khi sợi dây được thu lại. Tất cả những gì nó nhìn thấy trong cái máy là một vài ánh đèn chớp đủ màu sắc. Nó cảm thấy một luồng gió khiến nó nhắm mắt, đến khi mở ra thì mọi thứ đã đen thui trở lại.
Sau một vài giây, Thomas lui lại và chờ xem chuyện xảy ra tiếp theo.
Người phụ nữ lại lên tiếng:
- Các bạn đểu không có NCLB và được xác nhận miễn dịch. Các bạn hẳn phải biết cơ hội cho các bạn ở Denver này khá nhiều. Nhưng đừng có thể hiện chuyện đó quá mức trên đường phố. Mọi người ở đây đều khỏe mạnh và không nhiễm virus, nhưng nhiều người vẫn không đối xử tử tế với người Miễn đâu.
- Chúng tôi chỉ đến đây để làm vài nhiệm vụ đơn giản, sau đó chúng tôi sẽ ra đi. Có lẽ là trong vòng một tuần, khoảng đó. - Jorge nói. - Hi vọng chúng tôi có thể giữ bí mật... của mình.
- NCLB là gì vậy? - Thomas thì thào hỏi Minho.
- Cậu nghĩ tôi biết sao?
- Nguy cơ lây bệnh. - Brenda đáp trước khi Thomas kịp hỏi con bé. - Nhưng đừng có nói ra. Ở đây người nào không biết chữ đó sẽ bị nghi ngờ đấy.
Thomas định mở miệng để nói gì đó, nhưng nó giật mình bởi một tiếng bíp lớn, khi hai cánh cửa bắt đầu trượt để mở ra. Lại một lối đi nữa xuất hiện với vách tường hai bên bằng kim loại. Cuối lối đi là hai cánh cổng đóng kín khác. Thomas tự hỏi chuyện này còn kéo tới bao lâu.
- Vui lòng bước vào máy soi từng người một. - Người phụ nữ ra lệnh. Giọng nói của cô ta dường như đi theo bọn họ đến tận đây.
- Đầu tiên là anh Gallaraga.
Jorge bước vào trong, Hai cánh cửa trượt khép lại sau lưng anh ta.
- Máy soi là gì vậy? - Thomas hỏi.
- Nó phát hiện các thứ. - Brenda đáp cụt lủn.
Thomas nhăn mặt với con bé. Một hồi chuông vang lên và cửa lại mở ra, nhanh hơn nó tưởng.
Jorge không còn ở đó nữa.
- Tiếp theo là cô Despain. - Giọng người phụ nữ vang lên, lúc này nghe đã có vẻ chán chường.
Brenda gật đầu với Thomas và bước vào máy soi. Sau đó khoảng một phút thì đến lượt Minho.
Minho nhìn Thomas với vẻ mặt nghiêm trọng.
- Nếu tôi không thấy cậu ở bên kia. - Thằng bé nói với giọng xúc động. - Hãy nhớ là tôi rất quý cậu.
Phì cười khi thấy Thomas đảo mắt, thằng bé bước qua cổng và cửa đóng lại.
Không lâu sau đó, người phụ nữ gọi tên Thomas.
Nó bước vào bên trong và hai cánh cửa khép lại. Một luồng gió ập vào người nó trong khi vài tiếng bíp vang lên. Sau đó hai cánh cửa trượt trước mặt nó mở ra. Người ở khắp mọi nơi. Tim nó đập rộn lên, nhưng rồi nó nhìn thấy đám bạn và nhẹ người. Khi bước tới chỗ họ, nó kinh ngạc trước tất cả những hoạt động quanh mình. Một đám đông nhộn nhịp đàn ông và phụ nữ đang đứng trong một khoảng sân rộng mênh mông có vòm trần cao tít bằng kính để cho ánh nắng thoải mái chiếu qua, phần lớn họ bịt khẩu trang che miệng. Ở một phía Thomas có thể thấy phần đỉnh của vài tòa nhà chọc trời, những tòa nhà này hoàn toàn không giống với những cái nó từng đi ngang ở Đất cháy. Chúng sáng rực trong ánh mặt trời. Quá sửng sốt với mọi thứ trước mắt, nó gần như quên mất chỉ một vài phút trước mình đã căng thẳng tới cỡ nào.
- Củng đâu tệ lắm, đúng không chiến hữu? - Jorge hỏi.
- Tôi thấy thích rồi nha. - Minho nói.
Thomas đang cực kỳ kinh ngạc. Nó không thể ngừng vươn cổ nhìn tòa nhà vĩ đại mà cả bọn vừa bước vào.
- Đây là đâu? - Cuối cùng nó cũng hoàn hồn trở lại. - Cả đống những người này là ai? - Nó nhìn sang phía ba người còn lại, chờ một câu trả lời.
Jorge và Brenda tỏ ra xấu hổ khi phải đi với nó, nhưng nét mặt Brenda nhanh chóng chuyển sang thứ gì đó hơi giống sự buồn bã.
- Em cứ quên là các anh không có ký ức - Con bé thì thầm, rồi dang tay chỉ ra xung quanh. - Đây là một trung tâm thương mại. Về cơ bản thì nó chạy suốt dọc bức tường vây quanh thành phố. Chủ yếu nó gồm các cửa hàng cửa hiệu.
- Anh chưa bao giờ nhìn thấy nhiều... - Nó ngừng nói. Một người đàn ông trong chiếc áo khoác màu xanh sẫm đang tiến đến gần nhóm người, mắt nhìn Thomas không rời. Trông ông ta có vẻ không vui.
- Ê. - Thomas thì thào, hất đầu về phía người lạ.
Chưa ai kịp nói gì thì người đàn ông đã tiến đến chỗ cả bọn. Ông ta gật đầu chào mọi người rồi tuyên bố:
- Chúng tôi biét một số người vừa trốn thoát khỏi VSAT. Và căn cứ theo chiếc Berg mà các bạn sử dụng, tôi đoán các bạn cũng thuộc nhóm đó. Tôi khuyên các bạn nghe theo lời dặn mà tôi sắp nói ra. Các bạn không có gì phải sợ... chúng tôi chỉ yêu cầu giúp đỡ, và các bạn sẽ được bảo vệ khi đến nơi. - Ông ta đưa cho Thomas một mảnh giấy rồi quay gót bỏ đi mà không nói thêm tiếng nào.
- Chuyện quái gì vậy nè? - Minho hỏi. - Giấy viết gì vậy?
Thomas nhìn xuống mảnh giấy và đọc to:
- “Các cậu cần đến gặp tôi ngay lập tức. Tôi đi cùng một nhóm có tên là Cánh tay phải. Góc đường Kenwood và Brookshire, căn hộ 2792.”
Cổ họng Thomas nghẹn lại khi nó nhìn thấy chữ ký ở bên dưới tin nhắn. Nó ngước lên nhìn Minho, mặt tái đi thấy rõ.
- Cái này do Gally viết.