Thomas cho mọi người xem bức thư nó đã tìm thấy trong phòng hồi sức. Chỉ mất vài phút để tất cả nhất trí rời bỏ nhóm Cánh tay phải và tự hành động, kể cả Teresa và Gally. Họ sẽ đi vào Mê cung.
Brenda quan sát bản sơ đồ của Thomas và tuyên bố mình biết đường. Con bé đưa cho Thomas một con dao. Nắm chặt dao trong tay, nó chợt tự hỏi liệu có khi nào sự sống còn của mình phụ thuộc vào một lưỡi thép mỏng manh. Nhóm trẻ lẻn ra khỏi căn buồng nhỏ và đi về phía cánh cửa đôi trong khi Vince và những người khác hét toáng lên bảo chúng đã mất trí, và sẽ bị giết chỉ sau vài phút. Thomas phớt lờ mọi điều bọn họ nói.
Thomas là người đầu tiên đi qua cánh cửa vẫn còn bị nứt chưa được sửa lại. Nó khom người thủ thế chờ đón một sự tấn công, nhưng hành lang hoàn toàn trống vắng. Những người khác bám theo phía sau nó. Thomas quyết định đánh liều chạy thật nhanh qua hành lang dài. Ánh sáng mờ ảo khiến cho nơi này thật ám ảnh, như thể linh hồn của những người bị VSAT làm hại đang rình rập trong mỗi hốc tường và khúc quanh. Nhưng Thomas cảm thấy bọn họ đứng về phía nó.
Theo sự chỉ dẫn của Brenda, nhóm người chạy qua một góc tường, leo xuống một cầu thang, đi tắt ngang qua một kho chứa đồ để ra một hành lang dài khác. Họ lại xuống cầu thang, rẽ phải, rồi rẽ trái. Thomas giữ nhịp độ di chuyển nhanh và liên tục dò tìm nguy hiểm. Nó không hề ngừng lại để lấy hơi, cũng không nghi ngờ sự chỉ dẫn của Brenda. Nó lại làm một Tầm đạo sinh, và mặc cho mọi chuyện, nó cảm thấy rất ổn.
Họ đi đến điểm cuối của một hành lang và rẽ sang phải. Thomas vừa mới đi được ba bước thì từ đâu một người nhảy bổ ra, chụp lấy vai nó và quật xuống sàn.
Thomas lăn tròn trên sàn và đẩy kẻ tấn công ra. Nó nghe thấy những tiếng hét và vật lộn từ phía những người khác. Không gian rất tối, nên Thomas chỉ lờ mờ nhìn thấy kẻ đang tấn công mình, nhưng nó vẫn đấm đá và vung dao chém trúng thứ gì đó. Tiếng hét của người phụ nữ vang lên. Một nắm đấm giáng thẳng vào má phải của Thomas, trong khi thứ gì đó cứng ngác kìm chặt bắp đùi nó.
Thomas dừng một chút để lấy sức, rồi đẩy thật mạnh. Kẻ tấn công nó bật vào tường, nhưng nhanh chóng lao vào nó trở lại. Hai người lăn lộn, đụng phải những cặp đấu khác. Thomas phải cố hết sức mới giữ nổi con dao. Nó tiếp tục chém, nhưng chuyện đó không dễ dàng vì nó đang bị kẻ tấn công áp sát. Nó tung ra một cú đấm bằng tay trái trúng vào cằm người kia, rồi tranh thủ giây phút luống cuống để đâm dao vào bụng hắn. Lại một tiếng thét nữa - vẫn là của phụ nữ. Lần này thì chắc chắn là của kẻ đang tấn công Thomas. Nó đẩy chị ta ra.
Thomas đứng nhìn xung quanh xem có ai cần trợ giúp. Trong ánh sáng nhá nhem, nó thấy Minho đang ngồi trên người một gã đàn ông và đánh cật lực. Gã không tỏ dấu hiệu chống cự. Brenda và Jorge hợp sức chiến đấu với một tên khác. Ngay khi Thomas sang phía họ thì kẻ tấn công lồm cồm bò dậy và chạy trốn. Teresa, Harriet và Aris đang đứng cạnh một bức tường để lấy hơi. Tất cả đều sống sót. Chúng cần phải chạy thật nhanh.
- Mau lên! - Thomas hét lớn. - Minho, bỏ hắn lại đi!
Thằng bạn nó tung ra thêm hai cú đấm như trời giáng nữa rối đứng lên, không quên đá cho đối thủ một cái cuối cùng.
- Xong rồi. Ta đi thôi.
Cả nhóm quay gót chạy đi.
☆ ☆ ☆
Chúng chạy xuống một chiếc cầu thang dài và lần lượt tiến vào căn phòng ở chân cầu thang. Thomas sững người khi nhận ra mình đang ở đâu. Đó chính là căn phòng có những chiếc kén của Nhím sấu, nơi bọn trẻ từng đặt chân tới sau khi trốn ra khỏi Mê cung. Các cửa sổ quan sát vẫn còn trong tình trạng tan hoang - mảnh kính nẳm vương vãi khắp sàn. Khoảng chừng bốn mươi cái kén dài cho Nhím sầu nằm nghỉ và nạp điện trông như đã bị niêm chặt, sau khi các trảng viên chạy qua đây vài tuần trước. Một lớp bụi mỏng đã phủ lên bề mặt bóng loáng màu trắng mà Thomas từng thấy.
Nó biết với tư cách là thành viên của VSAT, nó đã trải qua vô số thời gian ở trong này, khi họ tiến hành xây dựng Mê cung, và cảm giác hổ thẹn lại dâng lên trong lòng nó.
Brenda chỉ tay vể phía chiếc thang dẫn lên nơi họ cần đến. Thomas rùng mình khi nhớ lại khoảnh khắc trượt theo lòng máng nhầy nhớt khi trốn ra khỏi Mê cung. Đáng lẽ chúng chỉ việc trèo xuống một cái thang.
- Sao ở đây không có ai hết vậỵ? - Minho vừa hỏi vừa quay một vòng kiểm tra gian phòng. - Nếu bọn họ giữ người ở đây thì sao không cắt cử lính gác?
Thomas ngẫm nghĩ một lúc.
- Cần gì đến lính canh khi Mê cung đã làm việc đó thay cho cậu? Chúng ta cũng đã mất rất nhiều thời gian để tìm lối ra đó thôi
- Không biết nữa. - Minho đáp. - Chuyện này có gì đó bất thường.
Thomas nhún vai.
- Thôi, ngồi đây cũng chẳng được tích sự gì. Trừ phi cậu nghĩ ra điều gì đó hữu ích, còn không thì chúng ta hãy trèo lên trên kia để đưa mọi người ra ngoài.
- Thứ gì đó hữu ích? - Minho lặp lại. - Tồi không nghĩ ra được gì.
- Vậy thì đi thôi.
☆ ☆ ☆
Thomas trèo lên chiếc thang và leo vào một căn phòng quen thuộc? khác, nơi có thiết bị nhập mật mã để bất hoạt lũ Nhím sầu. Chuck đã từng ở đây, thằng nhỏ đã sợ vô cùng, nhưng cũng rất can đảm. Và chết chưa đầy một giờ sau đó. Nỗi đau mất bạn một lần nữa lại tràn ngập trong lòng Thomas.
- Mái nhà thân yêu. - Minho lẩm bẩm, tay chỉ vào cái lỗ ở phía trên đầu.
Đó chính là lỗ mở ra Vực. Hồi Mê cung còn vận hành, công nghệ chiếu ảnh ba chiều đã được sử dụng để ngụy trang cho lỗ sầu, biến nó thành một phần của bầu trời sao vô tận ở phía ngoài mép vực. Đương nhiên bây giờ tất cả đã bị tắt đi, và Thomas có thể nhìn thấy các vách tường của Mê cung qua cái lỗ. Một chiếc thang được lắp ngay bên dưới nó.
- Thật không tin nổi ta đã từng ở trong đó. - Teresa vừa nói vừa tiến đến đứng bên cạnh Thomas. Giọng của con bé nghe thật âm u, giống như cảm giác trong lòng Thomas.
Với câu nói đó, tự dưng Thomas nhận ra rốt cuộc hai đứa đang đồng hành. Trong nỗ lực cứu người và cố gắng bù đắp cho những điều chúng đã làm khi góp phần khởi đầu tất cả mọi chuyện.
Thomas muốn tin vào điều đó bằng tất cả tấm lòng. Nó quay lại nhìn con bé và nói:
- Khùng thật, há?
Teresa mỉm cười lần đầu tiên kể từ sau... khi nào Thomas không nhớ nổi nữa.
- Khùng thật đó.
Có quá nhiểu thứ Thomas vẫn còn chưa nhớ được. Về bản thân mình, về con bé, nhưng Teresa đang ở đây giúp nó, và đó là tất cả những gì nó cần.
- Anh có nghĩ chúng ta nên lên trên đó không? - Brenda lên tiếng.
- Có chứ. - Thomas gật đầu. - Rất nên.
Lần này nó là người đi sau cùng. Sau khi những người khác đã trèo qua lỗ, nó leo lên chiếc thang, nâng mình qua mép lỗ, rồi bước trên hai tấm ván đã được bắc qua khoảng trống để đặt chân lên mép Vực. Bên dưới nó chỉ là mảng tường đen đã từng trông giống như khoảng không vô tận. Nó nhìn Mê cung và đứng lại một chút để ghi nhận tất cả.
Nơi lúc trước là bầu trời xanh, giờ chỉ là một cái trần xám xịt. Đèn chiếu tạo ảnh ba chiều ngoài Vực đã bị tắt, và nơi từng là khoảng không chóng mặt giờ chỉ còn là một mảng tường màu đen. Nhưng những vách tường khổng lồ phủ đầy dây thường xuân của Mê cung vẫn khiến nó cảm thấy choáng ngợp. Tất cả đã được dựng lên cao vời vợi mà không cần sự trợ giúp của ảo giác, và giờ đây chúng đứng sừng sững xung quanh Thomas như những tảng đá cổ xưa, màu xanh pha xám, nứt nẻ nhiều chỗ. Như thể chúng đã đứng đó từ hàng ngàn năm. Những tấm bia mộ vĩ đại đánh dấu cái chết của vô số người.
Nó đã trở lại.