Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1048 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Cả nhóm kéo vào một tiệm cà phê được Hans và vợ giới thiệu ở gần đó.

Thomas chưa bao giờ đến một nơi như thế này trước đây. Ít nhất là theo trí nhớ của nó. Khách khứa xếp hàng ngay ngắn tại quầy, nhận cà phê và bánh ngọt, rồi tiến đến một chiếc bàn hoặc quay ra ngoài cửa. Nó nhìn một bà già căng thẳng dỡ khẩu trang lên để nhấp một ngụm món đồ uống nóng của mình. Một bảo vệ mặc áo đỏ đứng tại cửa, cứ vài phút lại ngẫu nhiên kiểm tra mọi người bằng dụng cụ cầm trên tay, một thiết bị kỳ dị bằng kim loại che kín mũi và miệng anh ta.

Thomas ngồi cùng với Minho và Brenda tại một chiếc bàn trong góc, trong khi Jorge đi lấy đồ ăn và nước uống. Mắt nó cứ liên tục hướng vể phía một người đàn ông chừng ba lăm, bốn chục tuổi đang ngồi ở băng ghế gần đó, phía trước cửa sổ trông ra ngoài đường. Từ lúc Thomas và các bạn bước vào, anh ta không hề đụng tới tách cà phê đã không còn bốc khói của mình. Anh ta chi khom lưng, chống cùi chỏ lên đầu gối, hờ hững đan hai bàn tay vào nhau, và nhìn chăm chú vào một điểm ở phía đối diện trong tiệm.

Vẻ mặt của người đàn ông có điều gì đó rất đáng ngại. Nó trống rỗng. Đôi mắt gần như đờ đẫn, tuy vẫn có một chút sung sướng trong ánh nhìn. Khi Thomas lưu ý về anh ta với Brenda, con bé khẽ nói có thể anh ta đang phê Kẹo lạc và sẽ bị bắt nếu bị phát hiện. Chuyện nàỵ khiến Thomas thấy sợ. Nó thầm mong người đàn ông sẽ sớm bỏ đi.

Jorge quay lại cùng với bánh mì kẹp thịt và những tách cà phê bốc khói. Bốn người bọn họ ăn uống trong yên lặng. Thomas biết tất cả mọi người đều ý thức được sự cấp bách của tình hình, nhưng nó hài lòng khi được nghỉ ngơi và lấy lại một chút sức lực.

Khi mọi người đã ăn xong và chuẩn bị đi, Brenda vẫn ngồi yên tại chỗ.

- Hai người đợi ở ngoài kia vài phút được không? - Con bé hỏi, ánh mắt cho thấy nó đang nói với Jorge và Minho.

- Cái gì? - Minho hỏi lại với giọng bực bội. - Lại bí mật nữa hả?

- Không. Không phải thế. Em hứa đấy. Em chỉ cần một vài phút thôi. Em có chuyện cần nói với anh Thomas.

Thomas hơi bất ngờ, nhưng nó rất tò mò. Nó ngồi xuống trở lại.

- Cứ đi đi. - Nó nói với Minho. - Cậu biết tôi sẽ không giữ bí mật với cậu mà. Cả Brenda cũng biết điều đó.

Minho càu nhàu, nhưng rốt cuộc cũng đi cùng với Jorge ra ngoài. Hai người đứng trên vỉa hè gần cái cửa sổ gần nhất. Minho nhăn nhở cười với Thomas và vẫy tay. Màn giễu cợt cho thấy thẳng bé rõ ràng không vui. Thomas vẫy tay đáp lại, trước khi hướng sự chú ý vào Brenda.

- Chuyện này là sao? - Nó hỏi con bé.

- Em biết chúng ta đang vội, nên em sẽ nói thật nhanh. Chúng ta chưa có dịp nói chuyện riêng với nhau, và em chỉ muốn bảo đảm với anh là những việc đã xảy ra tại Đất cháy không phải một màn kịch. Em đã tới đó vì công việc, em đã giúp cho mọi thứ diễn ra, nhưng em đã thực sự gần gũi anh, và chuyện đó đã thay đổi em. Có một vài điều này em nghĩ anh đáng được biết. Về em, về viện trưởng Paige, về...

Thomas giơ tay lên ngăn con bé.

- Em đừng nói.

Brenda chưng hửng, con bé ngạc nhiên ra mặt

- Sao vậy?

- Anh không muốn biết gì hết. Không biết thêm nữa. Tất cả những gì anh quan tâm là điều chúng ta sẽ làm từ giờ trở đi, chứ không phải là quá khứ của anh, của em hay VSAT. Với lại, chúng ta cán phải đi rồi.

- Nhưng...

- Không, Brenda. Anh nói thật đấy. Chúng ta đến đây với một mục tiêu, và chúng ta cần tập trung vào mục tiêu đó. Không nói nhiều nữa.

Brenda nhìn vào mắt Thomas mà không nói gì, rồi cúi nhìn bàn tay mình đặt trên bàn.

- Vậy thì tất cả những gì em muốn nói là em biết anh đang làm điều đúng đắn. Anh đang đi đúng hướng. Và em sẽ tiếp tục hỗ trợ hết sức mình.

Thomas thầm mong mình không làm con bé tổn thương, nhưng những gì nó đã nói là thành thật. Đã đến lúc quên đi, mặc dù rõ ràng con bé đang rất nóng lòng muốn kể cho nó nghe chuyện gì đó. Trong lúc tìm cách trả lời, ánh mắt nó lại quay về chỗ người đàn ông ngồi trên báng ghế. Anh ta rút từ trong túi ra thứ gì đó mà Thomas không nhìn rõ, rồi ấn nó vào nếp gấp của khuỷu tay. Sau khi nhắm mắt một hồi, anh ta mở mắt ra, chúng có vẻ đờ đẫn. Đầu của anh ta chậm rãi ngửa ra sau cho tới khi chạm hẳn vào cửa sổ.

Người bảo vệ mặc áo đỏ bước vào trong tiệm cà phê. Thomas nghiêng người để có thể quan sát rõ hơn. Áo đỏ bước về phía băng ghế nơi người đàn ông phê thuốc đang ngồi một cách thoải mái. Một phụ nữ thấp lùn đi bên cạnh tay bảo vệ và thì thào gì đó vào tai anh ta một cách lo lắng.

- Anh Thomas. - Brenda gọi.

Nó đưa một ngón tay lên mòi, rồi hất đầu vé phía sắp xảy ra biến cố. Con bé quay lại để xem chuyện gì đang diẽn ra.

Áo đỏ đá vào ngón chân người đàn ông khiến anh ta khật khưỡng nhìn lên. Hai người bắt đầu nói gì đó mà Thomas không thể nghe được giữa tiếng ồn ào trong tiệm cà phê đông đúc. Đột nhiên người đàn ông phê thuốc tỏ ra sợ hãi.

Breda quay lại nói với Thomas:

- Chúng ta cần phải rời khỏi đây. Ngay bây giờ.

- Sao vậy?

Không khí dường như nặng nề hơn, Thomas rất tò mò muốn biết chuyện sắp xảy ra.

Brenda đã đứng lên.

- Đi thôi anh!

Brenda quay gót đi nhanh ra cửa. Thomas rốt cuộc cũng làm theo con bé. Ngay khi nó vừa dợm đứng lên khỏi ghế thì Áo đỏ rút ra một khẩu súng và chĩa vào người đàn ông ngồi trên băng ghế, rồi cúi người đặt dụng cụ xét nghiệm lên mặt anh ta. Người đàn ông gạt mạnh nó ra và lao tới ôm cứng tay bảo vệ. Thomas sững người nhìn cảnh tượng đó trong khi khẩu súng văng ra xa và mất hút bên dưới một cái quầy. Hai người đàn ông ngã vào một cái bàn rồi lăn xuống đất.

Áo đỏ bắt đầu la hét. Giọng nói của anh ta xuyên qua lớp mặt nạ bảo hộ bằng kim loại nghe như của một con robot.

- Có kẻ nhiễm bệnh! Mọi người ra khỏi tòa nhà mau!

Tiệm cà phê bỗng trở nên hỗn loạn. Tiếng la hét tràn ngập không gian trong khi mọi người chen nhau chạy ra cửa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »