Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1046 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Thomas chiến đấu trong tuyệt vọng để kiểm soát cơ bắp của mình, nhưng có thứ gì đó khác lạ đã chiếm lĩnh cơ thể nó.

- Thomas, bọn họ điều khiển được anh rồi! - Brenda hét lên. - “Chống cự đi!

Nó bất lực nhìn bàn tay mình đẩy khuôn mặt Brenda ra xa, khiến con bé loạng choạng ngã xuống sàn nhà.

Jorge định bảo vệ Brenda, nhưng Thomas đã xông tới đấm mạnh vào cằm anh ta. Đầu Jorge bật ngửa về phía sau, máu miệng văng ra.

Chữ nghĩa lại bị gò ép thành hình trên miệng Thomas.

Tôi không thể... để các người... làm chuyện này! - Nó đồng thời hét lên, nỗ lực khiến cổ họng nó đau rát. Bộ não của nó dường như đã bị lập trình với câu nói đó và nó không thể thốt ra bất cứ điều gì khác.

Brenda đã đứng dậy. Minho kinh ngạc chôn chân tại chd khuôn mặt đầy hoang mang. Jorge lấy tay chùi máu ở cẳm, đôi mắt anh ta bừng bừng lửa giận.

Trong đầu Thomas lại bật lên một hồi ức khác. Hình nhự một chương trình chống sự cố đã được thiết lập nơi thiết bị cấy trong đầu Thomas, nhằm ngăn chặn việc bị lấy ra. Nó muốn hét lên với các bạn để bảo mọi người đánh thuốc mê mình. Nhưng nó không thể. Nó bắt đầu loạng choạng đi về phía cánh cửa và gạt Minho qua một bên. Khi đi ngang quầy bếp, bàn tay nó vươn ra nắm lấy một con dao đặt ở bồn rửa chén. Nó nắm cái chuôi dao, và càng cố buông ra thì những ngón tay của nó càng siết lại chặt hơn.

- Thomas! - Minho la lên, rốt cuộc thằng bé cũng đã hoàn hồn trở lại. - Chống cự đi! Lôi những kẻ đó ra khỏi đầu cậu đi!

Thomas quay lại đối mặt với thằng bé, con dao giơ lên. Nó thấy ghét chính bản thân minh vì đã trở nên yếu đuối như thế và không thể làm chủ cơ thể. Một lần nữa nó cố gắng nói chuyên, nhưng vô ích. Giờ đây cơ thể nó sẽ làm mọi thứ để ngăn chặn không cho thiết bị cấy ghép được lấy ra.

- Bộ cậu tính giết tôi hả, đầu bã? - Minho hỏi. - Cậu tính phóng cái đó giống như Gally đã làm với Chuck hả? Vậy thi làm đi. Phóng dao đi.

Trong một thoáng Thomas đã sợ rằng đó chính là điều mình sẽ làm, nhưng thay vì thế, cơ thể nó quay về hướng ngược lại. Ngay lúc đó, Hans bước qua ngưỡng cửa, đôi mắt ông ta lập tức mở to. Thomas đoán ông ta là mục tiêu chính của mình. Chương trình chống sự cố sẽ tấn công bất cứ người nào tìm cách lấy thiết bị cấy ghép ra khỏi đầu nó.

- Chuyện quái gì thế này? - Hans hỏi.

- Tôi không thể... để các người… làm chuyện này. – Thomas đáp.

- Chuyện này đáng lo đây. - Hans lẩm bẩm, rồi quay sang phía những người còn lại. - Mọi người lại đây giúp tôi nào!

Thomas hình dung các cơ cấu bên trong của thiết bị cấy ghép giống như những cơ cấu nhỏ xíu được điều khiển bởi một lũ nhện li ti. Nó nghiến răng chống cự với chúng, nhưng cánh tay nó đã bắt đầu đưa lên, con dao nằm trong bàn tay nắm chặt

- Tôi kh...

Trước khi Thomas kịp nói hết câu thì ai đó đã lao sầm vào nó từ phía sau, khiến con dao rơi ra khỏi tay nó. Cơ thể Thomas đổ nhào xuống sàn, nó vặn người ngó ra sau lưng và nhìn thấy Minho.

- Tôi sẽ không để cậu giết người. - Thằng bạn của nó lên tiếng.

- Buông tôi ra! - Thomas gào lên. Nó không rõ đây là những lời của mình hay của VSAT.

Nhưng Minho đã đè nghiến hai cánh taỵ Thomas xuống sàn. Thằng bé chồm lên người Thomas, miệng thở hồng hộc để lấy hơi.

- Tôi sẽ không đứng lên cho tới khi bọn họ ngừng khống chế cậu.

Thomas muốn mỉm cười, nhưng khuôn mặt của nó không tuân theo mệnh lệnh đơn giản đó. Nó cảm thấy từng thớ cơ của mình căng lên.

- Anh ấy sẽ không ngừng lại cho đến khi bác Hans ra tay. - Brenda nói. - Bác ơi?

Ông già quỳ gối bên cạnh Thomas và Minho.

- Tôi không thể tin mình từng làm việc cho những người đó. Cho cậu. - Ông ta gần như phun ra cái chữ cuối, mắt nhìn thẳng vào Thomas.

Thomas bất lực chứng kiến toàn bộ sự việc. Trong lòng nó rất muốn thả lỏng để giúp Hans làm việc cần làm, nhưng rồi có thứ gì đó đã kích động nó, khiến cơ thể nó gồng lên, vùng vẫy cố giải phóng đôi tay. Minho nhấn chặt hơn và cố gắng di chuyển chân để ngồi xuống lưng Thomas. Nhưng thứ đang kiểm soát Thomas dường như đã phóng thích lượng adrenaline trong thể nó. Sức mạnh của nó đã chiến thắng được Minho. Nó hất thằng bé ra.

Ngay lập tức Thomas bật dậy. Nó chụp lấy con dao trên sàn và lao vào Hans chém loạn xạ. Người đàn ông đưa tay chống đỡ. Một vết rách lập tức xuất hiện trên tay ông ta trước khi hai người quấn lấy nhau vật lộn trên sàn. Thomas làm tất cả để có thể kìm mình lại, nhưng con dao vẫn cứ vung chém liên tục, trong khi Hans cố gắng né tránh.

- Tóm lấy anh ấy! - Giọng Brenda vang lên từ đâu đó rất gần

☆ ☆ ☆

Thomas nhìn thấy những bàn tay xuất hiện, cảm thấy chúng tóm chặt hai cánh tay của mình. Ai đó túm tóc nó lôi về phía sau. Thomas gào lên đau đớn, rồi vung dao chém bừa. Trong lòng nó cảm thấy nhẹ người vì Jorge và Minho đã kiểm soát được tình hình và lôi nó ra khỏi Hans. Thomas ngã ngửa, con dao bị văng ra khỏi tay, kêu leng keng trên sàn trong khi bị ai đó đá về phía bên kia của cán bếp.

- Tôi không thể để các người làm chuyện này! - Nó gào thét, tức giận với chính bản thân mặc dù biết mình không kiểm soát được cơ thể.

- Im đi! - Minho hét lên đáp lại, trong lúc cùng Jorge chống lại nỗ lực vùng ra của Thomas. - Cậu điên rồi! Bọn họ đang làm cậu phát điên!

Thomas rất muốn nói rằng Minho đã đúng. Ngay bản thân nó cũng không tin vào những lời vừa nói ra.

Minho quay qua hét gọi Hans:

- Hãy lấy cái đó ra khỏi đầu cậu ấy!

- Không! - Thomas la lên. - Không! - Nó vặn vẹo, vung tay chống cự với một sức mạnh kinh khủng. Nhưng không hiểu bằng cách nào cả bốn người còn lại mỗi người đã giữ chặt lấy một chi của Thomas.

Họ nhấc bổng nó lên khỏi mặt sàn, đưa nó băng qua căn bếp để vào một hành lang ngắn, trong lúc nó oằn mình đá lung tung làm rơi vài cái khung tranh treo trên tường. Tiếng kính vỡ vang lên phía sau họ.

Thomas hét lên một lần, rồi một lần nữa. Nó không còn sức lực để chiến đấu với những thế lực bên trong đầu mình. Cơ thể nó chống lại Minho và những người khác. Miệng nó nói ra bất cứ điều gì VSAT muốn nó nói. Nó đã đầu hàng.

- Vào trong này! - Hans hét lên để át tiếng Thomas.

Họ bước vào một phòng thí nghiệm nhỏ và chật chội với hai cái bàn chất đầy dụng cụ và một chiếc giường. Lơ lửng bên trên chiếc giường trống là một phiên bản thô sơ của chiếc mặt nạ mà bọn trẻ từng nhìn thấy ở trong VSAT.

- Đặt cậu ta lên giường! - Hans la lên. Mọi người đè ngửa Thomas trên tấm nệm trong lúc nó không ngừng vùng vẫy. - Giữ cái chân này giúp tôi. Tôi cần phải đánh thuốc mê cậu ta.

Minho, người giữ cái chân kia của Thomas, tóm lấy cả hai chân của nó và dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè chúng xuống giường. Lập tức trong đầu Thomas hiện lên cảnh tượng nó cùng Newt làm chuyện tương tự với Alby khi thằng bé thủ lĩnh trải qua quá trình Biến đổi tại Trang ấp.

Những tiếng lạch cạch vang lên khi Hans lục lọi các ngăn kéo tìm kiếm gi đó. Rồi ông ta xuất hiện trở lại.

- Giữ cậu ta nằm yên hết mức có thể!

Thomas vùng lên trong một nỗ lực cuối cùng để giải phóng bản thân. Nó hét muốn cháy phổi. Một cánh tay của nó thoát ra khỏi vòng ôm của Brenda và nắm đấm nó lập tức giáng vào giữa mặt Jorge.

- Ngừng lại! - Brenda la lên trong khi chụp lại cánh tay Thomas.

Thomas ưỡn người.

- Tôi không thể... để các người làm chuyện này! - Nó chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng đến thế.

- Giữ cậu ta chắc vào, quỷ quái! - Hans quát lớn.

Brenda làm thế nào đó tóm được cánh tay Thomas. Con bé dùng cả thân mình đè cánh tay đó xuống giường.

Thomas thấy nhói một cái ở chân. Đúng là một cảm giác lạ lùng khi vừa kịch liệt chống cự một điều gì đó lại vừa mong muốn nó xảy ra ghê gớm.

Thế rồi bóng tối bắt đầu chiếm lấy Thomas. Toàn thân nó bất động, rốt cuộc nó cũng đã kiểm soát được bản thân. Vào giây cuối cùng, nó thốt lên: “Tôi ghét bọn họ” trước khi bất tỉnh.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »