Ít nhất hai trăm con người đã ra khỏi Mê cung, nhưng vì lí do gì đó họ đang đứng hết cả lại. Thomas lách qua đám đông đứng trong hành lang để tiến lên phía trên đầu đoàn người.
Nó len lỏi qua đám đàn ông, phụ nữ và trẻ con cho tới khi nhìn thấy Brenda. Con bé vội chen tới chỗ Thomas và ôm chầm lấy nó, hôn lên má nó. Thomas thực tình chỉ ao ước tất cả đã trôi qua hết và chúng được an toàn mà không phải đi đâu nữa.
- Minho bảo em đi. - Con bé nói, - Anh ấy ép em đi và hứa sẽ giúp nếu anh cần hỗ trợ. Anh ấy bảo việc đưa mọi người ra quan trọng hơn và các anh có thể đảm đương được với con nhím đó. Đáng lẽ em nên ở lại. Em xin lỗi.
- Anh đã bảo Minho làm vậy mà. - Thomas đáp. - Em đã làm đúng. Em đâu có lựa chọn khác. Chúng ta sẽ rời khỏi đây sớm thôi.
Brenda đẩy nhẹ Thomas.
- Vậy thì chúng ta đi mau lên.
- Được thôi.
Thomas nắm chặt tay con bé và nhập bọn với Teresa, di chuyển lên phía đầu đoàn người.
Hành lang thậm chí còn tối hơn lúc nãy. Những bóng đèn còn hoạt động đều mờ đi và chớp tắt. Những người mà ba đứa đi ngang qua đang đứng túm tụm lại trong yên lặng, lo lắng chờ đợi. Thomas trông thấy Chảo chiên. Thằng bé không nói gì mà chỉ cố gắng nặn một nụ cười động viên, kết quả lại cho ra cái nhếch mép như thường lệ. Những tiếng nổ xa xôi vọng đến, tòa nhà rung lên từng chặp. Có cảm giác như những vụ nổ đang ở đủ xa, nhưng Thomas biết chúng sẽ không chờ đợi.
Khi nó cùng Brenda đi đến đầu hàng, chúng nhìn thấy một nhóm người đang dừng lại trước một cầu thang, không biết phải leo lên hay leo xuống.
- Chúng ta cần phải đi lên. - Brenda lên tiếng.
Thomas không hề ngần ngại. Nó ra hiệu cho nhóm người đi theo mình rồi bắt đầu đi lên, với Brenda ở bên cạnh.
Nó nhất quyết không đầu hàng sự mệt mỏi. Bốn đoạn cầu thang, rồi đoạn thứ năm, thứ sáu. Nó ngừng lại trên một chiếu nghỉ, lấy hơi và đưa mắt nhìn xuống dưới, trông thấy mọi người đang leo lên. Brenda dẫn nó đi qua một ngưỡng cửa, một hành lang dài, rẽ trái rồi rẽ phải, trèo lên một đoạn cầu thang nữa. Lại một hành lang khác, trước khi chúng đi xuống vài bậc thang. Dò dẫm từng bước, Thomas chỉ còn biết hi vọng bà viện trưởng nói thật về chiếc cửa Xuyên không.
Một tiếng nổ vang lên đâu đó trên đầu Thomas, khiến toàn bộ tòa nhà chấn động mạnh và nó ngã lăn ra sàn. Bụi bay mù mịt, những mảnh nhỏ đá lát trần rơi xuống lưng Thomas. Âm thanh rãng rắc vang lên. Sau vài giây rung chuyển, mọi thứ yên ắng trở lại.
Nó quơ tay tìm Brenda để bảo đảm con bé không bị thương.
- Mọi người vẫn ổn chứ? - Thomas gọi vọng theo hành lang.
- Ổn cả! - Ai đó la lên đáp lại.
- Đi tiếp nào! Chúng ta sắp đến nơi rồi! - Nói đoạn Thomas giúp Brenda đứng lên và hai đứa đi tiếp. Nó thầm mong tòa nhà tiếp tục nguyên vẹn thêm một thời gian nữa.
☆ ☆ ☆
Thomas, Brenda và những người đi sau cuối cùng cũng đã đến được nơi mà bà viện trưởng đã khoanh tròn trên bản sơ đồ - phòng bảo trì. Thêm vài tiếng nổ nữa vang lên, mỗi lúc một gần họ hơn. Nhưng không gì đủ mạnh để chặn họ lại khi mà giờ đây họ đã gần như đến đích.
Phòng bảo trì nằm phía sau một kho chứa đồ rộng lớn. Những dãy kệ kim loại ngay ngắn chất đủ thứ hộp nằm dọc theo bức tường bên phải. Thomas băng qua phòng để đến chỗ đó, rồi vẫy mọi người lại gần. Nó muốn mọi người tập hợp lại trước khi đi qua cửa Xuyên không. Có một cái cửa nằm ở cuối kho, chắc là dẫn vào căn phòng họ đang đi tìm.
- Em đưa họ vào và chuẩn bị tinh thần cho họ nhé. - Nó nói với Brenda, rồi chạy nhanh đến chỗ cánh cửa.
Nếu viện trưởng Paige nói dối về cửa Xuyên không, hoặc nếu ai đó của VSAT hay nhóm Cánh tay phải phát hiện điều họ đang làm thì tất cả sẽ kết thúc.
Cánh cửa dẫn vào một phòng nhỏ. Trong phòng chất đầy những chiếc bàn ngổn ngang thiết bị, dụng cụ bằng kim loại và các bộ phận máy móc. Ở phía cuối phòng, có một tấm vải bạt được treo trên tường. Thomas chạy tới giật tấm vải xuống. Phía sau tấm vải là một mảng tường xám rung rinh viền quanh bằng một khung chữ nhật sáng loáng. Bên cạnh đó có một hộp điều khiển.
Cửa Xuyên không đây rồi.
Bà viện trưởng đã nói thật.
Thomas bật cười với ý nghĩ đó. VSAT, hay đúng hơn là người đứng đâu của tổ chức đó, đã giúp nó.
Trừ phi... Nó chợt nhận ra mình cần biết một điều cuối cùng. Nó phải tìm hiểu xem cái cửa dẫn đi đâu trước khi để mọi người bước qua. Thomas hít một hơi thật sâu. Đến lúc rồi.
Nó lấy can đảm bước qua bề mặt lạnh lẽo của cửa Xuyên không. Nó bước ra trong một cái chòi gỗ đơn sơ có cửa mở toang. Phía bên kia cửa. Thomas nhìn thấy... màu xanh. Bạt ngàn màu xanh. Cỏ cây, hoa lá, bụi rậm. Thế là đủ rồi.
Nó quay trở lại phòng bảo trì, trong lòng cực kỳ hồ hởi. Chúng đã thành công. Mọi người sắp được an toàn.
Nó chạy bổ ra gian nhà kho.
- Nhanh lên! - Nó hét lớn. - Đưa mọi người vào trong này, Nhanh chóng lên!
Một tiếng nổ làm các vách tường rung chuyển và những dãy kệ kim loại kêu lạch cạch. Bụi bặm và đất đá rơi rào rào từ trên trần xuống.
- Nhanh lên! - Nó nhắc lại.
Teresa đã bắt đầu dẫn mọi người chạy tới, hướng họ theo lối Thomas chỉ. Nó đứng ngay bên trong ngưỡng cửa dẫn vào phòng bảo trì. Ngay khi người phụ nữ đầu tiên đi vào phòng, nó nắm tay chị ta dắt đến chỗ cái cửa Xuyên không.
- Chị biết đây là cái gì rồi, đúng không? - Nó hỏi.
Người phụ nữ gật đầy, cố gắng che giấu sự háo hức muốn chui qua cái cửa để ra khỏi nơi này.
- Tôi đã từng thử nó vài lần rồi.
- Vậy em nhờ chị đứng đây và bảo đảm cho mọi người đi qua được không?
Lúc đầu chị ta tái mặt, nhưng sau đó gật đầu.
- Chị đừng lo. Chỉ cần chị ở lại trong giới hạn có thể thôi.
Người phụ nữ vừa đồng ý là Thomas lập tức quay lại cửa phòng. Những người khác đã dồn lại trong cấn phòng nhỏ. Thomas lùi lại một chút và lên tiếng:
- Nó ở ngay đây thôi. Khi sang bên kia mọi người vui lòng tản ra đế lấy chỗ!
Thomas len lỏi qua đám đông để quay ra nhà kho. Mọi người đã xếp hàng trật tự và đang di chuyển vào trong phòng bảo trì. Đứng ở phía cuối đám đông là Minho, Brenda, Jorge, Teresa, Aris, Chảo Chiên và vài thành viên Nhóm B. Gally cũng có mặt ở đó. Thomas luồn lách đi đến chỗ các bạn.
- Bọn họ nên đi mau hơn. - Minho lên tiếng. - Các vụ nổ càng lúc càng gần rồi đó.
- Toàn bộ chỗ này sắp sập rồi. - Gally thêm vào.
Thomas nhìn lên trần nhà như thể sợ điều đó sẽ xảy ra ngay tức khắc.
- Tôi biết. Tôi đã giục họ rồi. Tất cả chúng ta sẽ ra khỏi đây trong...
- Trời ạ, chúng ta có gì ở đây thế này? - Một giọng nói vang lên từ phía cuối nhà kho.
Những tiếng rú vang lên quanh Thomas khi nó quay lại để nhìn xem ai đang nói. chuột chù vừa mới bước vào trong kho. Gã không đi một mình mà được hộ tống bởi nhiều bảo vệ của VSAT. Thomas đếm được bảy người cả thảy, đồng nghĩa với việc nó và các bạn vẫn có ưu thế.
Janson ngừng lại và khum tay la lớn trong tiếng ồn ào của một vụ nổ khác:
- Chỗ ẩn nấp lạ đấy, trong khi mọi thứ sắp sửa sụp đổ! Những mảnh kim loại rơi từ trên trần nhà xuống, kêu lanh canh khi chạm mặt đất.
- Các người biết cả rồi mà! - Thomas hét lên đáp lại. - Đã quá trễ. Chúng tôi đã bắt đầu đi rồi.
Janson rút ra con dao dài của gã và vung vẩy. Như được nhận lệnh, những tên còn lại trong nhóm cũng lôi ra các thứ vũ khí tương tự.
- Nhưng bọn tao có thế tóm lại vài đứa. - Janson nói. - Và có vẻ như ở đây bọn tao đang có trước mắt những đứa giỏi nhất, mạnh nhất. Kể cả ứng viên cuối cùng! Đứa mà bọn tao cần nhất nhưng lại từ chối hợp tác.
Thomas và các bạn đã dàn thành một hàng ngang giữa nhóm người Miễn đang vơi dần đi và toán bảo vệ. Những đứa bạn của Thomas đã bắt đầu tìm dưới sàn các thứ có thể dùng làm vũ khí: ống nước, tua vít; thanh sắt gãy. Thomas nhìn thấy một đoạn cáp có một đầu lõi thép lòi ra nhọn hoát, trông như một cái xiên đáng sợ. Nó nhặt lên đúng lúc một vụ nổ khác làm rung chuyển căn phòng và khiến một loạt kệ đổ ập xuống sàn.
- Tao chưa bao giờ thấy cả một băng du côn như thế này! - Chuột Chù nói lớn tiếng, khuôn mặt đằng đằng sát khí, miệng nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ. - Phải nói thật là tao đang sợ chết khiếp đây!
- Im cái miệng ông lại và chấp nhận mọi chuyện đi! - Minho quát gã.
Janson tập trung cái nhìn lạnh lẽo vào những đứa thiếu niên đang đứng đối diện mình.
- Rất sẵn lòng.
Thomas chỉ muốn hét lên vì tất cả những nỗi sợ hãi, đau đớn và chịu đựng đã ám ảnh cuộc đời nó quá lâu.
- Xung phong! - Nó thét lớn.
Hai nhóm người lao vào nhau. Tiếng thét xung trận của họ bị át đi bởi tiếng nổ làm rung chuyển mọi thứ xung quanh.