Khi chiếc xe du lịch dừng lại và Lawrence tắt máy, mọi thứ xung quanh Thomas chìm trong yên lặng. Cái duy nhất mà nó nghe thấy chính là mạch máu đập trong đầu mình. Nó nhắm mắt và cố gắng thở chậm lại. Hai người kia không nói gì trong suốt hai phút, cho đến khi Lawrence lên tiến phá tan im lặng:
- Bọn họ đang ở bên ngoài, chung quanh đây, chờ đợi chúng ta xuống xe.
Thomas cố ép mình ngồi lên và nhìn về phỉa trước xe. Ở bên kia lớp kính vỡ là bóng tối mịt mùng.
- Họ là ai? - Brenda hỏi
- Bảo vệ của thủ lĩnh. Họ biết đây là một trong số những chiếc xe của họ, nhưng họ sẽ không tiếp cận chúng ta cho đến khi chúng ta ra ngoài. Họ cần biết chắc chắn chúng ta là ai. Tôi đoán chúng ta đang bị khoảng hai chục món vũ khí chĩa vào ngay lúc này.
Vậy chúng ta làm gì đây? - Thomas hỏi lại. Nó chưa sẵn sàng cho một cuộc đối đầu nữa.
Chúng ta sẽ xuống xe, châm rãi và ngoan ngoãn. Họ sẽ nhận ra ngay thôi.
Thomas trườn qua máy hàng ghế.
- Chúng ta phải ra ngoài cùng một lúc, hay chỉ cần một người đi trước?
- Tôi sẽ xuống xe trước để thông báo với bọn họ mọi thứ đều ổn. Hãy chờ cho đến khi tôi gõ tay vào kính xe. - Lawrence đáp. - Sẵn sàng chưa?
- Chắc là rồi - Thomas thở hắt ra.
- Chuyện này sẽ rất tệ, - Brenda nói, - nên chúng ta vượt qua tất cả những điều vừa xảy ra chỉ để bị bắn. Dám cá trông em lúc này chẳng khác gì một con Chạch.
Lawrence mở cửa bước xuống xe. Thomas lo lắng chờ đợi ám hiệu của anh ta. Tiếng gõ vào thành xe khiến nó giật nảy người, nhưng nó đã sẵn sàng.
Brenda nhẹ nhàng mở cửa và bước xuống xe. Thomas theo sau con bé. Nó căng mát quan sát, nhưng khỏng gian xung quanh tối đen như mực.
- Sau một tiếng tạch, mọi thứ lập tức chim ngập trong ánh sáng trắng lóa mắt Thomas đưa tay lên và nhắm mắt lại, rồi hé mắt ra, nhìn qua kẽ ngón tay xem chuyện gì đang xảy ra. Một cái đèn chiếu có chân rất lớn đang rọi thẳng vào chúng. Nó có thể nhìn thấy hai bóng người ở hai bên ngọn đèn. Quét mắt nhìn một lượt quanh phòng, nó thấy có ít nhất một chục người khác, tất cả đều lăm lăm vũ khí trong tay đúng như lời Lawrence đã nói.
- Lawrence, anh đó hả? - Một người đàn ông lên tiếng. Giọng ông ta vọng khắp bốn bức tường bê tông. Thật khó để xác định được ai ỉà người vừa nói.
- Phải, là tôi đầy.
- Chuyện gì xảy ra cho cái xe vậy? Hai cô cậu này là ai? Đừng nói là anh đưa người bị bệnh vô đây nha.
- Chúng tôi bị gài bẫy trong hẻm bởi một nhóm Chạch, trên đường tới đây. Hai người này là dân Miễn. Họ bắt tôi dẫn họ tới đây. Họ muốn gặp thủ lĩnh.
- Vì lí do gì?
- Họ bảo...
- Không, tôi muốn nghe họ nói lí do. Hãy xưng danh, nêu lí do hai cô cậu bắt người của chúng tôi đưa tới đây và phá nát một trong vài cái xe còn sót lại của chúng tôi. Đó nên là một nguyên do chính đáng.
Thomas và Brenda nhìn nhau để xem đứa nào nên nói. Brenda gật đầu với nó.
Thomas quay mặt vể phía ngọn đèn, tập trung vào người đứng ở bên phải. Nó đoán đó là người vừa nói.
- Tên tôi là Thomas. Còn đây là Brenda. Chúng tôi biết Gally. Chúng tôi đã ở cùng cậu ấy tại VSAT. Cách đây vài ngày Gally đã kể cho chúng tôi nghe về Cánh tay phải và những gì các ông đang làm. Chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ, nhưng không phải như thế này. Chúng tôi chỉ muốn biết các ông đang có kế hoạch gì, tại sao lại bắt cóc những người miễn dịch và nhốt lại. Tôi đã nghĩ đó là trò của VSAT.
Thomas không biết mình đang đợi gì, nhưng người đàn ông bắt đầu chậc lưỡi.
- Tồi nghĩ tôi sẽ để cậu gặp thủ lĩnh của bọn tôi, để cho cậu gạt cái ý nghĩ điên rồ đó ra khỏi đầu. Chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện giống như VSAT.
Thomas nhún vai đáp:
- Tốt thôi. Hãy để chúng tôi gặp thủ lĩnh của các ông.
Người đàn ông có vẻ thật lòng về sự ghê tởm dành cho VSAT. Nhưng nó vẫn chưa hiểu tại sao bọn họ lại bắt cả đống người Miễn như thế.
- Tốt nhất đừng có gây rối, nhóc ạ. - Ông ta đáp. - Lawrence, đưa họ vô đi. Ai đó kiểm tra trên xe coi có vũ khí không.
☆ ☆ ☆
Thomas im lặng trong khi nó và Brenda được dẫn lên hai đoạn cầu thang bằng sắt bẩn thỉu. Sau khi băng qua một cánh cửa lở lói, đi trên một đoạn hành lang dơ dáy được chiếu sáng bởi một bóng đèn độc nhất và có giấy dán tường tróc từng mảng, chúng bước vào một gian phòng rộng mà năm chục năm trước có lẽ từng là một phòng hội thảo đẹp đẽ. Còn hiện tại ở đó chỉ có một chiếc bàn lớn sứt sẹo và mấy cái ghế nhựa nằm chỏng chơ quanh phòng.
Hai người đang ngôi ở đầu kia của chiếc bàn. Thomas nhận ra Gally là người ngôi bên phải. Trông thằng nhóc có vẻ mệt mỏi và nhếch nhác, nhưng vẫn còn đủ sức để gật đầu và nở một nụ cưỡi nhẹ - không hơn một cái nhăn buồn bã trên khuồn mặt thê thảm của nó. Ngồi bên cạnh Gally là một người đàn ông to lớn, mỡ nhiều hơn cơ bắp. Thân hình ông ta vừa khít với khoảng không gian ở giữa hai cái tay dựa của chiếc ghế đang ngồi.
- Đây là trụ sở chính của Cánh tay phải sao? - Brenda cất tiếng hỏi. - Tôi thấy hơi nản một chút đó.
Gally thôi cười và đáp:
- Chúng tôi chuyển chỗ không biết bao nhiểu lần rồi. Nhưng cảm ơn về lời khen.
- Vậy, ai trong hai người là thủ lĩnh? - Thomas hỏi. - Gally hất đầu qua phía người ngồi bên cạnh.
Đừng có đầu bã như thế chứ. Vince là người phụ trách chúng tôi. Tỏ ra tồn trọng chút đi. Ông ấy đặt đời mình vào sự nguy hiểm chỉ vì niềm tin rằng mọi chuyện nên được tiến hành một cách đúng đắn trên thế giới này.
Thomas giơ tay cầu hòa:
- Tôi không có ý gì đâu. Với cái cách cậu hành động lúc ý trong cản hộ, tôi đã tưởng cậu là người phụ trách.
- Nhưng không phải tôi, Mà là Vince.
- Ông Vince có biết nói không vậy? - Brenda hòi móc
- Đủ rồi đó! - Người đàn ông to béo cắt ngang bằng một giong nói sang sảng. - Toàn bộ thành phố của chúng ta đã bị quân Chạch chiếm cứ. Tôi không có thời gian ngồi đây nghe mấy trò nói móc nhảm nhí đâu. Hai người muốn gì?
Thomas cố gắng đè nén sự bực tức trong lòng.
- Chỉ duy nhất một điều. Chúng tôi muốn biết tại sao các ông lại bắt chúng tôi. Tại sao lại bắt người cho VSAT. Gally đã gieo hi vọng cho chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi đã tưởng ta ở cùng phía. Thử tưởng tượng chúng tôi ngạc nhiên tới mức nào khi phát hiện ra Cánh tay phải cũng tệ như những kẻ được cho là đối thủ của họ. Các ông kiếm được bao nhiêu tiền qua việc buôn người?
- Gally. - Người đàn ông lên tiếng như thể không nghe lấy một chữ những gì Thomas vừa nói.
- Vâng?
- Cậu tin hai người này chứ?
Gally tránh không nhìn vào mắt Thomas.
- Vâng. - Thằng nhóc gật đầu. - Chúng ta có thể tin tưởng họ.
Vince chồm người tới trước, đặt hai cánh tay hộ pháp lên bàn.
- Vậy thì không phí phạm thời gian nữa. Này cậu, đây lả một chiến dịch tương tự, và chúng tôi không có kế hoạch kiếm một xu nào từ bất cứ ai. Chúng tôi tập hợp người miễn dịch để tỏ ra giống với VSAT.
Câu trả lời khiến Thomas chưng hửng.
- Tại sao các ông lại làm như vậy?
- Chúng tôi dự định dùng họ để thâm nhập vào trụ sở chính của VSAT.