Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1186 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61

Ngực Thomas thắt lại, cổ họng nó như muốn nghẹn luôn. Tình thế đang rất khốn đốn, nhưng nó cứ đờ người ra.

Janson lớn tiếng ra lệnh:

- Bác sĩ Christensen, nhanh lên. Ai mà biết những kẻ kia đang định làm gì, nhưng chúng ta không thể bỏ phí một giây nào. Tôi sẽ bảo kíp mổ không được chùn bước cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra.

- Khoan đã. - Rốt cuộc Thomas cũng nói được ra tiếng. - Tôi không biết mình có thể làm chuyện này được không nữa. - Câu nói của nó nhẹ bỗng. Nó biết đã đến nước này thì bọn họ sẽ không dừng lại.

Khuôn mặt Janson đỏ lựng. Thay vì nói với Thomas, ông ta quay sang tay bác sĩ:

- Làm mọi thứ cần thiết để mở hộp sọ thằng bé này ra.

Ngay khi Thomas mở miệng định lên tiếng thi bị thứ gì đó nhọn nhọn chọc vào tay, phóng những cú giật choáng váng qua cơ thể khiến nó lả đi và ngã xuống chiếc giường. Nó hoàn toàn tê liệt từ cổ trở xuống và cực kỳ hoảng sợ. Bác sĩ Christensen cúi xuống đồng thời đưa một chiếc xi lanh cho một y tá.

- Tôi rất tiếc, Thomas, chúng tôi phải làm việc này.

Tay bác sĩ cùng với một y tá đẩy Thomas vào sâu hơn trên chiếc giường và nhấc bổng chân nó lên để nó hoàn toàn nằm ngửa ra. Thomas chỉ có thể nhúc nhích nhẹ phần đầu. Chuyển biến bất ngờ của tình hình khiến nó đờ ra trong khi đã biết rõ hậu quả, Nó sắp chết. Trừ phi bằng cách nào đó Cánh tay phải đến đây ngay lập tức.

Chuột Chù bước vào trong tầm mắt của Thomas. Ông ta gật gù hài ỉòng và vỗ vai tay bác sĩ.

- Tiến hành đi.

Nói đoạn Janson quay gót và biến mất Thomas có thể nghe thấy có tiếng người la lối trong hành lang trước khi cửa phòng đóng lại.

- Tôi cần thực hiện vài xét nghiệm. - Bác sĩ Christensen giải thích. - Sau đó chúng tôi sẽ đưa cậu vào trong phòng phẫu thuật. - Ông ta quay lại và lúi húi gì đó với các dụng cụ.

Thomas có cảm giác như tay bác sĩ nói chuyện với mình từ khoảng cách hàng trăm dặm. Nó tuyệt vọng nằm đó, đầu óc quay cuồng trong khi ông ta rút máu và đo hộp sọ cho nó. Ông ta im lặng làm việc, gần như không chớp mắt. Nhưng những giọt mồ hồi to tướng đọng trên trán cho thấy ông ta đang đua tốc độ với chuyện gì đó. Liệu ông ta có được một tiếng đồng hồ để hoàn thành việc này không? Hay là vài tiếng?

Thomas nhắm mắt lại. Nó tự hỏi liệu thiết bị bất hoạt vũ khí có hoạt động không. Liệu có ai đi tìm mình không. Rồi nó nhận ra, nó có muốn bọn họ đi tìm không đây? Có khi nào VSAT đã thực sự tiến gần đến chỗ tìm ra thuốc trị bệnh? Nó cố gắng thở đều và tập trung vào việc nhúc nhích tứ chi. Nhưng vô ích.

Bỗng tay bác sĩ thẳng người lại và mỉm cười với Thomas.

- Tôi tin chúng tôi đã sẵn sàng. Chúng tôi sẽ đưa cậu vào phòng mổ ngay bây giờ.

Ông ta bước qua cửa và chiếc băng ca của Thomas được đẩy ra hành lang. Không thể nhúc nhích, nó chỉ biết nằm đó nhìn các bóng đèn sáng trên trần nhà lần lượt lóe lên trong khi nó di chuyển qua hành lang. Cuối cùng nó đành nhắm mắt lại.

Bọn họ đã gây mê cho nó. Thế giới sẽ nhạt nhòa dần đi, và nó sẽ chết.

Nó lại mở bừng mắt ra, rồi nhắm lại. Tim đập mạnh, hai bàn tay nó đẫm mồ hôi trong khi nắm chặt tấm vải phủ băng ca. Cử động của nó đang dần dần hồi phục.

Nó lại mở mắt ra. Các bóng đèn trượt qua. Thêm một bóng, rồi một bóng nữa. Nỗi tuyệt vọng có nguy cơ làm nó chết giấc trước khi đám bác sĩ thực hiện điều đó.

- Tôi... - Nó mở miệng để nói, nhưng không thốt ra thêm được chữ nào khác.

- Gì vậy? - Christensen hỏi và cụp mắt nhìn Thomas. Thomas cố phát âm, nhưng trước khi nó nói được bất cứ điều gì thì một tiếng nổ kinh thiên động địa làm rung chuyển toàn bộ hành lang khiến tay bác sĩ lảo đảo. Ông ta vô tình đẩy chiếc băng ca tới trước trong khi khom người xuống để khỏi té ngã. Chiếc giường có bánh xe lao sang bến phải và đụng vào tường, rồi bật ra và xoay vòng cho đến khi chạm vào bức tường đối diện.

Thomas cố cử động, nhưng nó vẫn tê liệt. Nó nghĩ tới Chuck, Newt, và một nỗi buồn chưa từng thấy bóp nghẹt tim nó.

Có tiếng hét vọng đến từ hướng vụ nổ, tiếp nối bằng tiếng la lối, rồi mọi thứ yên ắng trở lại. Tay bác sĩ đứng dậy, vội vã tiến đến chỗ chiếc băng ca, chỉnh hướng lại rồi đẩy nó qua một loạt cửa hai chiều. Một nhóm người mặc trang phục phẫu thuật đang đứng đợi họ trong một phòng mổ màu trắng.

Christensen bắt đầu truyền lệnh:

- Chúng ta phải nhanh tay lên! Mọi người vào vị trí. Lisa, gây mê cho cậu ta đi. Ngay lập tức!

Một phụ nữ thấp bé đáp:

- Chúng ta chưa làm xong các khâu ch...

- Mặc kệ! Theo tôi hiểu thì toàn bộ chỗ này sập tới nơi rồi.

Ông ta đẩy băng ca đến bên cạnh bàn mổ, rồi nhiều bàn tay cùng hợp lực nâng Thomas lên trước cả khi băng ca ngừng di chuyển. Nó nằm ngửa, cố gắng quan sát đám bác sĩ và y tá chộn rộn. Bọn họ có ít nhất một chục người. Nó cảm thấy một cú nhói ở cánh tay và nhìn xuống. Người phụ nữ thấp bé đang lắp dây truyền dịch cho nó. Hiện tại thứ duy nhất mà nó có thể cử động được là đôi tay.

Các ngọn đèn được đưa đến vị trí phía trên đầu Thomas. Những thứ khác được gắn vào nhiều nơi trên cơ thể nó. Các máy móc giám sát bắt đầu kêu bíp bíp. Tiếng máy chạy rì rì vang lên. Tiếng người nói loạn xạ. Căn phòng chộn rộn hẳn, tựa như trong một vũ điệu soạn sẵn.

Và các bóng đèn, chúng rất sáng. Cả căn phòng bắt đầu quay cuồng, mặc dù Thomas đang nằm im. Sự hoảng hốt trước điều bọn họ sắp làm dâng lên trong lòng nó. Nó biết thế là hết. Ngay ở đây, ngay lúc này.

- Mong là thành công. - Cuối cùng nó cũng thốt được nên lời.

Vài giây sau, nó ngấm thuốc mê và mọi thứ tan biến.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »