Lối Thoát Tử Thần

Lượt đọc: 1194 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66

Lúc đó mọi thứ trở nên rõ ràng đối với Thomas. Có một sự cuồng tín nơi Vince mà đến tận bây giờ nó mới cảm nhận được toàn bộ. Chưa kể cách mà Cánh tay phải đối xử với nó và các bạn trên chiếc xe du lịch sau khi bị bắt làm con tin ngay dưới chân chiếc Berg. Hơn nữa, tại sao bọn họ có cả đống thuốc nổ, mà lại không trang bị những món vũ khí thông thường? Mọi chuyện chỉ tỏ ra hợp lí khi mục tiêu của bọn họ là phá hủy thay vì chiếm quyền kiểm soát Cánh tay phải không thực sự ở cùng phe với nó. Có thể họ cho rằng động cơ của họ là trong sáng, nhưng Thomas bắt đầu nhận ra tổ chức này có một mục tiêu đen tối hơn.

Nó cần phải hành động một cách cẩn thận. Điều quan trọng lúc này là cứu các bạn, tìm và trả tự do cho những người đã bị bắt giữ.

Câu nói của người phụ nữ cắt ngang dòng suy nghĩ của Thomas:

- Cậu có vẻ suy nghĩ ghê nhỉ?

- Vâng... xin lỗi. Theo chị họ sẽ cho nổ khi nào?

- Sớm thôi, tôi nghĩ thế. Họ đã bắt đầu đặt thuốc nổ được mấy tiếng rồi. Họ muốn chúng nổ cùng một lúc, nhưng tôi nghĩ chúng tôi không thành thạo đến mức đó đâu.

- Thế còn những người ở bên trong? Những người mà chúng ta đến để giải cứu?

Hai người kia nhìn nhau rồi nhún vai đáp:

- Vince hi vọng đưa được hết mọi người ra ngoài.

- Hi vọng thôi á?

- Phải.

- Tôi cần nói chuyện với ông ta.

Thật ra điều Thomas muốn là đi tìm Minho và Brenda. Mặc kệ Cánh tay phải, nó và các bạn cần phải vào trong Mê cung và đưa mọi người ra khỏi đó qua cửa Xuyên không.

Người phụ nữ chỉ tay về phía cái lỗ trên vách tường tòa nhà.

- Đi vào trong kia một quãng là một khu vực mà chúng tôi đã kiểm soát được. Có thể cậu sẽ tìm thấy Vince ở đó. Nhưng cẩn thận đấy, người của VSAT đang nấp ở khắp mọi nơi. Bọn chúng ghê gớm lắm.

- Cám ơn về lời cảnh báo. - Thomas quay lại, nôn nóng muốn vào trong nhà ngay. Cái lỗ thật lớn so với vóc người của nó, bên kia miệng lỗ là bóng tối, không có chuông báo động hay đèn đỏ nhấp nháy. Nó bước vào bên trong.

☆ ☆ ☆

Lúc đầu Thomas không nhìn thấy hay nghe thấy gì hết. Nó bước đi trong im lặng, dè chừng mọi bất trắc sau mỗi chỗ rẽ. Càng đi, bóng tối càng nhạt dần, và cuối cùng nó trông thấy một cái cửa đang mở nơi cuối hành lang. Nó chạy tới đó, nhìn qua cửa và thấy một căn phòng rộng với nhiều chiếc bàn lật ngang đặt trên sàn làm bia đỡ đạn. Vài người đang lom khom phía sau chúng.

Họ đang mải nhìn vể phía cái cửa đôi ở đầu kia của căn phòng, nên không ai để ý tới Thomas đang nấp ở ngưỡng cửa. Nó nhìn thấy Vince và Gally ở phía sau một chiếc bàn, ngoài ra không nhận ra ai khảc.

Ở phía bên trái của căn phòng có một buồng nhỏ, với ít nhất một chục người chen chúc bên trong. Nó cố gắng quan sát, nhưng không thể nhìn ra được ai.

- Này! - Nó khẽ gọi với âm lượng to nhất mà nó dám. - Gally!

Thằng bé lập tức quay lại, nhưng phải nhìn dáo dác một vài giây trước khi nhận ra Thomas. Gaily nheo mắt lại như thể sợ mình nhìn lầm người.

Thomas vẫy tay để cho thầng bé trông thấy. Gally ra hiệu cho nó tiến lại gần.

Nó nhìn quanh một lần nữa cho chắc ăn, rồi khom người chạy tới chiếc bàn và nằm dán mình xuống đất bên cạnh thằng cựu thù. Nó có nhiéu câu hỏi tới nỗi khồng biết phải bắt đầu từ đâu.

- Chuyện gì đã xảy ra vậy? - Gally hỏi nó. - Bọn họ đã làm gì cậu?

Vince liếc nhìn Thomas nhưng không nói gì.

Thomas không biết phải trả lời thế nào.

- Họ... đã làm vài thử nghiệm. Nghe này, tôi đã phát hiện ra nơi bọn họ che giấu người Miễn. Các cậu không thể cho nổ chỗ này trước khi chúng ta đưa họ ra.

- Vậy thi đi tìm họ đi. - Vince nói. - Ở đây chúng tôi chỉ có một cơ hội lần này thôi, và tôi không muốn lãng phí nó.

- Chính các ông đã đưa thêm một số người Miễn vào đây! - Thomas đánh mắt qua Gally tìm sự ủng hộ, nhưng nó chỉ nhận được một cái nhún vai đáp lại.

Nó đành mặc kệ.

- Brenda, Minho và những người khác đâu rồi? - Nó hỏi.

Gally hất đầu về phía cái buồng bên cạnh.

- Mấy người đó đang ở cả trong kia, họ bảo sẽ không làm gi hết cho đến khi cậu quay lại.

Tự dưng Thomas cảm thấy thương thằng bé mặt thẹo bên cạnh mình.

- Đi với tôi, Gally. Để những người ở đây làm chuyện họ muốn trong khi cậu đi giúp chúng tôi. Chẳng phải cậu cũng từng ao ước có ai đó làm điều tương tự với chúng ta hồi ở trong mê cung sao?

Vince chen vào cuộc trao đổi của hai đứa.

- Đừng có nghĩ tới chuyện đó. - Ông ta nạt. - Thomas, cậu đã biết mục tiêu của chúng tôi ở đây là gì. Nếu cậu bỏ rơi chúng tôi lúc này, tôi sẽ cọi cậu như kẻ phản bội. Cậu sẽ trở thành đích nhắm.

Thomas vẫn không rời mắt khỏi Gally. Nó nhìn thấy nỗi buồn trong đôi mắt thằng bé, điều khiến nó đau nhói trong lòng. Và nó cũng thấy một điều mà nó chưa từng bắt gặp trước kia: niềm tin. Một niềm tin chân thành.

- Đi với bọn tôi. - Thomas rủ rê.

Một nụ cười xuất hiện trên gượng mặt thằng bé cựu thù của Thomas. Gally trả lời theo hướng mà Thomas không dám mong đợi,

- Đồng ý.

Thomas không buồn đợi xem phản ứng của Vince. Nó nắm tay Gally và hai đứa cùng bò ra khỏi chiếc bàn, rồi chạy vào bên trong căn buồng kề cận.

Minho là đứa đầu tiên chào mừng Thomas. Thằng bé ôm chầm lấy nó trong khi Gally lúng túng đứng kế bên. Sau đó tới lượt những người khác. Brenda, Jorge, Teresa. Kể cả Aris. Thomas muốn chóng mặt sau những cái ôm và lời chào đón. Nó đặc biệt vui khi nhìn thấy Brenda. Con bé là đứa nó ôm lâu nhất. Nhưng dù rất thích chuyện đó, nó biết họ không thể để phí thời gian.

Nó tách mình ra khỏi đám bạn và lên tiếng:

- Tôi chưa thể giải thích mọi thứ ngay lúc này. Chúng ta cần phải đi tìm những người Miễn mà VSAT đã thu thập, sau đó tìm cánh cửa Xuyên không thoát hiểm mà tôi vừa được biết. Chúng ta cần phải nhanh chân lên, trước khi Cánh tay phải cho nổ toàn bộ khu này.

- Nhóm người Miễn đang ở đâu? - Brenda hỏi.

- Phải đó, cậu đã biết được những gì? - Minho bồi thêm. Thomas chưa bao giờ nghĩ có ngày nó sẽ nói ra câu tiếp theo:

- Chúng ta cần phải quay lại Mê cung.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »