Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1097 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

Nhà chơi bowling không có cánh cửa nào. Căn cứ theo lớp gỉ sắt dày phủ trên các bản lề trơ trọi thì các cánh cửa đã bị tháo vứt từ lâu. Một tấm biển gỗ lớn treo bên trên cửa vào, nhưng chữ nghĩa đã mất hết, chỉ còn lại những vệt màu mờ nhạt.

- Cậu ta ở trong đó. - Tay bảo vệ có ria mép nói. - Giờ thì đưa tiền đây.

Minho bước qua anh ta trên ngưỡng cửa trống hoác, thò đầu vô quan sát bên trong. Rồi thằng bé quay lại nhìn Thomas.

- Tôi thấy cậu ta ở phía cuối phòng. - Khuôn mặt Minho nhăn lại vì lo lắng. - Trong đó rất tối, nhưng chắc chắn là cậu ta.

Mải lo nghĩ về chuyện tìm ra Newt, giờ Thomas mới nhận ra nó không biết cả nhóm sẽ nói gi với thằng bé. Tại sao Newt Lại bảo chúng biến đi?

- Đưa tiền của chúng tôi đây. - Tay bảo vệ nhắc lại.

Jorge đáp luôn không nao núng:

- Các anh sẽ được trả gấp đôi nếu bảo đảm cho chúng tôi quay về máy bay an toàn.

Hai tay bảo vệ trao đổi với nhau, rồi gã lùn lên tiếng:

- Gấp ba. Tụi tôi muốn một nửa chỗ đó ngay, để chắc chắn anh không cho tụi tôi ăn bánh vẽ.

- Được thôi, chú em.

Khi Jorge rút thẻ của minh ra và chạm vào thẻ của tay bảo vệ để chuyển tiền, Thomas cảm thấy một chút thỏa mãn. Họ đang lấy tiền củaVSAT.

- Chúng tôi sẽ đợi ở đây. - Tay bảo vệ nói sau khi đã chuyển tiền xong.

- Đi thôi. - Minho nói, rồi đi luôn vô bên trong mà không thèm đợi câu trả lời.

Thomas nhìn Brenda. Con bé đang nhăn nhó.

- Chuyện gì vậy? - Nó hỏi. Như thể chỉ có một vấn đề rắc rối duy nhất

- Em không biết - Brenda đáp. - chi là... em có một linh cảm xấu.

- Vậy là anh em mình giống nhau rồi.

Con bé gượng cười đáp lại và cầm lấy tay Thomas. Nó sung sướng chấp nhận điều đó, rồi hai đứa bước vô trong nhà chơi bowling, jorge cũng vào theo.

☆ ☆ ☆

Cũng giống như nhiên thứ khác trong đầu óc bị tẩy xóa của mình, Thomas có thể hình dung ra một cái sàn bowling phải trông như thế nào và hoạt động ra sao, nhưng nó không thể nhớ được mình có từng chơi bao giờ hay chưa. Gian phòng mà họ bước vào vượt xa những gì mong đợi.

Các đường lane trước kia bóng từng lăn giờ đã hoàn toàn hư hỏng, phần lớn lớp ván gỗ đã bung ra hoặc bị vỡ. Túi ngủ và chăn mền trải kín sàn nhà, cùng với những chủ nhân của chúng hoặc đang ngủ, hoặc nằm nhìn lên trần trong trạng thái đờ đẫn. Brenda từng nói chỉ có người giàu mới có điều kiện mua Kẹo lạc, nên Thomas tự hỏi làm thế nào người ta dám để cho người khác biết mình đang phê thuốc tại một nơi như thế này. Nó nghĩ những kẻ không có thuốc sẽ nhanh chóng tìm mọi cách cướp lấy từ những người có chúng.

Nhiều đống lửa đang được đốt trong cái hốc từng là chỗ đặt những con ky, một hành động không mấy an toàn, dù mỗi đống lửa có ít nhất một người ngồi canh. Mùi gỗ cháy tràn ngập trong không khí. Khói làm mọi thứ tối đi.

Minho chỉ tay về đường lane cuối cùng phía bên trái, cách nhóm bạn chừng ba chục mét. Không có nhiều người ở đó, vì đa phần họ tập trung ở khu vực chính giữa. Thomas nhận ra Newt ngay lập tức mặc cho ánh sáng tù mù. Chính ánh vàng do lửa phản chiếu trên mái tóc thằng bé và cái dáng ngồi quen thuộc đã giúp Thomas nhận ra. Newt đang quay lưng về phía họ.

- Chẳng biết có được gì không. - Thomas thì thào với Brenda.

Không ai làm phiền nhóm bạn khi họ thận trọng tìm tới chỗ Newt ở đường lane phía cuối, len lỏi qua mê cung những con người nằm la liệt. Thomas nhìn thật kỹ trước khi đặt chân. Điều cuối cùng mà nó muốn là đạp trúng một gã Chạch nào đó và bị gã cắn chân.

Khi cả nhóm còn cách Newt khoảng ba mét thì thằng bé đột ngột nói thật lớn, giọng nó vang vọng khắp các vách tường của nhà chơi bowling:

- Tôi đã nói đồ chết bằm mấy huynh biến đi rồi mà!

Minho khựng lại, làm Thomas xém nữa đâm bổ vào thằng bé. Brenda siết chặt tay Thomas rồi buông ra, lúc đó nó mới nhận thấy mình đang toát mồ hôi. Nghe thấy những lời lẽ như thế từ miệng Newt khiến nó hiểu mọi chuyện thế là xong. Thằng bạn của sẽ không bao giờ còn như xưa. Phía trước Newt sẽ chỉ là những chuỗi ngày đen tối.

- Chúng tôi cán nói chuyện với cậu. - Minho đáp, đổng thời di chuyền lại gần Newt thêm một chút. Thầng bé bước qua người một phụ nữ gáy nhom đang nằm nghiêng.

- Đừng lại gán. - Newt nói. Giọng thằng bé đã dịu lại, nhưng vẫn đấy đe dọa. - Bọn họ đưa tôi đến đây là có lí do. Họ tưởng tôi là một thằng Miễn chết bằm trốn trong chiếc Berg đó. Nghĩ mà xem, họ ngạc nhiên cỡ nào khi biết tôi đang bị Nhật trùng ăn não. Vậy nên, họ chỉ làm theo bổn phận khi tống tôi vào cái ổ chuột này.

Thấy Minho không nói gì, Thomas lên tiếng, cố không để mất tinh thần sau những lời nói của Newt:

- Cậu nghĩ vì sao tụi tôi tới đây, hả Newt? Tôi rất xin lỗi vì cậu phải ở lại trong máy bay và bị bắt Tôi xin lỗi vì họ đã đưa cậu tới đây. Nhưng tụi tôi có thể đưa cậu ra. Có vẻ như ở đây chẳng người nào bận tâm tới việc ai đến ai đi.

Newt chầm chậm xoay người lại, đối diện với nhóm bạn. Bụng Thomas thắt lại khi nó thấy thằng bé đang cầm trong tay một khẩu súng phóng lựu. Nhìn Newt tơi tả như thể vừa phải chiến dấu và bị bầm dập suốt ba ngày trời. Nhưng dù đôi mắt thằng bé đầy giận dữ, rõ ràng nó chưa bị cơn điên chế ngự.

- Ê! - Minho nói và hơi lùi lại một chút. Suýt nữa nó đã đạp phải người phụ nữ nằm dưới chân. - Bình tĩnh nha bồ. Không cần phải chĩa cái súng đó vô mặt tôi trong khi nói chuyện đâu. Mà nè, cậu kiếm đâu ra nó vậy?

- Tôi đã lấy được. - Newt đáp. - Từ cái gả bảo vệ đã làm tôi... không vui.

Bàn tay Newt run run, khiến Thomas lo ngay ngáy - ngón tay thằng bé đang đặt hờ ngay trên cò súng.

- Tôi... không khỏe. - Newt nói. - Thực tình, tôi rất cảm kích vì mấy huynh đã đi tìm tôi. Thật đấy. Nhưng đây là nơi mọi chuyện sẽ kết thúc. Đây là lúc các cậu quay lại, bước qua cái cửa kia, đi ra chiếc Berg và bay thẳng. Các cậu có hiểu không?

- Không, Newt, tôi không hiểu. - Minho đáp, sự bức tức trong giọng điệu của thằng bé đã tăng lên. - Tụi này liều mạng tới đây vì cậu là bạn, và tụi này muốn đưa cậu về. Cậu muốn khóc lóc rên rỉ cho tới lúc phát điên thì tốt thôi. Nhưng cậu sẽ làm chuyện đó khi ở bên chúng tôi, chứ không phải với cái đám Chạch chết bằm này.

Newt dứng phắt dậy, nhanh tới nỗi Thomas suýt bật ngửa. Thằng bé chĩa súng vào Minho.

- Tôi cũng là Chạch đây, Minho! Tôi là Chạch! Cậu không nhét nổi điều đó vào cái đầu bã của cậu sao? Nếu cậu dính Mhật trùng và biết trước viễn cảnh của mình, cậu có muốn đế bạn bè mình chứng kiến không hả? Cậu có muốn điều đó không? - Thằng bé hét lớn mấy chữ cuối cùng và mỗi lúc một run rẩy nhiều hơn.

Minho không nói gì. Thomas thông cảm cho thằngbé, vì bản thân nó cũng đang cố tìm cớ để nói mà không được. Ánh mắt Newt chiếu vào nó.

- Còn cậu nữa, Tommy. - Newt hạ giọng. – Cậu thật trơ tráo khi tới đây yêu cầu tôi đi cùng cậu. Trơ tráo chết bằm. Việc nhìn thấy cậu khiến tôi muốn bệnh.

Thomas sững sờ im lặng. Chưa ai từng nói điều gì khiến nó đau đến thế. Chưa hề.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »